Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4981 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 117
biểu diễn thay

❊ ❊ ❊

Yến hội hoàng cung rốt cuộc cũng bắt đầu rồi, thái tử Minh Nguyệt quốc vùng công chúa che mặt ngồi trên ghế của khách bên trái. Bên phải là Vương gia và các đại thần, còn nội quyến lại ngồi ở phía sau sát họ.

“Thái tử Kim Ngọc Thành và quận chúa Ngọc Minh của Minh Nguyệt quốc tham kiến Hoàng thượng.” Thái tử đứng lên, chắp tay nói.

“Thái tử khách khí rồi, lần này quý quốc đưa quận chúa đến hòa thân, thật là một việc may mắn của hai nước. Thái tử, mời ngồi thưởng thức ca múa trước, đây chính là đặc biệt chuẩn bị để hoan nghênh thái tử cùng công chúa.” Hoàng thượng tươi cười nói.

“Cám ơn Hoàng thượng.” Thái tử ngồi xuống bên cạnh.

Âm nhạc nhanh chóng vang lên, cung nữ vừa múa vừa hát, phía dưới là tiếng chạm cốc của mọi người.

Ánh mắt Cung Tuyết Thiến không khỏi nhìn về phía quận chúa đang che mặt kia, lúc này mới phát hiện ánh mắt của nàng ta vẫn luôn chăm chú nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Trần đang ngồi đối diện, ánh mắt toát ra vẻ vui mừng. Nhất thời lòng nàng trầm xuống, thật ra cũng không có gì lạ cả, nam nhân tuấn mỹ giống Mộ Dung Trần, nữ nhân không nhìn mới là lạ. Nàng lại trộm nhìn hắn mới nhận ra hắn vẫn luôn nói chuyện với Mộ Dung Phong ở bên cạnh, căn bản không có nhìn đến quận chúa kia. Lúc này lòng nàng mới hơi buông lỏng chút ít.

“Phụ hoàng, để hoan nghênh thái tử và quận chúa, thái tử phi của nhi thần đã đặc biệt chuẩn bị một điệu múa.” Một nam tử tướng mạo đường hoàng đứng dậy nói.

“Được, thái tử phi đa tài đa nghệ, vừa đúng lúc để mọi người được chiêm ngưỡng.” Hoàng thượng rất vui vẻ, hoàng hậu cũng rất hài lòng.

Bây giờ Cung Tuyết Thiến mới hiểu được, thì ra hắn là thái tử, cũng hiểu được hắn làm như vậy đơn giản là để lấy lòng mà thôi.

Một nữ tử mặc y phục như tuyết, tóc dài đen như mực, dáng vẻ yểu điệu, uyển chuyển mà lộng lẫy, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, trong sáng đi đến chính giữa điện, mỉm cười hành lễ, rồi chuyển động thân thể, tay áo theo gió lay động, thân thể nhẹ nhàng, hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người ở đây.

Cung Tuyết Thiến tức thì bị hấp dẫn, nhìn thấy nàng liền nghĩ ngay đến Triệu Phi Yến, cho dù là Triệu Phi Yến thì cũng đến thế này mà thôi.

Điệu múa kết thúc, khắp nơi vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, thái tử Kim Ngọc Thành lại càng tán thưởng: “Điệu múa của thái tử phi quả nhiên danh bất hư truyền, hôm nay ta được mở rộng tầm mắt rồi.”

“Hay, hay lắm, thái tử phi có thưởng.” Hoàng thượng càng thêm vui vẻ.

Quý phi nương nương ở bên cạnh sắc mặt u ám, còn hoàng hậu lại nổi bật. Bà há có thể tụt lại phía sau được, quận chúa thích Trần Nhi nên bà đương nhiên không thể để cho Mạnh Tâm Nghi ra mặt biểu diễn được, vậy thì chỉ còn Vương phi của Phong Nhi. May mắn là bà biết Vương phi của Phong Nhi biết đàn đàn tranh. Nghĩ vậy, bà cười nói với Hoàng đế: “Hoàng thượng, Vương phi của Phong Nhi cũng đã chuẩn bị một khúc đàn tranh để nghênh đón thái tử và quận chúa, không bằng mời nàng lên gảy đàn.”

“Được…được.” Hoàng thượng vui vẻ gật đầu, thấy con trai mình suy nghĩ chu đáo như vậy ông cũng cảm thấy vui mừng.

Nhưng lời của bọn họ vừa nói ra thì sắc mặt của một nữ tử xinh đẹp ngồi ở bên cạnh Cung Tuyết Thiến lập tức thay đổi, lấy tay nhẹ nhàng ôm bụng, vẻ mặt khó xử.

“Vương phi, người có làm được không? Có muốn nô tỳ nói với Vương gia bẩm với Hoàng thượng là người có thai nên hiện tại không thể gảy đàn tranh được hay không?” Một tiểu nha hoàn ở bên cạnh mang vẻ mặt lo lắng nói.

“Không được, mẫu phi cũng đã nói rồi, sao ta có thể từ chối được, bằng không mẫu phi sẽ bị mất mặt.” Ngũ Vương phi lập tức lắc đầu.

“Nhưng mà Vương phi, vị trí thai của người không ổn, nếu như có thể nói cho Vương gia biết trước thì tốt rồi.” Tiểu nha hoàn cũng không biết nên làm gì bây giờ.

“Ai….” Ngũ Vương phi thở dài nói: “Bây giờ chỉ có thể cầu trời phù hộ thôi.” Nói xong, nàng đứng dậy định đi lên trên.

Bây giờ Cung Tuyết Thiến mới hiểu được, thì ra là nàng mang thai, vị trí thai lại không tốt, nhưng vẫn chưa nói cho Mộ Dung Phong biết. Nhớ lần trước chính là Mộ Dung Phong đã cứu nàng, phần ân tình này, nàng luôn ghi nhớ trong lòng, hôm nay coi như báp ân đi. Nghĩ vậy liền giữ nàng lại nói: “Ngũ Vương phi, người ngồi xuống đi, ta thay người đi, đứa nhỏ quan trọng hơn.”

“Cô là….” Ngũ Vương phi kinh ngạc nhìn nàng.

“Mạnh Tâm Nghi.” Cung Tuyết Thiến cười trả lời, liền đứng dậy đi ra ngoài.

“Mạnh Tâm Nghi?” Ngữ Vương phi ở phía sau sửng sốt. Thì ra nàng chính là Mạnh Tâm Nghi kia.

Cung Tuyết Thiến đi đến chính giữa hành lễ nói: “Thiếp thân bái kiến Hoàng thượng, bái kiến Hoàng hậu nương nương, bái kiến Quý phi nương nương.”

Trừ thái tử và quận chúa Minh Nguyệt quốc ra thì tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người, cho dù không biết nàng nhưng mà bọn họ đều đã gặp qua Ngũ Vương phi, nàng không phải Ngũ Vương phi.

Mộ Dung Trần lại càng không hiểu nhìn nàng, nàng muốn làm gì?

“Tâm Nghi, tại sao lại là ngươi?” Quý phi nương nương biến sắc, mới lặng lẽ nói bên tai Hoàng thượng: “Nàng là tiểu thiếp của Trần Nhi, Mạnh Tâm Nghi.”

Mạnh Tâm Nghi? Hoàng thượng không khỏi nhìn nàng thêm vài lần.

“Hoàng thượng, nương nương, thiếp thân phải chúc mừng hai người.” Cung Tuyết Thiến khẽ cười nói.

“Chúc mừng chúng ta? Có ý gì?” Hoàng thượng cùng Quý phi nương nương liếc mắt nhìn nhau vẻ nghi hoặc khó hiểu.

“Dạ, bởi vì Ngũ Vương phi đã có thai, cho nên thiếp thân thay nàng gảy một bản.” Cung Tuyết Thiến còn nói thêm.

“Cái gì? Nàng có thai?” Hoàng thượng cùng Quý phi nương nương chấn động, sau đó trên mặt liền lộ vẻ vui mừng, nhìn Ngũ Vương phi nói: “Sao con không nói cho chúng ta biết?”

Lúc này Ngũ Vương phi mới được nha hoàn dìu qua, Mộ Dung Phong liền đỡ lấy nàng.

“Phụ hoàng, mẫu phi, nhi thần vẫn chưa kịp nói cho hai người biết, do sáng hôm nay mới mời thái ý đến chẩn đoán xong, ông ta còn nói vị trí thai không ổn, phải nghi ngơi cho thật tốt.” Ngũ Vương phi ngượng ngùng trả lời.

“Vậy sao nàng lại không nói cho bổn Vương biết?” Giọng điệu của Mộ Dung Phong hơi trách cứ, động tác cũng rất nhẹ nhàng đỡ lấy nàng.

“Thiếp vẫn chưa kịp nói cho Vương gia.” Trên mặt Ngũ Vương phi không thể giấu hết nỗi vui mừng.

“Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Vương gia.” Thái tử Kim Ngọc Thành đứng dậy chắp tay nói.

“Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng nương nương, chúc mừng Vương gia, chúc mùng Vương phi.” Toàn bộ đại thần đều cùng nhau chúc mừng.

“Được, nếu Ngũ Vương phi có thai thì nên nghỉ ngơi thật tốt, Tâm Nghi, vậy thì ngươi hãy biểu diễn thay đi.” Quý phi nương nương nói, trong lòng lại không vui, không biết nàng có làm được không, chỉ hi vọng nàng đừng làm cho bà mất mặt là tốt rồi.

“Dạ, nương nương.” Cung Tuyết Thiến hành lễ rồi ngồi vào trước đàn tranh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »