Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4767 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 145
mỹ nhân kế

❊ ❊ ❊

Bảo Tiểu Vân đi nghỉ ngơi xong, Cung Tuyết Thiến đứng ở trong viện một mình, để cơn gió đêm se lạnh kia thổi lên người mình, nàng muốn cảm nhận sự thê lương của đêm nay.

Thì ra tình yêu thật sự khiến người ta tổn thương, liều mạng muốn thoát khỏi hắn, nhưng đến lúc thật sự ròi đi thì trái tim lại không tự chủ nhớ đến hắn. Dựa vào thân cây, trước mắt lại hiện lên từng cảnh tượng của quá khứ, khuôn mặt của hắn không ngừng xuất hiện trước mắt nàng, khiến nàng bi thương, khiến nàng đau lòng.

“Lần đó ta đã từng yêu chàng thật lòng.” Một khúc tình ca ưu thương chậm rãi vang lên từ miệng nàng, lệ trong khóe mắt rơi xuống từng giọt từng giọt, làm ướt một mảng trước ngực của chiếc váy ngủ màu trắng.

“Bảo bối, có phải đang nhớ đến ta hay không?” Giọng nói yêu nghiệt của Cơ Tinh Hồn đột nhiên vang lên bên tai, thân thể nàng cũng rơi vào trong lồng ngực ấm áp.

“Nhớ ngươi.” Cung Tuyết Thiến thật ngoan ngoãn ngả đầu tựa vào trước ngực hắn, muốn tìm được chút ấm áp từ trên người hắn.

“Bảo bối, nếu nhớ ta thì đi cùng ta, ta không ngại lấy nàng.” Cơ Tinh Hồn nhẹ nhàng ôm nàng, sự thê lương bất lực của nàng khiến hắn đau lòng. Hắn vốn đến Vương phủ tìm nàng nhưng đến Vương phủ rồi mới biết nàng không ở đó, lại nghe thấy mấy nô tỳ vụng trộm bàn luận, nói nàng bị hưu.

“Ta ngại gả cho ngươi.” Cung Tuyết Thiến tức giận ngẩng đầu trừng mắt liếc hắn một cái, hắn luôn không đứng đắn như vậy, nhưng tâm tình nàng lại được thả lỏng.

“Bảo bối, ta nói thật lòng đấy. Nàng có thể suy nghĩ đến việc gả cho ta, nam tử có dáng vẻ như Phan An, anh tuấn tiêu sái, khiến nữ nhân vừa nhìn thấy liền thất hồn lạc phách.” Giọng điệu của Cơ Tinh Hồn có vẻ đùa giỡn nhưng trong mắt lại mang theo sự nghiêm túc.

“Cơ Tinh Hồn, da mặt của ngươi cũng thật dày, còn có người khen ngợi chính mình như ngươi sao. Hơn nữa, ngươi anh tuấn tiêu sái sao? Ta lại không thấy như vậy.” Cung Tuyết Thiến đứng dậy khỏi lồng ngực hắn, nhìn hắn làm ra vẻ không biết.

“Bây giờ nhìn không ra cũng không sao, ta sẽ nhanh chóng để bảo bối nhìn ra.” Cơ Tinh Hồn yêu nghiệt nháy đôi mắt quyến rũ.

Cung Tuyết Thiến lườm hắn một cái, không muốn để ý đến hắn nữa. Đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, liền nhìn hắn hỏi: “Cơ Tinh Hồn, ngươi làm nghề gì vậy? Có cần người giúp đỡ hay không?”

“Bảo bối, nàng hỏi chuyện này để làm gì? Chẳng lẽ nàng muốn giúp ta?” Cơ Tinh Hồn nhếch mày nhìn nàng.

“Không phải ta muốn giúp ngươi, mà là ta muốn tìm việc làm để nuôi sống bản thân.” Cung Tuyết Thiến liếc hắn một cái, nàng mới không nhàm chán như vậy đâu.

“Là việc này sao, yên tâm, bảo bối, sau này ta sẽ nuôi nàng.” Cơ Tinh Hồn lại yêu nghiệt ôm lấy eo nàng.

“Ta cũng không phải tình nhân của ngươi, ngươi dựa vào gì mà nuôi ta? Huống chi, ta chỉ muốn tự nuôi sống mình.” Cung Tuyết Thiến trừng mắt liếc hắn một cái.

“Ta không ngại để nàng làm tình nhân của ta, hơn nữa, việc ta làm chính là giết người sống, thứ nhất nàng không biết võ công, hai là nàng không biết giết người, sao giúp ta được.” Cơ Tinh Hồn nhìn nàng hỏi, có phải nàng đã nghĩ quá đơn giản về chốn giang hồ rồi không?

“Ta không biết võ công, cũng không biết giết người, nhưng mà ai nói giết người nhất định phải dùng võ công. Ta có thể dùng mỹ nhân kế.” Cung Tuyết Thiến nói xong liền nhìn hắn bằng ánh mắt yêu mị

Trong mắt Cơ Tinh Hồn hiện lên ánh sáng đặc thù, nghiêm trang nói: “Nàng nói ta mới nhớ, có người cho ta một vạn lượng vàng để giúp hắn hoàn thành một việc, vậy cứ để cho nàng đi thực hiện mỹ nhân kế này đi.”

Ơ…Cung Tuyết Thiến sửng sốt, không phải chứ, thật sự có sao. Chẳng qua nàng chỉ nói đùa thôi, đột nhiên nghĩ lại, nhất định là hắn đang đùa nàng, xem nàng có nói thật hay không. Nghĩ vậy nàng liền nhìn hắn nói: “Được, ta đồng ý.”

“Đây là nàng nói đấy nhé, không được nuốt lời. Được rồi, từ giờ trở đi, thỏa thuận có hiệu lực.” Cơ Tinh Hồn không để cho nàng có cơ hội đổi ý.

“Ta đã nói rồi, sẽ không nuốt lời. Ngươi nói đi, hắn là ai?” Cung Tuyết Thiến cũng không tin hắn nói thật.

“Hắn chính là môn chủ Câu hồn môn, đại danh đỉnh đỉnh trên giang hồ, Cơ Tinh Hồn.” Cơ Tinh Hồn từng chữ từng chữ một nói ra danh hiệu của mình.

A….Cung Tuyết Thiến sửng sốt rồi bật cười, sau đó đấm lên ngực hắn một đấm, nói: “Ngươi đi chết đi.”

“Ta nghiêm túc đấy, nàng đã tiếp nhận thỏa thuận này rồi thì nhất định phải hoàn thành.” Cơ Tinh Hồn nắm chặt tay nàng lại.

“Ta tiếp nhận lúc nào chứ, chứng cớ đâu?” Cung Tuyết Thiến hỏi lại hắn, hắn cũng thật biết tính kế.

“Nàng muốn chơi xấu.” Ánh mắt yêu mị của Cơ Tinh Hồn híp lại.

“Ta chơi xấu thế nào? Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe nói, chỉ có nữ tử và tiểu nhân là khó nuôi sao? Huống chi, ngươi căn bản không có chứng cớ chứng minh ta chơi xấu.” Cung Tuyết Thiến hơi đắc ý nhìn hắn.

“Ta, Cơ Tinh Hồn làm việc từ trước tới nay không cần chứng cớ, bảo bối, chơi xấu hay không không quan trọng, chỉ cần nàng bồi thường cho ta một vạn lượng vàng.” Cơ Tinh Hồn vươn tay ra.

“Không có.” Cung Tuyết Thiến đáp dứt khoát.

Cơ Tinh Hồn lộ ra một nụ cười tỏ vẻ thực hiện được âm mưu, vui mừng ôm lấy nàng bay lên nóc nhà nói: “Bảo bối, ta chỉ chờ những lời này của nàng thôi. Không có thì ta sẽ dùng người để gán nợ.”

“Cơ Tinh Hồn, ngươi thật âm hiểm, thả ta xuống.” Cung Tuyết Thiến giờ mới hiểu được, thì ra hắn đang chờ nàng sập bẫy.

“Được, thả nàng xuống.” Hắn lập tức buông tay.

“A….” Thân mình Cung Tuyết Thiến liền rơi thẳng xuống, nàng sợ hãi nhắm mặt lại hét ầm lên.

“Sợ sao?” Ngay tại tích tắc nàng rơi xuống mặt đất, Cơ Tinh Hồn lấy tay đỡ được nàng.

“Ngươi muốn chết sao? Hù chết người không cần phải đền mạng có phải không?” Cung Tuyết Thiến thở phì phì hét lớn.

“Hù chết nàng thì ta sẽ đền mạng.” Cơ Tinh Hồn buông nàng ra, thật ra hắn chỉ muốn giúp nàng phát tiết những cảm xúc trong lòng mà thôi.

“Nhàm chán, ngươi đi đi, ta muốn ngủ.” Cung Tuyết Thiến trừng mắt liếc hắn một cái rồi không thèm nhìn hắn, xoay ngươi đi về phía phòng mình.

“Bảo bối, nhớ kỹ, nàng nợ ta một mỹ nhân kế.” Cơ Tinh Hồn nói xong, người liền biến mất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »