Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4996 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 119
thương tâm

❊ ❊ ❊

“Trần, thiếp rất nhớ chàng…rất nhớ chàng, cũng bởi vì nhớ chàng nên thiếp mới cố gắng sống qua được năm năm này.” Liễu Nhu nép vào ngực hắn khóc nấc lên, nói ra nỗi nhớ nhung trong năm năm qua.

“Ta cũng vậy, Nhu Nhi, ta cũng rất nhớ nàng, rất nhớ. Nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao nàng lại sống lại được? Sao lại trở thành quận chúa Minh Nguyệt quốc?” Mộ Dung Trần ôm nàng, kích động hỏi.

“Trần, việc này, chờ sau này thiếp sẽ từ từ kể cho chàng, một lời khó nói hết. Hiện tại rất nhiều người đang nhìn chúng ta.” Liễu Nhu nói, nhất thời nàng không thể giải thích rõ ràng được.

“Đi cùng ta, ta muốn biết mấy năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Mộ Dung Trần kéo tay nàng rồi hành lễ với Hoàng thượng: “Phụ hoàng, nhi thần cùng quận chúa lui xuống trước.”

“Trần Nhi, không được vô lễ.” Hoàng thượng trách cứ, bất kể trước kia nàng là ai, nhưng bây giờ nàng là quận chúa Minh Nguyệt quốc, không thể thất lễ được.

“Hoàng thượng, không sao, quận chúa vốn muốn gả cho Vương gia, để bọn họ tìm hiểu nhau trước cũng không phải không được.” Thái tử Kim Ngọc Thành lại đứng dậy nói.

“Được rồi, nếu thái tử cũng nói như vậy thì trẫm sẽ để bọn họ lui xuống.” Lúc này Hoàng thượng mới gật đầu đồng ý.

Vừa được Hoàng thượng đồng ý, Mộ Dung Trần liền nhanh chóng kéo tay Liễu Nhu lui ra ngoài.

“Được rồi, bây giờ mọi người tiếp tục uống rượu, thưởng thức ca múa đi.” Lúc này Hoàng thượng mới phân phó tiếp.

Trong đại sảnh lại nhanh chóng khôi phục lại cảnh tượng náo nhiệt.

Cung Tuyết Thiến ngồi một mình ở đó, trên mặt chứa đầy vẻ tuyệt vọng cùng bi ai chưa từng có. Nàng ta trở lại rồi? Hắn thậm chí không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái nữa. Hẳn cũng nên tỉnh ngộ rồi, nàng chỉ có thể rời đi. Nhưng trái tim đã trao ra làm sao có thể thu lại được? Nàng cầm lấy chén rượu, chẳng cần quan tâm đến hương vị, cứ uống hết chén này đến chén khác.

Từ khoảnh khắc Liễu Nhu xuất hiện, ánh mắt Mộ Dung Vũ luôn lẳng lặng theo sát nàng, đau lòng nhìn nàng. Tất cả mọi người đều không ngờ rằng, một người đã chết lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt. Nàng nên làm sao đây?

Đang uống rượu thì tay đột nhiên bị người khác giữ lại, Cung Tuyết Thiến sửng sốt nhìn lên, thì ra là Ngũ Vương phi.

“Rượu nhiều thương thân, có một số việc nên nghĩ thoáng một chút. Bọn họ là nam nhân, còn chúng ta là nữ nhân.” Ngũ Vương phi nhìn nàng, nhẹ nhàng nói.

“Cám ơn người, ta hiểu được.” Cung Tuyết Thiến đặt chén rượu xuống. Nàng hiểu được nhưng mà nàng lại làm không được. Nàng không giống như bọn họ, từ trước đến nay vẫn luôn tiếp thu tư tưởng rằng nam nhân phải có tam thê tứ thiếp, tư tưởng mà nàng được tiếp nhận chính là chế độ một vợ một chồng. Nàng nên thuyết phục bản thân như thế nào mới không để ý đây?

“Ta biết ngươi sẽ rất khổ sở, nhưng ngươi thông minh như vậy, nhất định sẽ nghĩ thông suốt.” Khóe môi Ngũ Vương phi mang theo nụ cười nhàn nhạt nói, mỗi một nữ nhân đều sống như vậy.

“Cám ơn người, ta sẽ làm như vậy.” Cung Tuyết Thiến thật sự rất cảm kích, vào lúc này mà vẫn còn có người an ủi nàng.

“Ta nên cám ơn ngươi mới đúng, vừa rồi đã giúp ta giải vây. Được rồi, ta phải đi đây, sau này có rảnh đến Vương phủ thăm ta.” Ngũ Vương phi thành tâm nói.

“Được, Vương phi đi thong thả, cẩn thận đứa nhỏ.” Cung Tuyết Thiến gật đầu.

Cuối cùng thì yến hội cũng kết thúc, nàng đứng dậy nhưng lại hơi lung lay. Trong lúc hoảng hốt, nàng cảm giác có người đỡ lấy mình, sau khi ổn định lại thân thể, ánh mắt nàng hơi mơ màng nhìn người trước mắt, lộ ra sự vui mừng: “Mộ Dung Trần, chàng đã trở lại.”

“Nàng uống say rồi, ta đưa nàng về phủ.” Mộ Dung Vũ thấy nàng như vậy thì rất đau lòng, thở dài nói.

“Chàng hồi phủ với ta sao? Không ở bên cạnh nàng ta sao?” Tuy rằng đã uống say nhưng trong lòng Cung Tuyết Thiến vẫn rất tỉnh táo.

“Tâm Nghi, đi thôi, không cần hành hạ bản thân.” Mộ Dung Vũ đỡ nàng dậy.

Cung Tuyết Thiến lắc lắc đầu, nhìn người trước mắt nhoáng cái đã biến thành Mộ Dung Vũ, sắc mặt liền khó coi, lẩm bẩm: “Vũ, là ngươi, không phải hắn, hắn đang ở bên cạnh Liễu Nhu, phải không?

“Tâm Nghi, đừng nghĩ đến bọn họ nữa, ngoan ngoãn quay về Vương phủ đi.” Nhìn thấy nàng thống khổ, ánh mắt Mộ Dung Vũ ẩn chứa vẻ không đành lòng, mạnh mẽ kéo nàng lên xe ngựa.

“Không, ta không quay về, ta không muốn về, dù thế nào đi nữa ta cũng không muốn về.” Cung Tuyết Thiến vô thức giãy dụa, đột nhiên bổ nhào vào trong ngực Mộ Dung Vũ khóc rống lên: “Vũ, đừng đưa ta về, hắn không cần ta nữa, ngươi biết không? Liễu Nhu đã trở lại, nếu nàng ta trở lại rồi thì ta không muốn trở về nữa.”

Nhìn thấy nàng khóc thương tâm như vậy, Mộ Dung Vũ liền lấy tay vỗ nhẹ nàng nói: “Được, ta không đưa nàng về nữa, ta mang nàng đến Vương phủ của ta.”

Mà lúc này Cung Tuyết Thiến đã tựa vào trong ngực hắn ngủ say. Nhưng trên mặt vẫn còn vương lại nước mắt, tay nắm chặt lấy y phục của hắn. Mộ Dung Vũ đau lòng, dùng tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt nàng.

Mộ Dung Trần kéo tay Liễu Nhu, đi đến chỗ ở trước kia trong hoàng cung của mình mới buông nàng ra, rồi lại ôm chặt nàng vào trong ngực, giống như sợ vừa buông tay nàng sẽ biến mất.

“Trần, thiếp sắp không thở nổi nữa.” Liễu Nhu không thể không lên tiếng nhắc nhở hắn.

Lúc này Mộ Dung Trần mới giật mình, vội vàng buông nàng ra nói: “Thật xin lỗi, Nhu Nhi.”

“Trần, hôn thiếp được không? Thiếp rất nhớ nụ hôn của chàng.” Liễu Nhu nhìn hắn yêu cầu, nàng nhớ hắn, nhớ nụ hôn của hắn, nhớ suốt năm năm đằng đẵng.

“Được, Nhu Nhi, ta cũng muốn hôn nàng.” Mộ Dung Trần lấy tay nâng khuôn mặt nàng lên, phủ lên môi nàng, trong nháy mắt chạm vào đôi môi mềm mại quen thuộc, tình cảm mãnh liệt chôn sâu ở trong lòng liền bùng cháy, nháy mắt lan tràn.

Những nụ hôn thâm tình, không hề kiêng dè giống như muốn bồi thường lại tất cả trong năm năm qua.

Tình cảm sâu đậm tự nhiên bùng phát, từng lớp quần áo rơi xuống, trong màn là cảnh tượng hai bóng hình kích tình triền miên.

Tiếng thở gấp cùng tiếng rên rỉ yêu kiều hòa quyện với nhau, nơi nơi trong gian phòng đều tràn ngập hương vị hoan ái, bọn họ không biết mệt mỏi là gì, không ngừng muốn đối phương.

Không biết kích tình đã kéo dài bao lâu, bên trong gian phòng rốt cuộc yên lặng lại.

“Nhu Nhi, bây giờ nói cho ta biết, không phải là nàng trúng độc, tự tay ta đã mai táng cho nàng sao? Sao nàng lại có thể sống lại được? Hơn nữa sao lại đến được Minh Nguyệt quốc?” Lúc này, Mộ Dung Trần mới ôm nàng vào trong ngực, nghi hoặc khó hiểu hỏi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »