Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 38
lời khuyên của trọng hoa

❊ ❊ ❊

Ánh mắt của Trọng Hoa rơi xuống người Nguyệt trưởng lão, đôi mắt hắn chợt lóe lên, trong đôi mắt ấy là tầng tầng lớp lớp uy nghiêm cùng đe dọa, lập tức Nguyệt trưởng lão nhảy dựng lên, lung túng nói: “Không biết có chuyện gì mà Tôn thượng giá lâm tới Tàng Bảo Điện?”

“Nếu như bổn tôn nhớ không lầm thì khi đệ tử tiên môn có làm sai môn quy thì đưa tới Chấp Pháp Điện để xử trí. Không ngờ hôm nay bổn tôn nghe nói môn đệ Thiên Âm của ta phạm sai lầm, Nguyệt trưởng lão lại tự mình xử trí, không biết có thật hay không?”

Nguyệt trưởng lão đưa tay lau mồ hôi, Trọng Hoa là hậu bối, nhưng từ trước đến nay cũng không thân cận với ông, muốn tỏ vẻ trưởng bối trước mặt hắn, chỉ e rằng khó hơn trăm lần so với Lưu Quang.

Đôi khi ông vẫn bày ra dáng vẻ của bậc trưởng bối trước Lưu Cẩn, thế nhưng không giống với lúc đối đãi với Trọng Hoa. Tuy rằng Trọng Hoa là người lạnh lùng, thỉnh thoảng lại bình thản, thế nhưng chưa bao giờ có ai dám xúc phạm tới uy nghiêm của hắn.

Tiên tôn, cũng không phải chỉ là cái danh!

Thấy Nguyệt trưởng lão không nói lời nào, Trọng Hoa lại nói tiếp: “Nếu như Thiên Âm chọc giận Nguyệt trưởng lão, bổn tôn thay mặt xin lỗi. Thiên Âm…”

Nói tới chỗ này hắn dừng lại một chút.

Trong lòng mọi người đều căng thẳng, nhao nhao suy đoán câu tiếp theo sẽ là gì, trầm ngâm một hồi lâu, ánh mắt của Trọng Hoa nhìn về phía Nguyệt trưởng lão, nhàn nhạt nói: “Đệ tử của bổn tôn, cho dù phạm phải sai lầm thì cũng do ta trách phạt, sau này Nguyệt trưởng lão không nên quá phận.”

Nguyệt trưởng lão tức giận đến mức tái mặt, không hiểu vì sao thế hệ hậu bối của Chưởng môn ai ai cũng trở nên thích bao che. Lưu Cẩn như thế, Trọng Hoa cũng giống như vậy, còn cho rằng trưởng lão nhiều chuyện? Ngày sau việc dạy dỗ các tiểu đồ tôn, trước hết còn phải trưng cầu ý kiến bọn chúng thì mới được ra tay hay sao?

“Nếu Nguyệt trưởng lão biết sai rồi thì bổn tiên không ở lại làm gì nữa.”

“Ta…”

Trọng Hoa đang muốn cỡi gió, bỗng dưng quay lại nhìn Nguyệt trưởng lão, thành tâm khuyên: “Bổn tôn thấy dường như Nguyệt trưởng lão đang vô cùng u buồn, trùng hợp là lúc trước Thiên Nam mang về một loại quả có thể chữa bệnh buồn phiền rất tốt từ Bất Chu Sơn, nếu rảnh thì Nguyệt trưởng lão có thể tới Cửu Trọng Điện để thử chút. Ngài đã nhọc lòng dốc hết tâm huyết để giúp Thái A hung thịnh, cũng phải chăm sóc cơ thể thật tốt. Ngài đã già, cần chú ý nhiều hơn.”

Nguyệt trưởng lão cứng họng nhìn Trọng Hoa dần biến mất trong gió, một lát sau thì hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Một đám đệ tử người thì trợn mắt há mồm, kẻ thì hé miệng cười trộm…

♣ ♣ ♣

Thiên Âm kinh ngạc nhìn Lưu Quang đặt mình xuống giường, tỉ mỉ bôi thuốc cho mình, cổ họng nàng trở nên khô khốc.

Luôn luôn có vài người, chỉ đơn giản an ủi vài câu, một lần vô tình cứu giúp lại làm cho người ta ghi nhớ cả đời.

Mà giờ khắc này, gương mặt mang theo nụ cười tà của Lưu Quang lại khiến Thiên Âm ghi thật sâu vào tận đáy lòng.

Dù sao vẫn có người đối tốt với mình.

Dù sao, không phải ai cũng chán ghét mình.

“Nghĩ gì thế tiểu nha đầu?”

“…” Thiên Âm hít mũi một cái, “Mỹ nhân ca ca, người cứu ta, chắc không phải muốn bắt ta đi luyện đan chứ?”

Cánh tay đang bôi thuốc của Lưu Quang run lên, ngay sau đó hắn lại cười tà mị: “Thật là một đứa trẻ thông minh, đúng là ta muốn bắt ngươi để luyện đan.”

“Ngươi gạt người!”

“Ừ hử?”

Thiên Âm bị người khác nhìn chằm chằm thì hơi ngượng ngùng, nàng đỏ mặt nói: “Ta cũng không phải là kẻ ngốc, ngươi cứu ta thì là ân nhân của ta. Sau này, chỉ cần có điều gì cần đến thì bảo một tiếng, lên núi đao xuống biển lửa, ta cũng sẽ không nhíu mày lấy một cái!”

Nhìn nàng nói một cách hiên ngang khí phách như vậy, Lưu Quang cười nhạo: “Mấy lời này học của ai vậy?”

“Ách… Ta thường nghe lén tiên sinh trong tửu lâu kể chuyện cổ xưa, trong truyện các đại hiệp bị thương được cứu sống đều nói những câu như vậy.”

“Phụt!” Rốt cuộc Lưu Quang cảm thấy quá buồn cười, hắn sửa lại quần áo cho nàng rồi đưa tay nhéo gương mặt nhỏ nhắn mềm mại kia: “Ta dẫn ngươi đi tới một nơi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »