Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3479 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 81
hình như ngươi rất thất vọng?

❊ ❊ ❊

Ra khỏi điện Cửu Trọng, Thiên Âm không có mục đích bay trên không trung, suy nghĩ hỗn loạn phức tập, lượn quanh thành mớ bòng bong, sống vài chục năm, lần đầu tiên nàng có phiền não.

Thiên Tuyết nằm ở trước ngực nàng, bì bõm réo lên không ngừng. Nàng giống như không nghe được, ở giữa không trung bay vòng một vòng lại.

Đột nhiên, nàng cảm giác nguy hiểm mãnh liệt khiến cho lỗ chân lông trên toàn thân của nàng co rụt lại, tất cả suy nghĩ đã bay đến chín tầng mây.

Công kích vô hình từ bốn phương tám hướng vọt tới, nàng không khỏi hoảng sợ, trong nháy mắt, nó đã vượt ngàn mét.

Giữa không trung, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người khác.

Một thân Hồng Trang, mặt như băng sương!

Thiên Âm kinh ngạc nói: “Hồng Trang? Ngươi không phải là bị phạt đi Huyễn Hải suy nghĩ rồi sao?”

Hồng Trang cười đến hết sức hữu nghị, từng bước từng bước, chân thành đạp mây mà đến.

“Sư phụ thương ta, cho ta ra ngoài trước thời gian. Thế nào? Hình như ngươi rất thất vọng?”

Thiên Âm cười hắc hắc: “Đâu có đâu có, Hồng Trang sư tỷ ngươi thoát khỏi Huyễn Hải, thân là tiểu sư muội, ta thật vui mừng.”

“Thật sao?” Hồng Trang đã đến trước mắt, ý vị sâu xa quan sát một người một thú ở trước mặt một lần, trong lòng càng hận, vẻ mặt lại càng nhu hòa: “Nghe nói Thiên Âm sư muội đã tu thành tiên thể, các sư huynh sư muội khác cũng rất hâm mộ, cũng yêu cầu đòi ngươi chỉ một hai điểm. A...... Dĩ nhiên ta cũng vậy không ngoại lệ. Hôm nào không bằng hôm nay, ta xem ngươi hiện nay cũng không chuyện gì, không bằng bàn luận với ta một chút, có được không?”

Thiên Âm như cũ cười như gió xuân: “Nóng vội như vậy sao? Được!”

Nàng bày ra tư thế, Hồng Trang nhìn lên nhìn xuống đánh giá nàng mấy lần, giễu cợt nói: “Thân là đệ tử Tiên Tôn, ngay cả một binh khí tiện tay cũng không có sao?”

Nói xong, nàng giơ tay lên, trên cổ tay xuất hiện cửu thiên lăng như Ngân Hà* rơi xuống.

Ngân Hà*: sông Ngân.

Nhìn vẻ mặt Thiên Âm vẻ mặt ngạc nhiên, trong giọng nói của nàng tràn đầy hài lòng khoe khoang: “Đây là sư phụ ta tặng cho tặng ta tại lễ thành niên hôm đó, mỗi đệ tử trong tiên môn khi trưởng thành thì sư phụ cũng sẽ dùng tiên khí làm thành quà tặng, tỏ vẻ coi trọng đối với đệ tử. Thiên Âm sư muội ngươi...... Xem ra cũng không được Tiên Tôn yêu thích chứ?”

Khuôn mặt Thiên Âm chợt đỏ bừng, trong lòng cũng tương đối rối rắm khổ sở.

Đúng như Hồng Trang từng nói, vì sao sư phụ không đưa tiên khí cho mình? Chẳng lẽ sư phụ không coi trọng mình?

Vừa phân tâm, cửu thiên lăng của Hồng Trang đã đến trước mắt!

Thiên Âm vội thu hồi tâm trạng để nghênh địch.

Lần này, nàng nghĩ sẽ không dùng chút thủ đoạn kia nữa.

Sáu năm trước, ký ức vẫn còn mới mẻ, nàng muốn đường đường chánh chánh đánh một trận với Hồng Trang!

Giữa không trung, chỉ thấy bóng dáng gầy gò một tím một đỏ chợt hiện chợt ẩn, tuy không thể so với cuộc chiến đấu giữa Tiên Tôn và Ma Tôn, nhưng xung quanh hai người đã tạo thành động tĩnh không nhỏ.

Cửu thiên lăng giống như tiên hoạt* bình thường đuổi theo Thiên Âm đang trái nhanh phải tránh, thủy chung không buông tha. Hổng Trang thấy nàng giống như con cá chạch, cửu thiên lăng cũng không đụng tới được vạt áo của nàng, lúc sau trong bụng liền nổi giận!

Tiên hoat*: giống như có linh tính.

“Không ngờ mấy năm trước là tên ăn xin thối, hôm nay cũng không thể không để cho ta nhìn với cặp mắt khác xưa!”

Thiên Âm rảnh rồi, cười ngọt ngào: “Ta cũng vậy không ngờ mấy năm trước là thiên kim Thành chủ, hôm nay thậm chí tên ăn xin là ta cũng đánh không lại.”

“Ngươi...... Tìm chết!”

Thiên Âm vốn tưởng rằng nàng thẹn quá thành giận sẽ hạ thủ công kích với mình, nhưng ngay một khắc sau, nàng ta đột nhiên thu hồi cửu thiên lăng, nâng lên nụ cười quỷ dị, nhanh chóng bỏ chạy.

“Này......” Đang muốn kêu nàng ta một tiếng, Thiên Âm lại cảm nhận được sát ý sau lưng.

Bên tai là tiếng kêu phẫn nộ của Thiên Tuyết, xoay người trong chốc lát, một thanh trường kiếm mang theo tốc độ không thể tin bay đến trước mặt.

Thiên Tuyết liền ngăn ở trước ngực nàng, trường kiếm khắc hoa văn hình thoi mang theo thân thể Thiên Tuyết đâm xuyên qua nàng.

Cảm giác lạnh lẽo chợt lóe lên, một kiếm này xuyên qua thân thể một người một thú, liền biến mất không thấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »