Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4853 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 198
say rượu 1

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, Tiểu Vân liền mang theo một bọc đồ tiến vào: “Tiểu thư, đây là thứ Vương gia phái người đưa đến tặng cho người.”

“Cái gì vậy?” Cung Tuyết Thiến vừa hỏi vừa có ý bảo Tiểu Vân mở ra nhìn xem.

Bọc đồ được mở ra, bên trong lộ ra châu báu cùng xấp ngân phiếu mà nàng quen thuộc.

“Tiểu thư, đây là mấy thứ mà chúng ta bị cướp.” Tiểu Vân kinh ngạc kêu lên.

“Ừ, nếu đã đưa tới thì chúng ta hãy nhận đi.” Cung Tuyết Thiến phân phó. Có tiền mà không cần, nàng lại không phải kẻ ngốc, trước nay chưa từng ngại có nhiều tiền.

“Tiểu thư, lần này có phải chúng ta sẽ ngồi xe ngựa quang minh chính đại rời đi không?” Tiểu Vân lo lắng hỏi lại một lần.

“Đương nhiên phải, chẳng lẽ người còn muốn cùng ta vụng trộm rời đi sao?” Cung Tuyết Thiến cố ý trêu chọc nàng, biết là nàng sợ.

“Không muốn.” Tiểu Vân lập tức bác bỏ.

“Ha ha….” Cung Tuyết Thiến khẽ cười, “Đi thôi, chúng ta đi thăm Tuyết lang.”

Đang lúc cùng Tiểu Vân chơi với Tuyết Lang thì Mộ Dung Trần lại đến.

“Nô tỳ tham kiến Vương gia.” Sau khi hành lễ, Tiểu Vân liền biết điều lui ra.

“Chàng đã đến rồi.” Cung Tuyết Thiến cũng mỉm cười chào hỏi, không có sự hiềm khích như trước đây nữa.

“Có thời gian rỗi không? Cùng bổn Vương ra ngoài đi dạo một chút đi.” Mộ Dung Trần nhìn nàng yêu cầu.

“Ra ngoài đi dạo một chút?” Cung Tuyết Thiến ngẩn ra nhưng vẫn đồng ý, nói: “Được.”

Cùng hắn đi song song trên phố, nàng thật sự không biết nên mở miệng nói gì với hắn?

Bước chân của Mộ Dung Trần đột nhiên dừng lại ở cửa trước cửa một quán rượu, dắt tay nàng nói: “Đi thôi, hình như bổn Vương chưa từng mời nàng ăn cơm, có lẽ sau này sẽ không còn cơ hội nữa.”

Cung Tuyết Thiến kinh ngạc bị hắn kéo tới một gian phòng trang nhã.

“Vương gia có gì phân phó?” Chưởng quầy cúi đầu khom lưng đi tới, vẻ mặt nịnh hót.

“Cứ làm đồ ăn như bình thường là được rồi.” Mộ Dung Trần phân phó.

“Dạ, Vương gia đợi một lát, tiểu nhân lập tức đi lo liệu.” Chưởng quầy lui xuống.

Lúc này Cung Tuyết Thiến mới hỏi: “Chàng thường xuyên đến đây sao?”

“Ừ, bổn Vương cùng ngũ hoàng đệ, thập nhị hoàng đệ, thập tứ hoàng đệ thường xuyên tụ tập ở đây.” Mộ Dung Trần nói.

“Vậy sao?” Cung Tuyết Thiến nhẹ nhàng cười: “Tình cảm huynh đệ mấy người thật tốt, điều này rất ít thấy trong hoàng thất.”

“Nàng rất hiểu về hoàng thất?” Mộ Dung Trần nhìn nàng chằm chằm, mấy ngày nay hắn vẫn luôn nghĩ đến những lời nàng đã nói, rốt cuộc là thật hay là giả?

“Đọc được ở trên sách thôi, những triều đại vì ngôi vị Hoàng đế, vì quyền lợi mà huynh đệ tương tàn phản bội, báo thù nhau có nhiều lắm, có rất ít huynh đệ tình thâm.” Cung Tuyết Thiến nói.

“Cho nên bổn Vương mới tận lực tránh khỏi. Thật ra bổn Vương biết mẫu phi làm nhiều chuyện như vậy chỉ là vì để bổn Vương tranh cao thấp với Thái tử, nói thật, không có nam nhân nào không có khát vọng với vị trí chí cao vô thựong. Nhưng nếu cần phải mất đi rất nhiều để đổi lấy vị trí đó thì sẽ thật sự vui vẻ sao? Phụ hoàng từng ám chỉ qua với bổn Vương, chỗ kia thật cô độc, ngồi lên thì rất dễ dàng nhưng nếu ngươi muốn cai trị tốt một quốc gia thì tất nhiên không thể dễ dàng. Người khác có thể có cuộc sống nhàn nhã, nhưng người không thể, người mỗi ngày phải vì đất nước, vì dân chúng, vì đại thần mà lo lắng, cho nên người hi vọng, huynh đệ chúng ta đồng lòng bảo vệ cho giang sơn không dễ có được này.” Mộ Dung Trần thản nhiên nói.

“Cam tâm nhượng bộ lại càng vĩ đại, dù sao ngôi vị Hoàng đế chỉ có một, coi như hao hết tâm tư chiếm được, cho dù mỗi ngày ăn sơn hào hải vị, mỹ nữ trái ôm phải ấp, được người quỳ lạy, nhưng cũng phải lo lắng có phải bị người khác tính kế hay không, hoặc là quá mệt mỏi. Thật ra chàng như vậy rất tốt, làm một Vương gia, cũng có thể có quyền cao chức trọng, ăn ngon mặc đẹp như vậy mà lại không cần lo lắng quốc gia đại sự, chẳng phải là rất tốt sao?” Cung Tuyết Thiến nói.

“Vương gia, đồ ăn đến rồi.” Tiểu nhị đưa đồ ăn tới, cắt đứt câu chuyện của bọn họ, sau đó lại đặt một bầu rượu ở trước mặt.

“Tâm Nghi, cùng bổn Vương uống một chén đi.” Mộ Dung Trần rót một chén cho nàng.

“Được.” Cung Tuyết Thiến không tiện cự tuyệt, nếm một ngụm nhỏ, hình như cũng không có kích thích yết hầu như trong tưởng tượng, ngược lại lại có cảm giác hương vị ngọt ngào.

“Rượu này là rượu đặc biệt của quán này, trong rượu cho thêm mật ong cùng các loại hoa chế thành, cho nên rất thơm ngọt, rất nhiều nữ tử cũng thích uống.” Nhìn ra sự kinh ngạc của nàng, Mộ Dung Trần giải thích.

“Chẳng trách uống ngon như vậy, nếu như là rượu nho thì sẽ ngon hơn nữa.” Cung Tuyết Thiến nhịn không được lại uống thêm một ngụm, nói.

“Rượu nho? Cây nho cũng có thể làm rượu sao?” Mộ Dung Trần kinh ngạc hỏi.

“Đương nhiên, “bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi” (Chiếc ly dạ quang tinh xảo được đổ đầy rượu nho ngon tuyệt), dùng ly dạ quang rót rượu nho rất đẹp. Hóa ra ở đây không có rượu nho, vậy sau này ta sẽ ủ rượu nho, nuôi sống chính mình.” Cung Tuyết Thiến bộc phát ý tưởng nói.

“Nàng biết ủ rượu nho?” Mộ Dung Trần kinh ngạc hỏi.

“Chuyện này ở nơi của chúng ta thật bình thường, người bình thường đều biết, rất đơn giản.” Cung Tuyết Thiến nói xong liền bĩu môi, sao nàng có thể quên, hắn hoàn toàn không tin nàng không phải Mạnh Tâm Nghi.

“Chừng nào thì nàng làm cho bổn Vương nếm thử.” Mộ Dung Trần hỏi.

“Chờ sau này có cơ hội đi.” Cung Tuyết Thiến nói, nàng cũng sắp đi rồi, cũng không thể vì làm rượu nho cho hắn mà không đi nữa. Nhưng mà rượu này quả thật không tệ, nhịn không được lại uống thêm một ngụm.

Ngày hôm nay Mộ Dung Trần không giống với thường ngày, cùng nàng nói chuyện phiếm trên trời dưới đất, nàng cũng không kiêng dè gì cả nói chuyện thoải mái với hắn. Trong bất tri bất giác vài chén rượu đã đi xuống bụng.

Cảm giác mặt thật nóng, dùng sức lắc đầu, hắn ở trước mắt đột nhiên đung đưa.

“Tâm Nghi, nàng làm sao vậy? Say rồi?” Mộ Dung Trần dùng tay giữ chặt nàng.

Người trước mặt lập tức trở nên rõ ràng, Cung Tuyết Thiến lấy tay sờ lên mặt hắn, ánh mắt mờ ảo nói: “Mộ Dung Trần, chàng có biết không, chàng thật sự rất anh tuấn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »