Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3523 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 15
tên ăn mày, tiên tôn thứ hai

❊ ❊ ❊

Sự hấp dẫn của Tiên Tôn thứ hai này quá lớn, Lục Cẩn hít sâu một hơi, lẳng lặng bắt đầu đánh giá Thiên Âm cẩn thận.

Chưởng môn không nói gì, tất cả mọi người cũng không dám mở miệng nói chuyện, trong lúc nhất thời cả điện Thái A yên tĩnh đến nỗi tiếng hô hấp cũng có thể nghe rõ ràng.

Lục Cẩn nhìn tiểu cô nương hơi gầy yếu đứng dưới điện kia, cho dù trên người không nhiều thịt nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn mang theo nét phúng phính của trẻ con, ánh mắt thanh tú trong trẻo, chỉ là hiện giờ dưới cái nhìn chăm chăm của mọi người lộ ra chút thận trọng bất an.

Tiểu thú trong lòng nàng cũng giống như nàng, hai móng vuốt nắm chặt vạt áo nàng, đôi mắt to đen nhánh liếc nhìn xung quanh.

Vị Tiên Tôn thứ hai!!

Tiên Tôn nha, quả thật làm cho hắn rung động!

Vạn năm trước đây, trông coi lục giới lúc đó, ban đầu là Thượng cổ Thần Ma hiếm thấy thần bí mà cường đại cư ngụ trên Thần sơn, tiên và ma cùng sinh ra từ một cội nguồn, cũng vì thế tiên tộc là hậu duệ của Thượng cổ Thần Ma. Trong những năm tháng Thần Ma thống trị, Tiên tộc và Yêu Tộc, Thú tộc, Nhân tộc, cũng chỉ là loài lệ thuộc vào Thần Ma, tuy nhiên, mấy vạn năm trước Thần Ma và Thần sơn cùng nhau sụp xuống. Con đường tu hành của Tiên tộc vốn chia thành tu tiên và tu ma, nơi mục tiêu tu luyện khác nhau, trong thời gian ngắn ngủi không có sự kiềm chế của Thần Ma, người tu tiên và người tu ma xuất hiện sự bất đồng, từ đó, những người tu tiên trở thành một thế giới, hiện giờ là Tiên giới; những người tu ma hùng bá một phương, nay là Ma tộc.

Đến nay, tiên tiếp tục tu luyện thần pháp, ma lại chờ đợi ma quỷ trên ngọn Thần sơn, bản chất khác nhau.

Ma thần trên Thần sơn, đại biểu lực lượng căn nguyên, một loại biểu trưng cho hắc ám hệ, từ lúc khai thiên lập địa ban đầu, ma nắm giữ bóng tối yên tĩnh, thần trông giữ ánh sáng. Giờ đây ma, chẳng qua là phương thức tu luyện khác biệt, nhưng lại kế tục một chút công pháp của ma thượng cổ, nên thường tự cho mình là hậu duệ của Ma Thần.

Người trưởng thành của Ma tộc rất ít ỏi, không thể so với tiên môn, trải qua vạn năm phát triển, thực lực cuối cùng ngang ngửa với Tiên giới. Mà tuy rằng Tiên giới nhân tài đông đúc, phát triển đến tận bây giờ, so với quá khứ, lại dần dần có chiều hướng xuống dốc.

Ma tộc có Ma Tôn, thống nhất Ma tộc. Nhưng Tiên giới có Lục đại Tiên sơn, thậm chí mấy ngàn năm mấy vạn năm cũng khó đưa ra một vị Tiên Tôn, đương nhiên vị Tiên Tôn Trọng Hoa xuất hiện bảy ngàn năm trước chính là người Thái A, dẫn đến địa vị của Thái A mới lọt vào vị trí thứ nhất của Lục đại Tiên sơn.

Tuy rằng tiên sơn khác cũng có Tiên tôn, đó cũng chỉ là một loại xưng hô tôn kính, Tiên Tôn chân chính là người có thể đạt tới sánh vai cùng Ma Thần. Dù là Trọng Hoa chẳng qua cũng khó khăn lắm mới bước một chân vào loại cảnh giới này thôi.

Mấy năm nay, ngoài mặt Lục đại Tiên sơn hòa thuận, nhưng ngươi tranh ta đoạt trong bóng tối cũng chẳng hiếm gì. Nếu không phải mấy năm gần đây Ma giới xuất hiện một Ma Tôn Mặc Tử Tụ làm cho người Tiên giới đau đầu một phen, làm sao các đại tiên môn cùng lòng dạ câm thù địch như hôm nay được?

Mà bây giờ, một thiếu nữ thần thể ở ngay trước mặt như thế, thậm chí hết lòng bồi dưỡng, trở thành vị tiên tôn thứ hai của Thái A..........

Lưu Cẩn không khỏi nheo mắt lại, nếu bí mật bồi dưỡng nàng, chỉ cần nàng chăm chỉ tu luyện, nhất định tương lai vượt qua cả thiên hạ.

“Lời nói của lão Huyền.............”

“Ơ kìa, lại có nhiều đứa nhóc tới như vậy nha!!”

Trong lúc Lưu Cẩn sắp sửa mở miệng, một giọng nói lười biếng mang theo sự kinh ngạc cố ý truyền vào đại điện áp cả tiếng nói của hắn.

Rõ ràng Thiên Âm nhìn thấy, vẻ mặt Huyền Lam bên cạnh đã đen lại, vừa nâng mắt nhìn lần nữa, trên điện, sắc mặt trưởng môn tiên tư (dung mạo, dáng dấp) phi phàm kia và những trưởng lão hai bên hắn đều đã đại biến.

Mà dưới điện, nét mặt các đệ tử có địa vị cực cao cũng trở nên cổ quái (kỳ lạ).

“Lên sàn thật bá đạo nha!” Thiên Âm than thầm, nhớ tới những đại hiệp có phong thái áp đảo hơn một vạn người trong miệng của tiên sinh kể chuyện, chứ không phải giống như người này, chỉ một tiếng nói liền làm cho mọi người im lặng dừng bước, âm thầm kinh sợ.

Nàng không khỏi như mấy đệ tử mới nhập môn, tò mò ngóng trông nhìn phía cửa lớn.

❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »