Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3450 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 37
thổ hào, chúng ta làm bằng hữu đi

❊ ❊ ❊

Thiên Âm cúi đầu nhìn mình, ừ, không nghiêm trọng đến nỗi “nửa sống nửa chết”, lại nhìn thấy mặt Nguyệt trưởng lão xanh mét, vội vàng kéo y phục của Lưu Quang: “Hoa ca ca, hay là đừng nói cho sư phụ biết…”

“Còn gọi Hoa ca ca nữa thì ta sẽ bắt ngươi đi luyện đan!” Lưu Quang không thể nhịn được nữa, ánh mắt như hung thần nhìn chằm chằm Thiên Âm, gương mặt xinh đẹp, thế mà vẻ mặt lại như thế, ngược lại có vẻ thân thiết động lòng người, Thiên Âm bật cười, cười đến nỗi những vết roi trên người co lại đau đớn.

“Đáng đời!” Lưu Quang cúi người, thấp giọng nói bên tai nàng: “Tiểu nha đầu, hôm nay bổn tiên dạy ngươi thuật sinh tồn đầu tiên.”

Không đợi Thiên Âm đồng ý, hắn đã cười hiếp mắt nhìn Nguyệt trưởng lão: “Trưởng lão nhìn xem, tiểu nha đầu này là thần thể hiếm có, là một mầm non cần được bồi dưỡng thật tốt, vậy mà bị người quất như thế này, ta xem cũng thấy cơ thể nha đầu bị thương rất nghiêm trọng. Chậc chậc chậc… Nếu như vì vậy mà sinh ra ma tâm, trở ngại việc tu hành sau này, đúng là Nguyệt trưởng lão sẽ bị tội nặng đó, đúng không? À, ta nghe nói Chưởng môn rất kỳ vọng vào nha đầu này, dường như muốn bồi dưỡng nàng tiên tôn thứ hai nữa.”

Bồi dưỡng nàng thành tiên tôn thứ hai sao?

Đệ tử chung quanh ồn ào lại bị ánh mắt của Lưu Quang quét qua một lượt nên chỉ biết sợ hãi cúi xuống thầm uất ức. Chỉ dám dùng đôi mắt vừa hận vừa không thể tin được mà nhìn Thiên Âm!

Nguyệt trưởng lão đang tức giận lại bị lời nói của Lưu Quang làm cho nuốt xuống, ông ta nói một cách khó khăn: “Ngươi… Ngươi nói thẳng đi, muốn ta bồi thường như thế nào?”

Thiên Âm chớp mắt, đầu lắc qua lắc lại mấy cái, rốt cuộc cũng hiểu được, Lưu Quang kia muốn lừa gạt Nguyệt trưởng lão!

Lập tức nàng quăng ánh mắt khâm phục về phía Lưu Quang, mỹ nhân này không chỉ đẹp người mà cũng biết dùng đầu óc thật đó.

“Bồi thường sao? Không không không, ta chỉ muốn chi phí giúp Thiên Âm hồi phục lại tổn thất về tinh thần, lúc nãy đã kinh sợ quá mức mà…”

Lưu Quang cố ý kéo dài chữ “chi phí” ra, ngay cả Thiên Âm cũng trợn mắt há mồm, đồng thời cũng hiểu được hắn vô sỉ đến mức nào.

Mà lúc này nàng đã phục hắn sát đất mất rồi.

Làm tiên, sẽ phải giống như Lưu Quang, quanh minh chính đại mà lường gạt người ta, không có một người nào dám nói chữ không!

Trong nháy mắt, hình tượng của hắn trong mắt nàng đã lên cao thành thổ hào*!

* địa chủ có quyền thế.

Ý định kết giao khiến nàng ôm lấy hông của hắn, lòng đầy mong chờ, “Thổ hào, chúng ta làm bằng hữu đi!”

Lưu Quang: “…”

Lúc này thế nào Lưu Quang cũng không nghĩ tới, mình chỉ là không ưa Nguyệt trưởng lão nên muốn trả thù một chút, mà không biết đang tạo cho tiểu hài tử 11 tuổi kia biết bao nhiêu ảnh hưởng trong lòng.

Cũng chính vì hành động ngày hôm nay đã khiến cho Thiên Âm nhỏ bé vốn chính trực, bất tri bất giác, trở nên thích thú với những hành động vô sỉ từ nhỏ đến lớn.

Vì Thiên Âm hết sức bái phục Lưu Quang cho nên Nguyệt trưởng lão đã sớm hộc máu ngã xuống đất không đứng dậy nổi.

Thật đáng giận, chỉ muốn dạy dỗ đệ tử nhỏ vậy mà đụng phải Lưu Quang, đáng hận nhất là, ngày thường hắn chỉ biết trêu chọc người khác, vì cớ gì hôm nay lại ra tay cứu người?

Nguyệt trưởng lão ôm bụng lăn lộn, quả thật ngã xuống đất mà không dậy nổi nữa.

“Nguyệt trưởng lão, mặc dù ngài giả chết, nhưng khoản chi phí kia cũng phải trả.” Hắn nhẹ nhàng ném ra câu nói này, ngón tay như ngọc nhẹ nhàng chỉ một cái, chỉ thấy các đồ vật trên người Nguyệt trưởng lão lập tức bay ra rơi vào tay hắn.

Sau đó hắn không có một chút nào ngại ngùng về chuyện “cường đạo” mà mình đã làm, nghênh ngang ôm Thiên Âm rồi đằnng vân* rời đi trong ánh mắt “vui vẻ đưa tiễn” của mọi người.

*thuật cỡi mây.

Lưu Quang vừa bay đi, các đệ tử vây xem xung quanh còn chưa thở ra thì một dòng tiên khí màu ngọc bích lại lượn lờ bay tới, Trọng Hoa lại giá lâm nơi đây.

Trọng Hoa nhíu chặt mày, ánh mắt quét qua đám người kia rồi hỏi: “Thiên Âm ở đâu?”

Một gã đệ tử lớn mật bước ra khỏi hàng, kính cẩn nói: “Bị, bị Lưu Quang thượng tiên, mang, mang đi rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »