Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3659 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 82
trọng thương gục ngã

❊ ❊ ❊

Thiên Tuyết mở đôi mắt to đôi đen nhánh, vô lực nằm ở trong ngực nàng, thẳng tắp nhìn nàng, trên người máu tươi đã nhuộm bộ lông trắng như tuyết thành màu đỏ chói mắt.

“Bì bõm...... Ô ô......”

Âm thanh trong trẻo dần dần trầm thấp đi xuống, Thiên Âm chỉ cảm thấy bị trường đâm xuyên qua ngực, đau đớn như thủy triều đánh tới.

Giữa không trung, tay nàng ôm Thiên Tuyết, giống như lông vũ nhẹ nhàng, sau đó nặng nề rơi xuống đất.

Trời xanh thẳm, trong suốt giống như thủy tinh.

Lúc rơi xuống đất, trên lưng của nàng bị nhánh cây Bụi Gai rạch nát vết thương, máu chảy đầm đìa. Máu trên người Thiên Tuyết mang theo nhiệt độ ấm áp nhiễm đầy ra bàn tay của nàng, nàng khó khăn ngồi dậy, tựa người vào gốc cây đại thụ mấy người ôm mới hết, đặt thân thể nho bé của nó ở trên đùi.

Vuốt ve bộ lông của nó đã bị cứng lại do máu gây ra, không khỏi lệ rơi đầy mặt: “Tuyết Tuyết, thật xin lỗi!”

“Ta sẽ không để cho ngươi chết!” Nàng nhẹ nhàng đặt nó ở ngực, mặc cho máu tươi đang chảy ra giàn giụa, dần dần nhuộm đỏ toàn thân Thiên Tuyết.

Dần dần, vết thương trên người của nó gần như đã được khép lại, lấy tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

Thiên Âm thấy vậy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, trên mặt tái nhợt lộ ra một chút nụ cười yếu ớt.

Nàng không biết rốt cuộc mình chảy máu bao nhiêu, thời điểm Thiên Tuyết rơi nước mắt bò xổm ở trước mặt nàng, nàng đã không còn nửa phần hơi sức để đưa tay ôm nó.

Nhìn mắt Thiên Tuyết tràn đầy lo lắng, nàng buồn cười, nói cho nó biết chính mình không có việc gì, tuy nhiên vẫn không thể nào chống lại được từng cơn choáng váng đến liên tục.

Trước khi hôn mê, hình như nàng thấy bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt là vạt áo màu tuyết, phía trên thêu ám sắc Lưu Vân*, có tầng tầng ánh hào quang chuyển động......

Ám sắc Lưu Vân*: đám mây màu đen.

Sư phụ, là người sao......

Thiên Tuyết nhìn thấy người tới, oa một tiếng khóc lớn: “Sư phụ Trọng Hoa! Mau cứu cứu tỷ tỷ! Tỷ tỷ không thể chết được......”

Nhìn Thiên Âm vô lực ngã vào bên cạnh cây, Trọng Hoa chưa từng tức giận và đau lòng như thế này!

Nếu không phải hôm nay thấy nàng có cử chỉ thất thường, để cho trong lòng hắn lo lắng tìm ra ngoài thì có phải nàng chỉ có thể nằm sâu trong rừng cây lạnh lẽo, lẳng lặng chết đi hay không?

Nếu không phải nàng đã tu thành thành tiên thể thì vết thương ở ngực vừa lớn vừa sâu như vậy, đã sớm để cho hồn nàng ra ngoài chầu trời rồi!

Nhìn máu trên ngực Thiên Âm không ngừng chảy ra, bỗng dưng đáy lòng của hắn chợt hiện lên sát ý.

Tiếng khóc Thiên Tuyết vô cùng tuyệt vọng, cơ thể nhuộm đầy máu run rẩy trên vai nàng. Toàn thân Trọng Hoa dần dần hiện lên ánh hào quang, dùng Tiên thuật lau sạch sẽ vết máu ở trên thân nàng, tiên khí nhẹ nhàng ôm lấy toàn thân nàng.

“Thiên Tuyết đừng khóc, nàng sẽ không có chuyện gì đâu!” Hắn yên lặng, mắt nhìn chằm chằm nàng, mím chặt môi.

Thiên Tuyết nâng lên đôi mắt ẩm ướt, nhảy lên đầu vai của hắn, ưu thương nhìn sắc mặt trắng bệch của Thiên Âm, đôi mắt của nó, tràn đầy hận ý.

♣ ♣ ♣

Thân hình của Mặc Tử Tụ và Lưu Quang biến mất, sau đó quang minh chánh đại sánh vai cùng nhau bước đi trên đỉnh núi Thái A.

Bên cạnh là các đệ tử đi như nước chảy, từng nhóm từng nhóm một từ bên cạnh hai người đi qua.

Vẻ mặt Lưu Quang lạnh lùng nhìn Mặc Tử Tụ một cái, khóe môi tà tà một câu: “Vênh váo bước trên ngọn núi Thái A, xem ra ngươi cũng không sợ bị Lưu Cẩn nhìn thấy được, liên kết với tất cả trưởng lão phong ấn ngươi.”

Mặc Tử Tụ vẫn lạnh lùng như khối băng, khí phách nói ra lời độc đoán miệt thị khinh thường: “Nhận ra thì như thế nào? Người ở Thái A, trừ Trọng Hoa và ngươi, không có bất luận kẻ nào đáng giá mà bổn tôn phải để ở trong lòng!”

Lưu Quang không nhịn được trợn trắng cả mắt, không kiên nhẫn: “Ngươi mạnh mẽ đi đánh Trường Lưu tiên sơn, sao vừa đến đã muốn chạy tới Thái A một lần?”

“Lần trước rời đi gấp, lần này tới đặc biệt đến xem tiểu Thiên Âm, xem xem nàng có bình yên vô sự hay không.” Mặc Tử Tụ cũng dứt khoát: “Nếu như Trọng Hoa cứu không được Thiên Âm trở về, bổn tôn cũng không cần quan tâm đến mặt mũi của ngươi rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »