Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 138
hưu thư

❊ ❊ ❊

“Ngươi thật sự muốn ta ở lại?” Cung Tuyết Thiến đột nhiên hỏi ngược lại.

“Vì Trần, ta sẵn lòng cho muội ở lại.” Giọng điệu của Liễu Nhu mang theo vẻ ưu thương vô hạn.

“Được, nếu như ngươi thật sự nghĩ như vậy, vậy thì ngươi phải cam tâm tình nguyện làm thiếp, để ta làm Vương phi.” Cung Tuyết Thiến cố tình gây sự.

Ánh mắt của Mộ Dung Trần đang đứng ở ngoài cửa trở nên lạnh lùng, nàng cư nhiên lấy ngôi vị Vương phi ra để uy hiếp Nhu Nhi, cũng không thèm xem lại thân phận của mình. Nhưng sự chịu đựng nhục nhã của Nhu Nhi lại khiến hắn cảm động.

“Ta cũng không để bụng việc phải làm thiếp, nhưng đây không phải là việc chúng ta có thể quyết định. Muội đừng quên, thân phận của ta là quận chúa, cho dù ta chịu đi nữa thì Hoàng thượng cũng sẽ không đồng ý, Thái tử cũng vậy, bởi vì đây là sự sỉ nhục đối với Minh Nguyệt quốc của ta. Ta nghĩ, vì suy nghĩ cho đại cục, Trần cũng sẽ không đồng ý cho nên muội vẫn nên đổi điều kiện đi, điều kiện này không thể thực hiện được.” Liễu Nhu còn nói thêm.

“Đổi điều kiện? Cũng được, ngươi còn nhớ ngày hôm qua hắn đã tát ta một cái không? Trừ phi, ngươi để cho ta trả lại.” Cung Tuyết Thiến cố ý kích thích Mộ Dung Trần đang đứng ngoài cửa, muốn đánh Nhu Nhi mà hắn yêu nhất, xem hắn còn có thể thờ ơ được nữa không?

“Ý của muội là…cũng muốn tát ta một cái sao?” Liễu Nhu kinh ngạc nhìn nàng, nhíu mày, chuyện này mà nàng cũng nghĩ ra được.

“Không sai, ngươi đồng ý không?” Cung Tuyết Thiến nhìn nàng nháy mắt mấy cái.

“Tâm Nghi, muội cần gì phải gây sự như vậy, làm như vậy đối với muội có gì tốt chứ?” Liễu Nhu lập tức hiểu được, giọng điệu lạnh lùng.

“Chuyện này không cần ngươi lo, ngươi chỉ cần làm theo là được, ít ra thì trong lòng ta cũng sẽ dễ chịu hơn.” Giọng điệu của Cung Tuyết Thiến có vẻ ngạo mạn.

“Được, chỉ cần muội không ép Trần nữa… ta đồng ý.” Liễu Nhu nói xong liền giơ tay lên.

Cung Tuyết Thiến dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng đừng gấp gáp, hẳn là hắn sẽ xông vào ngay thôi.

“Nhu Nhi, nàng làm gì vậy? Dừng tay.” Mộ Dung Trần mang sắc mặt âm trầm đi tới, nổi giận nói, sau đó liền bắt lấy bàn tay đang định đánh xuống của nàng.

“Trần, sao chàng lại ở đây?” Liễu Nhu giả vờ kinh ngạc hỏi.

“Nhu Nhi, nàng thật ngốc, sao lại đáp ứng yêu cầu xấc xược của nàng ta chứ?” Mộ Dung Trần nhìn nàng, giọng điệu ẩn chứa vẻ đau lòng cùng bất mãn.

“Trần, thiếp chỉ không muốn chàng phải khó xử cùng khổ sở.” Ánh mắt Liễu Nhu chiếu vào hắn, nhưng hắn chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn ra sự ảm đạm trong mắt nàng.

“Nhưng ta lại càng không muốn nàng đau lòng, ủy khuất, khổ sở.” Mộ Dung Trần ôm nàng một cái rồi lại buông ra. Lúc này hắn mới xoay người nhìn Cung Tuyết Thiến, trong ánh mắt phun ra lửa giận: “Mạnh Tâm Nghi, không ngờ lòng dạ của ngươi lại ác độc như vậy.”

“Bây giờ ngươi mới biết sao? Những chuyện ác độc hơn còn ở phần sau nha, có muốn xem ta đối xử với Nhu Nhi đáng yêu của ngươi như thế nào hay không?” Cung Tuyết Thiến cực kỳ vừa lòng với cơn phẫn nộ của hắn, nghiêng đầu, khóe môi nở nụ cười nhìn hắn.

“Bổn Vương đã từng nói, nếu như ngươi làm Nhu Nhi tổn thương lần nữa, bổn Vương nhất định sẽ không khinh xuất mà tha thứ cho ngươi.” Hơi thở âm trầm toát ra trên người Mộ Dung Trần ép tới gần nàng.

“Ta cũng đã từng nói, nếu ngươi nhất định giữ ta ở lại Vương phủ thì ta nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng.” Cung Tuyết Thiến vẫn không nhúc nhích, đứng yên tại chỗ nhìn thẳng vào hắn.

“Vậy sao? Vậy để bổn Vương xem xem, ở trong địa lao, ngươi sẽ làm thế nào để thương tổn Nhu Nhi.” Mộ Dung Trần cười lạnh, phân phó với người ngoài cửa: “Người đâu.”

“Trần.” Liễu Nhu vội vàng ngăn hắn lại, ánh mắt yếu đuối nhìn hắn: “Trần, lẽ nào chàng muốn giữ muội ấy lại chỉ là vì muốn trừng phạt muội ấy sao?”

Thân mình Mộ Dung Trần cứng đờ, nhìn nàng chằm chằm, vừa thấy vẻ bi thương trong đôi mắt nàng, hắn đột nhiên cảm giác được chính mình đã thương tổn nàng. Rốt cuộc vì sao hắn dùng trăm phương ngàn kế muốn giữ lại Mạnh Tâm Nghi?

“Trần, có lẽ thiếp không nên trở về.” Liễu Nhu nhìn hắn, ánh mắt ảm đạm, xoay ngươi đi về phía ngoài cửa: “Trần, thiếp đi trước.”

“Nhu Nhi.” Nhìn thấy nàng lặng lẽ xoay người, trong lòng Mộ Dung Trần liền đau đớn, dùng tay giữ chặt nàng, không hề nghĩ ngợi mà nói: “Nàng ở lại đi, bổn Vương sẽ đưa nàng ta ra khỏi Vương phủ.”

Hắn vừa thốt lên xong thì tất cả mọi người liền ngây ngẩn cả người.

Cung Tuyết Thiến ngẩn ra, hắn rốt cuộc đã buông tha nàng, nhưng vì sao nàng lại không cảm thấy vui mừng chút nào? Ngược lại chỉ có bi thương. Nhưng mà nàng cũng rất vui, rốt cuộc nàng đã được giải thoát rồi. Nàng tin rằng, thời gian là liều thuốc tốt nhất để chữa lành vết thương.

Trong lòng Liễu Nhu vui mừng, nhưng vẫn chưa biểu hiện ra ngoài mà lại nói: “Trần, không cần quyết định vội vã như vậy, thiếp không hi vọng chàng hối hận.”

“Nhu Nhi, ta sẽ không hối hận, bởi ta đã có nàng.” Mộ Dung Trần ôm nàng, có lẽ làm như vậy cũng là một sự giải thoát cho chính bản thân hắn.

“Trần, cám ơn chàng.” Liễu Nhu cảm động, hắn vẫn còn rất quan tâm đến nàng.

“Nhu Nhi, chúng ta đến thư phòng đi.” Mộ Dung Trần buông nàng ra, sau đó nói với Cung Tuyết Thiến: “Đến thư phòng cùng bổn Vương.”

“Được.” Nàng biết, hẳn là hắn đến thư phòng để viết hưu thư.

Trong thư phòng.

Mộ Dung Trần chỉ cần một lúc liền viết xong hưu thư, ấn con dấu của mình lên rồi ném cho nàng nói: “Cầm thứ này rồi cút ra khỏi Vương phủ.”

Cung Tuyết Thiến cầm hưu thư trong tay, trăm cảm xúc lẫn lộn dâng lên trong lòng. Đây là thứ nàng đã phải hao hết tâm tư mới lấy được, cũng là dấu chấm hết cho tình yêu của nàng. Từ hôm nay trở đi, nàng phải làm lại từ đầu. Nàng cầm hưu thư, không hề dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc, trở lại Tuyết Uyển.

Nhưng trong nháy mắt xoay người, ánh mắt của nàng đã lướt qua khuôn mặt hắn. Sau này, bọn họ chỉ còn là người dưng.

“Tiểu Vân, thu dọn đồ đạc, chúng ta đi.” Vừa vào phòng, nàng liền phân phó.

Ơ….Tiểu Vân sững sờ nhìn nàng, không hiểu nàng đang nói gì.

“Tiểu Vân, thất thần gì vậy? Nhanh chóng thu dọn đồ đạc đi, chúng ta quay về Mạnh phủ.” Cung Tuyết Thiến nhìn nàng, phân phó lại lần nữa.

“Tiểu thư, Vương gia cho người rời đi sao?” Tiểu Vân nhìn nàng, vẫn chưa kịp phản ứng.

“Phải, vĩnh viễn rời đi, hắn đã đưa hưu thư cho ta, từ giờ trở đi…ta tự do.” Cung Tuyết Thiến giả vờ thoải mái nói.

“Gì cơ?” Tiểu Vân lại càng phản ứng không kịp.

“Đừng hỏi gì nữa. Chúng ta phải lập tức rời đi.” Cung Tuyết Thiến không muốn ở lại nơi này dù chỉ một khắc nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »