Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3621 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 77
kích động vui mừng đến khóc

❊ ❊ ❊

“Đợi đồ nhi sống được lâu giống như sư phụ, có lẽ sẽ sáng tỏ. Bây giờ con không làm được cũng không muốn vô tâm. Sư phụ cũng không làm được?”Ngược lại Thiên Âm rất thoải mái, đơn giản thu thập một chút liền chạy ra ngoài.

Trọng Hoa nhìn bóng lưng của nàng, rơi vào trầm tư.

Vô tình vô dục, rất lâu hắn đã từng cho rằng mình chính là người như vậy, nhưng cuối cùng trong lòng không thoát khỏi chấp niệm. Trong lòng, tín ngưỡng ăn sâu bén rễ, không phải chỉ mấy quyển kinh văn mà có thể dạy người ta nhìn thấu được tất cả.

Đúng như Thiên Âm từng nói, tiên ma thường xuyên tranh đấu, ngươi tranh ta đoạt, thật sự là chuyện không có ý nghĩa. Nhưng bởi vì bị truyền sứ mệnh khi còn nhỏ, ngay từ nhỏ đã nhận thức biết tiên ma đối lập không chết không thôi, để cho hắn không thể không quan tâm đến, không cách nào khiến cho tâm buông bỏ.

♣ ♣ ♣

Hôm sau, Trọng Hoa cứ theo lẽ thường uống canh Thiên Âm bưng tới “nghe nói” là bị móng vuốt của Thiên Tuyết đánh chết, Phượng hoàng nấu thành canh, mùi thịt xông vào mũi, lượn quanh trong điện không ngừng.

Mà lúc này đây, Lưu Cẩn mang vẻ mặt sa sầm, đến trước mặt thầy trò hai người.

Vẻ mặt Trọng Hoa bình tĩnh không dao động: “Sư huynh.” Lại quay đầu nói với Thiên Âm: “Thiên Âm, lấy chén canh cho Chưởng Môn sư bá của ngươi!”

Từ lúc Lưu Cẩn đi vào, trong nháy mắt, Thiên Âm và Thiên Tuyết đã vô cùng, vô cùng chậm bước ra ngoài cửa. Nghe được Trọng Hoa kêu mình, trong lòng Thiên Âm than thở một tiếng, lập tức nâng lên khuôn mặt tươi cười, nhát gan từ từ tiến lên, múc một chén canh đưa cho Lưu Cẩn.

Lưu Cẩn hừ lạnh: “Múc chén canh thôi, tay của ngươi run cái gì?”

“Con...... con......” Thiên Âm cười lấy lòng: “Con thấy được Chưởng Môn sư bá kích động vui mừng đến khóc!”

“Vậy sao? Ngươi là sợ ta tìm ngươi đòi lại tiểu Phượng hoàng đi?”

Thiên Âm kinh ngạc trợn to mắt, vẻ mặt mờ mịt: “Tiểu Phượng hoàng? Tiểu Phượng hoàng là ai? Gần đây Chưởng Môn sư bá thu nhận đệ tử mới sao?”

Trọng Hoa nhàn nhã tự đắc uống canh, uống hết nhắc nhở một câu: “Tiểu Phượng hoàng theo như lời Chưởng môn nói, chính là nguyên liệu hôm nay ngươi nấu canh đưa cho vi sư.”

“Phốc!...... Sư phụ!” Thiên Âm đừng thẳng vô lực nhún vai, nhìn sư phụ của mình, xấu hổ không chịu nổi. Tuy nhiên thấy hắn an nhàn tự tại uống hết chén canh, ánh mắt Thiên Âm do dự nhìn giữa hai người một lúc lâu, bỗng dưng chỉ vào Trọng Hoa: “Chưởng Môn sư bá, Tiểu Phượng hoàng của người đúng là con dụ dỗ tới, nhưng là sư phụ nói người muốn uống canh Phượng hoàng, ra hiệu cho con chỗ của người có Phượng hoàng, vì thế con mới đi!”

Sư huynh đệ hai người hoàn toàn không có cách nào diễn tả được tâm tình của mình vào lúc này, nhất là Trọng Hoa, bị Thiên Âm chỉ tay, tất cả trách nhiệm bị đẩy lên trên người mình, ngay tức khắc trong nháy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Nhìn dáng vẻ chột dạ của Thiên Âm, hắn giống như tùy ý chỉ vào Thiên Tuyết, nói với Lưu Cẩn: “Trùng hộp ta cũng có một Thần Thú, mặc dù không biết là chủng loài gì, nhưng cũng không kém hơn Phương hoàng của ngươi. Không bằng sư huynh mang nó đi đi.”

Thiên Tuyết liền xù lông, Thiên Âm lập tức ôm nó chạy ra ngoài cửa, vừa chạy vừa gào khóc thảm thiết kêu: “Sư bá sư phụ con sai rồi, con sẽ không đánh chủ ý lên Tiên thú của Chưởng Môn sư bá nữa, nhất định con sẽ tích cực nhận sai, từ đó thay đổi triệt để, nghiêm ngặt tuân thủ bổn phận làm đệ tử giỏi......”

Vẻ mặt âm trầm của Lưu Cẩn nở một chút nụ cười: “Cái người đệ tử này, không tốt vô cùng, ngươi cần phải dạy dỗ thật tốt. Gần một tháng nay, nàng bắt rất nhiều tiên thú, tự lấy thần không biết quỷ không hay, nếu không phải mọi người sợ ngươi, không dám tùy tiện đến điện Cửu Trọng chất vấn ngươi, thì nàng đã sớm bị người đuổi theo đánh.”

Hắn trầm ngâm chốc lát, lại nói: “Số mạng của Thiên Âm, ngươi có từng tính qua chưa?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »