Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3461 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 92
huynh

❊ ❊ ❊

Thiên Ngô suy nghĩ vòng vo một lúc, âm thầm chịu đựng cơn tức giận, khuôn mặt căng lên, nói giọng khàn khàn: “Chuyện nhỏ như vậy không cần làm phiền đến Thượng tiên Lưu Quang, không phải là chỉ xem một chút thoại bản thôi sao, người trẻ tuổi...... Người trẻ tuổi, khó tránh khỏi.”

Sau khi nói những lời này, rốt cuộc hai đại trưởng lão trầm mặc.

Ngay lúc này, trong không trung chỉ còn lại tiếng gió.

Huyền Tề đi tới trước mắt Thiên Âm, giống như nhàm chán nhận Thiên Tuyết từ trong tay nàng mà xoa xoa nó, lại âm thầm truyền âm nói: “Nhìn ca ca ta có uy phong không?”

Thiên Âm nhìn thẳng, cũng lấy thần thức truyền âm: “Uy phong!”

“Tất nhiên!” Không nhịn được nhíu mày: “Lại nói muội thật ác độc, tự mình xem sách này cũng không sao, còn nghĩ tới phải kéo đệ tử Nguyên Gia mà Tam Trưởng Lão đắc ý nhất xuống nước, thật là phúc hắc.”

“Ai kêu thời điểm muội đang nướng Tiên Hac thì Nguyên Gia sư huynh đoạt đi một chân chứ.”Thiên Âm không thay đổi sắc mặt: “Ừ, huynh cũng không tệ, cong cong quẹo quẹo nói một đống đạo lí sâu xa như vậy, còn không bằng một cái danh hào của Lưu Quang.”

“......” Huyền Tề âm thầm buồn bực, lặng lẽ nhìn nàng mấy lần, lông mi thon dài rậm rạp trên da thịt tuyết trắng giống như một đôi Hắc Điệp trên giấy Tuyên Thành, hắn không nhịn được ác độc nói: “Ngày sau không cho ta xem loại sách này!”

“......”

Hắn trừng mắt: “Có nghe hay không!”

Thiên Âm nghiêng mặt sang một bên, ánh mắt sâu kín nhìn hắn. Hắn bị nhìn đến chột dạ, há miệng đột nhiên có gió thổi vào, khiến hắn sặc đến sắc mặt đỏ bừng.

Thiên Âm vươn tay vuốt vuốt lưng thay hắn, không có gì háo hức nói: “Huyền Tề ca ca, muội nghe Nguyên Gia sư huynh nói, nếu một nam tử thích một nữ tử, sẽ nghĩ cách đoạt lấy mọi thứ thuộc về nàng, ngay cả nàng ta làm gì cũng muốn nắm trong tay. Huynh...... Có phải yêu thích muội hay không?”

“Khụ khụ khụ!” Bị đâm trúng tâm sự, sắc mặt Huyền Tề như trái cà chua chín muồi, một hơi cũng không thuận, liền trực tiếp ho khan.

Thiên Âm thấy hắn bị sặc lợi hại như vậy, dùng sức vỗ lưng hắn, ảo não mà nhỏ giọng nói: “Huynh không phải là phải thích tẩu tẩu tương lai sao? Tẩu tẩu nhất định vẫn còn đang ở một nơi trông mong ngóng chờ huynh trải mười dặm hoa đỏ, nghênh đón nữ tử người ta xuất giá, nhưng huynh chưa tìm được nàng, lại muốn phụ lòng người ta sao! Tại sao?”

Phá vỡ quy luật!!

Huyền Tề tức giận đến mặt trắng bệch, muốn nói ta căn bản không động lòng, lấy đâu phụ lòng! Nhưng Thiên Âm khinh bỉ nhìn hắn một cái, tựa như ghét bỏ hắn, sau đó ôm Thiên Tuyết bay đến bên cạnh Trọng Hoa.

Huyền Tề lập tức sững sờ.

Mối tình đầu của hắn vừa mới nảy sinh, tại sao lại bị phụ lòng rồi hả??

Tại sao trong mắt nàng, hắn thành người phụ lòng người ta rồi?

Tẩu tẩu tương lai?

Đầu óc nàng không thông suốt, có thể không cần vì hắn tưởng tượng ra một người căn bản không tồn tại hay không? Chẳng lẽ nàng không biết tương lai là thứ gì đó rất xa xôi sao? Chẳng lẽ nàng cũng không biết, hắn...... Thích nàng sao?

Nhìn Thiên Âm cẩn thận rồi lại cực kỳ mong đợi kêu một tiếng “sư phụ”, nhẹ nhàng nói một câu gì đó, hắn không nghe rõ. Chẳng qua là cảm thấy trong lòng như đưa đám khổ sở.

Trong lòng Thiên Âm, có lẽ chỉ xem hắn là ca ca mà thôi.

♣ ♣ ♣

Liên tiếp chạy ba ngày, rốt cuộc chạy tới Trường Lưu.

Lúc này trên Trường Lưu Tiên sơn từng luồng ma khí uốn lượn trong không khí, ngưng tụ thành sương mù dày dặc, bao phủ toàn bộ Tiên sơn trong đó.

Bên ngoài Tiên sơn bốn phương tám hướng đều bị một đám ma chúng bao vây như vòng nước chảy không lọt, trên không trung đều bị chiếm giữ, dày đặc như châu chấu. Đám người Trọng Hoa chỉ có thể ở bên ngoài trăm dặm, xa xa xem chừng.

Thiên Ngô nói: “Tôn thượng, lần này bao vậy tấn công Trường Lưu, Mặc Tử Tụ tự mình ra trận, lúc này tình thế khó có thể nắm lấy, đến cuối cùng Trường Lưu có bị Ma tộc chiếm lĩnh hay không chúng ta còn chưa biết. Không thể tùy tiện xông vào, nếu bị nhốt ở bên trong, tiến lùi đều khó.”

Hoa Tần phụ họa nói: “Tam Trưởng Lão nói đúng lắm, tất nhiên Trường Lưu cũng cầu cứu những Tiên môn khác, nhưng trong trăm dặm Phương viên, lại không có một người của Tiên môn, chắc hẳn mọi người vẫn chưa tới, không bằng chờ người của các Đại Tiên sơn khác đều đến, thì cùng nhau đi vào, lúc đó cũng không muộn.”

“Hiện tại tình thế nguy cấp, chờ lâu một phần người trong Trường Lưu Tiên sơn có phải thêm một phần nguy hiểm hay không?” Một âm thanh giòn giã ngoài ý muốn vang lên đột ngột trong lúc các đệ tử đều nghiêm túc lắng nghe các Trưởng Lão nói chuyện với Tiên Tôn. Mọi người vừa nhìn người này nói chuyện, lại giải thích rồi.

Thiên Âm không nhìn mọi người, cau mày nói: “Hai vị trưởng lão nói tất nhiên có lý, nhưng nếu người trong Tiên sơn khác đã tiến vào thì sao? Nếu chúng ta đợi ở chỗ này một chút, người trong tiên sơn cũng đang chờ chúng ta, chung quanh lại có người của Ma tộc nhìn chằm chằm, cứ như vậy, chúng ta không phải lãng phí thời gian một cách vô ích, lúc đó, người Ma tộc sẽ chiếm hết tiện nghi hay sao??”

Hồng Trang lơ đễnh: “Nhưng lỡ như những người khác chưa tới đây thì sao? Dựa vào trăm người chúng ta, lấy cái gì chống lại Ma tộc mấy ngàn người đây?”

Thiên Âm liền không thích nghe: “Làm sao không thể chống lại? Chúng ta có hơn trăm người, mỗi người đều tinh anh, chẳng lẽ còn không sánh bằng một tiểu tướng Ma tộc sao? Hồng Trang sư tỷ, làm sao ngươi có thể nâng cao chí khí người khác mà diệt uy phong của chính mình đây?!”

“Khi nào ta......”

Hồng Trang còn muốn cãi, Trọng Hoa giơ tay lên quyết định cuối cùng: “Không cần phải tranh luận, vào Tiên sơn.”

Vì vậy toàn thể trầm mặc, Huyền Tề thần bí huýt gió một hơi thật dài, nháy mắt với Thiên Âm một cái. Hồng Trang nheo lại mắt nhìn nàng, không biết đang suy nghĩ gì.

Một nhóm người đi về phía Trường Lưu, càng đến gần này nơi ma khí lượn quanh, trong lòng Thiên Âm không khỏi lo lắng sốt ruột. Mắt thấy càng tới gần người Ma tộc, trái tim lại như có loại dẫn dắt, hình như có đồ vật gì đó muốn từ trong thân thể nàng chui ra ngoài.

Nàng ôm Thiên Tuyết thật chặt, trước mắt mờ mịt, đúng lúc này một bàn tay lạnh như băng dán vào trán nàng, ngay sau đó giọng nói Trọng Hoa truyền đến: “Thiên Âm, ngươi không phải thoải mái sao?”

Đáy mắt nàng đỏ lên, hồi hồn từ trong mờ mịt, nhìn ma khí xung quanh Tiên sơn, nhích gần một chút tới Trọng Hoa: “Sư phụ, con không sao.” Trầm ngâm chốc lát, lại hỏi: “Hiện tại toàn bộ Trường Lưu Tiên sơn đều bị bao vây, chúng ta phải đi vào như thế nào đây?”

Trọng Hoa không lên tiếng, nhưng hành động rất thẳng thắn.

Hắn dẫn theo nàng và mọi người đi thẳng vào Tiên sơn, một đám ma chúng bay qua, đối phương liền phát hiện bọn họ, đầu tiên là sững sờ, thấy rõ là Trọng Hoa, sau đó cả kinh, liên tiếp các tiếng kinh hô đồng loạt vang lên: “Là Trọng Hoa!”

“Vì sao băng đá* này lại tới?”

Băng đá*: ý ở đây chỉ Trọng Hoa. (Chắc đây là biệt danh mà ma chúng đặt cho sư phụ Trọng Hoa của chúng ta chăng *bật cười*)

“Nhanh đi báo cáo với Ma Tôn!”

Còn nói cái gì nghe không rõ lắm, trong tay Trọng Hoa bỗng nhiều xuất hiện một trường kiếm màu bạc, lại giống như dáng vẻ của hắn, đơn giản tự nhiên, bên trong lại cất giấu một loại lực lượng Hủy Thiên Diệt Địa.

Đây là lần đầu tiên Thiên Âm nhìn thấy hắn sử dụng trường kiếm, nàng biết kiếm này tên là Thái A, ngang hàng với Mặc Phát* của Mặc Tử Tụ, cũng được liệt vào đệ nhất tiên khí. Là xác thực Tổ Sư khai sơn Thái A phối kiếm, sau khi Tổ Sư quy tiên, kiếm Thái A thành Trấn Sơn Chi Bảo, vẫn được Chưởng môn nắm giữ. Nhưng Chưởng môn đời trước lại giao kiếm này cho Tiên Tôn, đủ để nhìn ra đối phương coi trọng hắn.

Mặc phát*: một loại ma khí.

Thiên Âm ngửa đầu nhìn hắn, cũng lần đầu tiên biết, sư phụ của mình, sẽ có thời khắc lạnh lùng như thế. Giờ phút này hắn chân thật như bao trùm tất cả mọi thứ ở đây, đối diện nhìn người của Ma tộc, cả ánh mắt kia, đều lạnh lẽo không mang theo chút nhiệt độ nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »