Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3474 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 68
người trong lòng nàng

❊ ❊ ❊

Lưu Quang đứng lù lù bất động, khuôn mặt diễm lệ mang theo ý cười lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể. Lập tức sắc mặt của Huyền Tề thay đổi, ngượng ngùng cười một tiếng: “Hắc hắc, dù sao trong lòng ta, Lưu Quang người cũng giống như phụ thân của ta, thân hình cao lớn, những chuyện này cũng không cần người phải gánh vác.”

Phụ thân?

Khóe miệng Lưu Quang run rẩy lên......

Vào lúc này, Huyền Tề trân trọng lấy ra ngọc bội quý giá từ trong ngực, giống như là đưa ra một quyết định thật lớn, nhìn chằm chằm Thiên Âm.

Thiên Âm bị nhìn chằm chú lạnh rợn cả tóc gáy: “Huyền Huyền Huyền Tề...... Ca ca......”

“Thiên Âm, đây là di vật của mẹ huynh để lại cho huynh, muốn trong tương lai, huynh đưa cho nữ nhân mà mình yêu mến, huynh...... Hôm nay huynh đưa nó cho muội!”

Lập tức, Thiên Âm mở to mắt, giống như tinh linh mà nhảy lên. Nhìn hắn một chút, lại nhìn ngọc bội trong tay hắn được khảm bằng một khối vàng lớn. Nàng nhìn về khối vàng một cách thèm thuồng, thật vất vả mới thu hồi mắt, vừa thấy khó xử vừa thấy kì quái nhìn Huyền Tề, nói: “Ánh sáng vàng quả thật rất mê người, nhưng huynh đã là tính toán tương lai đưa cho nữ tử huynh yêu mến, là tẩu tẩu thân ái của muội, thì nhanh nhanh cất đi, tránh cho bị người khác cướp đi.”

“Phốc!” Lưu Quang bật cười, trong lúc mơ hồ tựa như nghe được âm thanh tan nát cõi lòng. Nhìn biểu tình cứng ngắt Huyền Tề, hắn âm thầm đáng tiếc cho Huyền Tề.

Hay cho tiết mục huynh có tình, muội vô ý, chậc chậc......

Thiên Âm kỳ quái nhìn Lưu Quang, lại thấy mặt Huyền Tề như đưa đám thất vọng đau lòng, tinh thần sa sút, cho là mình khen vàng của hắn mê người làm cho hắn hiểu lầm, vì vậy vội vàng giải thích nói: “Huyền Tề ca ca huynh đừng hiểu lầm, muội khen vàng của huynh chỉ là bởi vì nó mê người, không có ý muốn đoạt đồ vật mà huynh yêu thích, huynh đừng đau lòng!”

“Khụ khụ khụ......” Ở một bên, Lưu Quang nhịn đến nội thương, khóe miệng không ngừng co quắp.

“Huynh......” Huyền Tề tựa như muốn phun ra một ngụm máu, ánh mắt lo lắng nhìn nàng, không nén nỗi sợ hãi ở trong lòng mà than thở, tựa như chỉ thuận miệng hỏi: “Thiên Âm, người trong lòng muội là ai?”

Hai mắt Thiên Âm sáng lên, đáp: “Đương nhiên là sư phụ!”

Huyền Tề kinh ngạc, lần nữa nghĩ lại một chút, suy nghĩ của nàng đơn thuần, nàng thích Trọng Hoa cũng giống như thích mình và Lưu Quang, chỉ đơn thuần là thích mà thôi. Nghĩ như vậy, tâm tình lại bình tĩnh trở về như cũ. Miễn cưỡng nhìn nàng một cái, thấy vẻ mặt ngây thơ kia, trong đầu hắn hiện ra một ý tưởng hào hùng!

Nàng không hiểu gì về tình yêu, như vậy thì để ta dạy đi! Ta muốn để cho nàng trở thành người duy nhất thật sự thích ta!!

Đột nhiên hắn kích động khiến Thiên Âm và Lưu Quang liếc mắt nhìn hắn, tựa như ý thức được tâm tình của mình vô cùng kích động, Huyền Tề không được tự nhiên vội ho một tiếng, thận trọng thu hồi lại ngọc bội.

Thiên Âm thèm khát nhìn khối ngọc bội kia rơi vào trong tay áo của hắn, trong lòng đáng tiếc buông tiếng thở dài, lập tức trên mặt tràn đầy hy vọng hỏi “Vậy quà của muội đâu? Huynh nói nửa ngày vẫn không có lấy ra cho muội sao?!”

Lưu Quang: “......”

Huyền Tề: “......”

Một đám quạ nhẹ nhàng bay qua trên đỉnh đầu hai người.

Huyền Tề quyết định dời đi lực chú ý của nàng: “Thiên Âm, sư phụ của muội bị chịu khoét hình*, hiện tại như thế nào?”

Khoét hình*: một loại hình phạt trong tiên môn.

“Khoét hình? Huynh nói khoét hình là loại hình phạt tàn nhẫn nhất trong môn quy? Khoét hình là cầm tiên khí cạo tiên cốt có thể làm cho Tiên Nhân biến thành phàm nhân?”

Thiên Âm hoảng sợ, bỗng dưng nghĩ đến lúc mình rời đi sắc mặt sư phụ tái nhợt, trong ngày thường sắc mặt của hắn cũng trắng, trắng giống như thủy tinh, nhưng lại không giống hôm nay trắng không hề có sức sống như vậy. Toàn thân đầy máu như hoa mai nở trong tuyết.....

Thiên Âm kinh ngạc đứng thẳng, nước mắt đảo quanh ở trong hốc mắt.

Sư phụ bị thương, nàng lại còn vui mừng chạy đi đòi quà của người khác tặng, sư phụ rất đau lòng sao? Nhất định là vậy, sư phụ đối xử với mình tốt như vậy, mình lại giống như Bạch Nhãn Lang*.

Bạch Nhãn Lang*: kẻ vong ơn phụ nghĩa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »