Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3586 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 47
sư phụ, con muốn phạm thượng

❊ ❊ ❊

Thiên Âm lặng lẽ nhìn quảng trường, bỏ thần thức* truyền âm, đột nhiên dùng giọng điệu đáng thương, chậm chạp nói: “Sư phụ, gần đây con nhìn thấy một quyển sách, bên trong có thứ, thật sự đồ nhi không hiểu."

*Thần thức là một loại pháp thuật.

"Vì sao không tới hỏi ta?"

"Đồ nhi nghĩ tới nghĩ lui, từ đầu đến cuối tâm lý không vượt qua trở ngại."

Đôi mắt Trọng Hoa rũ xuống, trầm tư một lúc lâu, tay cầm ly trà run run. Bởi vì đột nhiên hắn nghĩ tới trong một đêm, DieenDaanLeeQuuyDoon, Thiên Âm mười bốn tuổi hào hứng chạy vào trong phòng mình, trên tay cầm một quyển sách bìa Sơn Thủy tinh xảo, mềm mại mà hỏi: "Sư phụ, quyển sách này thật kỳ quái, ban đầu dạy người ta cởi quần áo như thế nào!"

Lúc đó, Trọng Hoa đang uống rượu hoa đào ngàn năm do đồ đệ cưng Đông Phương ủ, nhìn nàng mở ra trang thứ nhất, trang đầu vẽ nam tử đang cởi áo của nữ tử ra, bên cạnh là những kỷ xảo, nói rõ làm sao cởi quần áo đẹp hơn, nhanh hơn, thần không biết quỷ không hay...... Tiên Tôn cao quý lạnh lùng phun toàn bộ ngụm rượu lên mặt tò mò của Thiên Âm.....

Suy nghĩ bị hắn kéo trở lại, nhìn vẻ mặt Thiên Âm ngày đó cùng một biểu cảm, ấn Tiên Tôn trên mi tâm của hắn có ánh lửa không ngừng trào ra, giọng nói có chút trầm thấp ẩn nhẫn: "Ngươi đọc sách gì?".

Thiên Âm đang suy nghĩ sao Huyền Tề vẫn chưa trở về, nghe Trọng Hoa vừa hỏi, không khỏi bật thốt lên: "Tên là đông cung."

"Phốc!" "Phốc!" "Phốc!"

Âm thanh phun nước của các trưởng lão ngồi trên đài, trong lòng của Trọng Hoa gần ngàn năm chưa từng có chút biến hóa nào, thoáng chốc giống như mây đen bao phủ, câu nói gần như từ trong kẽ răng đi ra: "Ngươi tìm thấy ở đâu?".

Nhớ rõ ràng là Thiên Nam và Đông Phương đã lấy toàn bộ sách trong Tàng Thư các thiêu rồi, nàng lấy được từ đâu?

Rốt cuộc Thiên Âm cũng ý thức được có điều gì không đúng, nhưng cũng đáp đúng đúng sự thật: "Ở dưới sàng trong phòng của Nhị Sư Huynh."

"......" Trọng Hoa nhắm mắt, hít một hơi thật sâu: "Thiên Âm...... sau này không cho xem lại sách này!"

"Tại sao?" Gương mặt Thiên Âm vẫn hồn nhiên ngây thơ nhìn mặt mọi người lúc xanh lúc đỏ, biến trắng biến đen, giọng nói đều đều: "Quả thật trong sách này vẽ nhân vật không đủ linh hoạt, nhưng nếu so với Tiên thuật khô khan, đồ nhi cảm thấy thú vị vô cùng."

Nàng đang chìm đắm ở trong thế giới của bản thân, không nhìn thấy mặt Trọng Hoa đen như mực, trong mắt đã cuồn cuộn mây đen.

"Ừ, sư huynh có ghi một câu giọng điệu cảm thán ở trong sách, con vẫn còn nhớ rất rõ ràng: nhớ tới phong thái tuyệt vời của chín vị tiên nữ, nếu có thể mây mưa, liều lĩnh phạm tội phạm thượng, có chết cũng không hối tiếc."

"Vì vậy trong sách ghi rất nhiều chuyện con không biết, đương nhiên phải ra ngoài thực hành lấy niềm vui, chỉ là không thể hiểu kỹ càng, cho nên đồ nhi đặc biệt muốn thử một lần." Nàng quay đầu nhìn Trọng Hoa, DieenDaanLeeQuuyDoon, chớp đôi mắt đen nhánh to tròn, thành thật nhớ đến tư thế của nam nữ trong sách, nghĩ nếu Trọng Hoa cùng mình, cực kỳ ngượng ngùng nhưng rất chân thành nói: "Sư phụ, con...con muốn phạm thượng!"

Yên tĩnh!

Trên quãng trường, các trưởng lão trên đài đều im lặng quỷ dị, nhưng cũng cảm nhận được hơi thở khác thường, không gian trở nên yên tĩnh.

Đột nhiên trên trời kéo đến từng trận sấm chớp, trời mưa to như trút nước.

Lập tức các đệ tử giải tán, các Trưởng lão trên đài như tượng điêu khắc im lìm bất động, trừng mắt thiếu nữ đang kinh ngạc mắt nhìn trời.

Mưa trút nước lên người bọn họ, không có giọt nào bắn lên y phục, cả quãng trường hợp yên tĩnh cũng có thể nghe rõ được âm thanh hô hấp.

“Rầm!” một đạo sấm sét, phá vỡ trời xanh!

"Thiên Âm." Tiếng mưa rơi tràn ra từ bên trong, rốt cuộc Trọng Hoa mở miệng, giọng nói bình tĩnh không gợn sóng: "Ngày sau ngươi nói năng không giữ miệng, vi sư liền mang ngươi trục xuất khỏi sư môn!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »