Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3668 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 79
một tháng bế quan nhận ra tình yêu?

❊ ❊ ❊

Đi xuống dưới chân núi, Thiên Tuyết và Thiên Âm không khỏi cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, nhìn xung quanh một chút, kỳ quái, ánh nắng rất tươi sáng mà.

“Tuyết Tuyết, chúng ta chém sạch những cây đó ở phía sau ngọn núi, sư phụ có thể phạt ta tội chém cây lung tung hay không. Chỉ là, Huyền Tề ca ca đã nói về tên của những cây đó cho ta biết rồi, gọi......” Nàng vắt hết óc liều mạng nghĩ, đột nhiên cả kinh kêu lên: “A! Ta biết rồi, là cây Mê cốc!”

Nghĩ đến trong rừng những thứ kia có vẻ rất nhỏ nhưng cây Mê cốc bị chính mình lấy ra làm củi đốt lửa, nàng hối tiếc một lúc lâu: “Thật là phí của trời a!! Đây chính là bảo bối mang theo không sợ bị lạc đường!”

“Thiên Thiên! Thiên Thiên!!”

Đỉnh đầu truyền đến tiếng kêu, trong chớp mắt bóng người đã đến trước mặt.

Chính là Huyền Tề.

Thiên Âm nhìn đầu hắn đổ đầy mồ hôi, không nhịn được móc khăn ra lau cho hắn. Huyền Tề lập tức hóa đá, kinh ngạc nhìn nàng, không cách nào nói nên lời.

Nàng không phát hiện Huyền Tề khác thường, vừa lau mồ hôi vừa quở trách hắn: “Muội nói Huyền Tề ca ca, huynh đường đường là một Tiên Nhân, huynh có thể giữ vững phong độ hay không? Sư phụ nói, cho dù tiên sơn có sụp đổ thì mặt cũng phải bình tĩnh, không thay đổi.”

Dứt lời, ném khăn vào trong tay hắn: “Đây, giúp muội rửa sạch sẽ. Ừ? Tại sao huynh biết muội ở nơi này?”

Huyền Tề cầm khăn thật cẩn thận, xem như trân bảo mà thu hồi, cười hắc hắc. Chẳng qua là ở trong mắt Thiên Âm, hắn cười thật là hạ lưu!

“Thiên Thiên, huynh cho muội xem đồ tốt!”

“Là cái gì?”

Hắn lấy ra chồng sách thật lớn từ trong túi đựng đồ, bày đến trước mặt nàng: “Đây, đây là thoại bản ở Nhân giới, thời điểm muội nhàm chán có thể nhìn một chút. Có cái gì không hiểu, có thể tới hỏi huynh! Huynh với muội cùng nhau nghiên cứu”

Nói xong, đương nhiên Thiên Âm nhận lấy chồng thoại bản này, hắn mang theo kỳ vọng, nở nụ cười hạnh phúc, thỏa mãn rời đi.

Để lại Thiên Âm nhìn chằm chằm chồng sách ngẩn người.

♣ ♣ ♣

Ban đêm, ánh trăng sông núi cũng tĩnh lặng.

Từ buổi tối ở nơi này, Thiên Âm bắt đầu vượt qua thời gian bế quan.

Trọng Hoa nói: “Xét thấy ngươi làm điều xấu, mọi người trong tiên môn tố cáo, nhưng nể tình ngươi mới vừa trưởng thành, vi sư phạt ngươi bế quan một tháng, ngươi có ý kiến gì không?”

Thiên Âm không có ý kiến. Trên thực tế thấy tay sư phụ cầm toàn bộ nhánh cây Mê cốc bị nàng chém, nàng cảm thấy nếu nói thêm câu nữa, thời gian bế quan sẽ kéo dài gấp mấy lần.

Cho nên nàng sáng suốt đón nhận tất cả.

Mà nàng bế quan, chính là xem thoại bản.

Vì vậy trong khi Trọng Hoa chờ đợi, Huyền Tề chờ đợi, rất nhiều người không rõ chân tướng cũng chờ đợi......

Một tháng sau, tinh thần Thiên Âm phấn chấn đi ra khỏi điện Tử Thần.

Trọng Hoa ngồi ở bên cạnh bàn đá, trên bàn là hương trà lượn lờ, hắn cầm ly nhìn Thiên Âm gầy đi rất nhiều, trong lòng đang thương tiếc, Thiên Âm thẳng thắn nhìn hắn, phun ra một câu: “Sư phụ, người có từng yêu qua người nào chưa?”

Khuôn mặt của Trọng Hoa lạnh lẽo, từ trắng biến thành đen.

Bế quan một tháng, không có nhận ra đạo lý, tu vi cũng không có nửa điểm tiến bộ. Ngược lại nhận ra được tình yêu?!

Ngày thứ hai, Huyền Tề bị Trọng Hoa ném tới Huyễn Hải.

Lấy lí do dạy hư Thiên Âm, phạt hắn suy nghĩ một năm! Đồng thời tất cả thoại bản từ trong tay Thiên Âm, dưới cơn nóng giận của Trọng Hoa đã bị thiêu hầu như không còn!

Mọi người trong Thái A tiên sơn, lần đầu tiên thấy Trọng Hoa trước giờ tỉnh táo thậm chí là lạnh nhạt, nay lại nổi giận.

Mà lúc này, Thiên Âm đang nằm trên cây hòe cổ thụ tại ngoài điện, lẳng lặng nhìn trời.

Đến gần mới có thể phát hiện, lúc này ánh mắt của nàng không hề có tiêu cự.

“Khó trách sư phụ không chịu dạy ta thuật Song Tu, thì ra là vợ chồng mới có thể làm chuyện này. Ừ, Huyền Tề ca ca những lời trong thoại bản ngược lại ta đã hiểu được nhiều việc mà ngày trước không hiểu.”

Nàng tự mình lẩm bẩm, Thiên Tuyết không biết từ nơi nào chui ra, nhảy lên trên vai nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »