Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3664 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 55
cũng vậy

❊ ❊ ❊

Là đáng tiếc? Là thương xót? Là khinh bỉ? Hay là vô cùng đau đớn?

Mặc kệ loại nào, hiển nhiên Lưu Quang cũng bị ánh mắt kia tra tấn đạo tâm* khiến cho cả người hắn không yên: "Ngươi có lời gì thì cứ nói!!"

*Đạo tâm: Lòng tin tưởng ở tôn giáo của mình.

Vẻ mặt của Mặc Tử Tụ bình tĩnh: "Nói về số tuổi, nàng nhỏ hơn ngươi mấy ngàn tuổi, ngươi đã có thể làm gia gia của nàng rồi, mặc dù ngươi có dáng vẻ tốt, cũng không tránh khỏi sự thật là ngươi đã già nua rồi."

Lưu Quang cắn răng cười lạnh: “Đúng vậy, cho dù ta lớn tuổi, nhưng trí nhớ vẫn còn tốt, ta nhớ rõ ràng, ngươi sinh ra trước ta hai mươi năm. Tuy Thiên Âm là cô nương rất đáng yêu, nhưng cũng không phải là “đồ ăn” của Mặc Tử Tụ ngươi."

Mặc Tử Tụ cười quỷ dị: "Tuy ta nhìn trúng nàng, nhưng không giống như ngươi có tâm tư xấu xa."

"Vậy là cái gì?"

"Tương lai ngươi sẽ biết."

Khi Mặc Tử Tụ cười bí hiểm, nói xong thì hai người đã đi xa.

Nhìn đỉnh Thái A trong không trung đột nhiên hiện ra chùm ánh sáng, thân hình Lưu Quang dừng lại, đưa tay ngăn cản Mặc Tử Tụ.

Lưu Quang xoay người thấy Mặc Tử Tụ đang khó hiểu nhìn mình, nói: "Không cần đi, Trọng Hoa...... đã dẫn nàng vào trong cấm địa rồi. Ta nói không sai, cho dù hắn có lạnh lùng như thế nào đi nữa, cuối cùng trong lòng vẫn không muốn nhìn thấy đệ tử của mình chết đi."

Ở điểm này, trái lại Lưu Quang rất khâm phục Trọng Hoa, nếu Chưởng môn không có lệnh, ai dám bước vào đỉnh Thái A? Tất nhiên Tiên Tôn có thể vào, nhưng không đồng nghĩa với việc đệ tử Tiên Tôn cũng bước vào được. cho dù, địa vị của tiên tôn Trọng Hoa còn cao quý hơn Chưởng môn, nhưng quy củ vẫn là quy củ, trừng phạt cho việc vi phạm quy củ là việc khó có thể tránh khỏi! Nhưng trừng phạt này.....

Cho dù chỉ là nghĩ tới, da đầu của hắn vẫn không nhịn được mà run lên, rợn cả tóc gáy!

Nhìn Mặc Tử Tụ như có điều suy nghĩ, hắn không chút khách khí hạ lệnh đuổi khách: "Ngươi có thể trở về Ma tộc rồi, ở chỗ này quá lâu chắc chắn những lão già kia sẽ phát hiện, đến lúc đó tránh không được lại chạy đến chỗ ở của ta chỉ trích. Nghe thật phiền tai!"

Mặc Tử Tụ bật cười: “Không phải người cũng thường xuyên lui tới mật thiết với người trong tộc ma tôn sao?"

"Cút!!"

Lưu Quang thản nhiên vung tay, một nữa vòng tròn ánh sáng giống như gợn nước không chút khách khí bay về phía hắn.

Mặc Tử Tụ thở dài nói: "Mỗi lần bị ngươi đuổi đi vội vàng khiến cho người khác thật nhức đầu. Hay là ta dẫn đầu người trong Ma tộc, tiêu diệt Thái A của ngươi."

Lưu Quang hừ lạnh: "Ngươi dám!" Giống như vừa nghĩ đến việc gì đó, hắn trầm giọng hỏi: "Ngươi lại muốn tấn công ngọn núi tiên kia sao?"

"Những người dưới tay ta trở nên nhàm chán không có việc gì làm, cho nên đang tụ họp lại, cùng nhau đi tìm xem ngọn núi tiên xui xẻo kia." Ánh mắt của Mặc Tử Tụ nhìn về đỉnh Thái A, giống như đang chần chờ việc gì đó, chớp mắt một cái, liền giơ tay áo theo đám mây rời đi, cuối cùng bỏ lại câu nói, kêu ngạo mà đi.

"Không lâu sau ngươi sẽ biết được ngọn núi tiên xui xèo kia là như thế nào."

Lưu Quang đứng im trên không trung, nhức đầu vuốt vuốt cái trán.

Mặc Tử Tụ này, từ ngày Tiên giới bắt đầu nổi danh, Ma giới vẫn tìm cơ hội làm phiền Tiên giới, thường quấy nhiễu, làm phiền tới các đại tiên sơn, khiến cho bọn họ đau đầu không dứt, nhưng lúc nào hắn cũng từ phe chủ động thành bị động.

Ai kêu Lục Đại tiên môn của Tiên giới đều có dị tâm*, khiến cho nội bộ Ma tộc cùng nhau đoàn kết hữu ái đồng tâm*?

*Dị tâm: tâm tư xấu.

*Hữu Ái đồng tâm: bạn bè thân thiết cùng nhau đồng lòng.

Nghĩ đến đây, Lưu Quang vừa thở dài, chỉ là trong ánh mắt của hắn có niềm vui sướng khi người gặp họa.

Chỉ cần không tấn công Thái A, không cần quan tâm hắn có tấn công ngọn núi kia hay không, những người trong Tiên giới đã an nhàn quá lâu rồi, luôn cho mình tài trí hơn ngươi, áp đảo mọi vật. Trên thực tế, nếu không phải ngàn năm trước đột nhiên Sơn Thần sụp đổ, gần như Thượng cổ Thần Ma rơi xuống hết, chẳng qua tiên và Lục giới đều giống như nhau, đều phụ thuộc Thần Ma.

"Đánh đi đánh đi, ngày tháng trôi qua an nhàn rồi liền tự cho mình là Thượng cổ Thần Ma rồi." Hắn bất mãn không thèm để ý, hừ một tiếng nghênh ngang rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »