Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3504 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 83
sát thủ sau lưng

❊ ❊ ❊

“Có ý gì?”

“Trở mặt, đánh Thái A ngươi!”

“Bổn tọa ngược lại không nhìn ra, Thiên Âm đối với ngươi lại có mấy phần quan trọng.” Lưu Quang dừng chân, thấy vẻ mặt của hắn cũng không giống như nói giỡn, bỗng ngưng ra một chút nụ cười diễm lệ, bén nhọn mà nguy hiểm: “Mặc Tử Tụ, ngươi thật sự cho rằng, bổn tọa không dám đánh với ngươi? Nếu như ngươi dám dẫn dắt ma chúng tấn công Thái A ta, bổn tọa sẽ làm cho ngươi có đi không về!”

“Hứ!” Mặc Tử Tụ quay đầu lại nhìn hắn, không thèm để ý cười: “Chó cùng đường quay lại cắn sao?”

“Ta với ngươi liền bàn luận một chút được không? Nhiều năm không giao thủ với ngươi, ngược lại làm cho bổn tọa hoài niệm vô cùng.” Đột nhiên mắt Lưu quang co rụt lại, lập tức trường kiếm xuất hiện ở trong tay, đang muốn ra tay, bên cạnh hai người truyền đến một giọng nói rất nhỏ: “Đông Phương sư tỷ, lần này tiểu tiện nhân Thiên Âm không sống được chứ!”

Hai người đồng thời nhìn về phía giọng nói, chỉ thấy hai nữ tử một hồng một trắng đang đi với nhau, nhỏ giọng trò chuyện.

Là Đông Phương Vân và Vân Lam bị Lưu Quang trừng trị sáu năm trước, vẻ đẹp của hai người trước sau như một, đối với Thiên Âm tràn đầy ghen ghét cũng chưa từng thay đổi.

Đông Phương Vân nói: “Bị trường kiếm của ta đâm xuyên qua ngực, cho dù nàng có muốn sống, cũng không sống nổi! Hừ! Ai kêu nàng không có mắt, sáu năm trước khiến Lưu Quang chơi chúng ta, chỉ là một tên ăn xin mà thôi, nàng đã sớm đáng chết rồi! Có thần thể rất giỏi sao? Không có Tiên Tôn che chở, chẳng qua cũng chỉ có như thế!”

Lời này vừa nói ra, hai người nhỏ giọng cười lăn cười lộn.

Trường kiếm Lưu Quang biến mất, thân hình chậm rãi xuất hiện trước mặt hai người, cản trở đường đi của bọn họ.

“Lời các người vừa nói, nói lại lần nữa!”

Đông Phương Vân và Vân Lam không nghĩ tới ở chỗ này có thể đụng phải Lưu Quang! Mà lời nói vừa rồi của hai người......

Nhìn vẻ mặt Lưu Quang cười diêm dúa lòe loẹt, trong nháy mắt, tâm như tro tàn.

Ai cũng biết, chỉ có lúc giết người Lưu Quang mới có thể lộ ra nụ cười tuyệt diễm làm cho người ta nghĩ tới đi tìm cái chết.

“Phế vật như thế, giữ lại có ích lợi gì?”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, hai người thậm chí không còn kịp nhìn rõ người đang dần dần xuất hiện ở trước mặt thì đã bị một sức lực vô hình xé tan ngyên thần.

Từ đó, thế gian không còn hai người này.

Lưu Quang quay đầu, tựa như vừa nghiêm túc lại vừa tùy ý nhìn Mặc Tử Tụ “Lần sau, người không cần ra tay làm tổn thương người cùa Thái A ta, nếu không giao tình của ta với ngươi đến đây chấm dứt!”

“Chậc chậc, Lưu Quang ngươi cũng biết bao che!” Mặc Tử Tụ không để uy hiếp hắn vào trong mắt: “Dám đả thương ân nhân cứu mạng bổn tôn, chết, đối với các nàng mà nói, đã là nhân từ nhất rồi.”

Hồng Trang trốn ở phía sau núi đá, kinh hãi nhìn một trắng một đỏ cách đó không xa, run rẩy che miệng, tinh thần lo lắng không thôi

Hai đệ tử tu vi không thấp, lại bị đánh chết dễ như trở bàn tay như vậy, nam tử hồng bào tuấn mỹ kia, đến cuối cùng là người nào? Có quan hệ như thế nào với Thiên Âm?

Sắc mặt nàng như tro tàn, sợ hết hồn hết vía nhìn theo thân hình thon dài, cả người dựa vào một bên núi đá, một lúc như nhũn ra.

Nếu để cho bọn họ biết, thật sự giựt giây hai người kia sát hại Thiên Âm chính là mình, như vậy......

Nàng khó có thể tưởng tượng hậu quả đó!

Thật may là lúc này, giống như hai người có nhận thức chung, bay đến ngọn núi thứ hai, mới để có thể cho nàng lấy lại được hơi thở, toàn thân đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt!

Lâu sau, nàng từ trong sự sợ hãi hồi hồn lại, nghĩ đến Thiên Âm bị trường kiếm đâm xuyên ngực, máu tươi rơi xuống, chậm rãi trấn định lại.

Thiên Âm chết rồi, Đông Phương Vân và Vân Lam cũng đã chết, sẽ không có người thứ hai biết tất cả là do nàng gây nên!

Nhất định sẽ không có người biết......

Nàng an ủi chính mình như vậy, nhưng trong lòng vẫn không thoát khỏi nỗi lo lắng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »