Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4755 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 165
gặp được người tốt

❊ ❊ ❊

Mộ Dung Trần mang theo thị vệ một mạch đuổi ra ngoài thành, được một đoạn, hắn đột nhiên dừng ngựa lại. Hắn tin rằng Mạnh Tâm Nghi sẽ không đi đường lớn, vậy thì chỉ có thể đi đường nhỏ. Nhưng có quá nhiều đường nhỏ nên hắn chỉ thể thể bảo mọi người phân công nhau đi tìm.

“Mọi người phân công nhau đến tìm trên đường nhỏ, cố gắng sau khi trời tối, tập hợp tại đây.” Hắn phân phó.

“Dạ, Vương gia.” Thị vệ lĩnh mệnh.

“Giá, giá….” Rất nhanh năm con ngựa liền phi như bay về phía những con đường khác nhau.

Cung Tuyết Thiến cùng Tiểu Vân cố hết sức đi theo sau cậu bé, lúc leo lên đỉnh núi, các nàng mệt thở hồng hộc. Nhìn thấy cậu bé mặt không đỏ, hơi thở không gấp, các nàng liền lắc đầu, đúng là được rèn luyện từ nhỏ.

“Tỷ, đến nhà của đệ rồi.” Cậu bé dùng ngón tay chỉ vào dưới chân núi nói.

“Vậy sao?” Cung Tuyết Thiến nhìn về phía dưới, liền nhìn thấy nơi đó chẳng qua chỉ có mấy gian nhà cỏ thấp bé cũ nát, khói bếp lượn lờ bốc lên trong ống khói, nhưng lại vô cùng yên lặng an tường.

“Tỷ, đi thôi, để đệ bảo mẹ chuẩn bị đồ ăn cho các tỷ.” Cậu bé vui vẻ nói.

“Ừ, cám ơn đệ nha.” Nghe được ăn, tinh thần của Cung Tuyết Thiến cùng Tiểu Vân liền phấn chấn.

Tục ngữ nói rất hay, xuống núi dễ dàng, lên núi khó khăn, chỉ một lát các nàng đã xuống tới chân núi.

“Mẹ, mẹ, con về rồi.” Cậu bé vui mừng kêu lên.

“Be be….” Con dê nhỏ cũng kêu lên.

“Bảo Nhi, sao hôm nay lại về sớm như vậy?” Một đại nương mặc quần áo bằng vải thô, khoảng ba mươi mấy tuổi đi ra từ trong gian nhà cỏ thấp bé, nhìn thấy các nàng liền sửng sốt.

“Chào đại nương.” Cung Tuyết Thiến cùng Tiểu Vân hơi cúi đầu chào hỏi.

“Hai người là ai?” Đại nương giật mình nhìn các nàng, thấy các nàng mặc quần áo đẹp đẽ, vừa nhìn liền biết không phải là dân chúng bình thường.

“Mẹ, con gặp được đại tỷ tỷ ở giữa đường, đại tỷ tỷ nói đói bụng, mẹ, mẹchuẩn bị ít đồ ăn cho hai tỷ tỷ đi.” Cậu bé ở bên cạnh nói.

“Đói bụng sao? Được, mau vào đi, trong nhà có sẵn đồ ăn rồi.” Đại nương nói, thấy các nàng có vẻ mặt hiền lành, không giống người xấu, nói không chừng là lạc đường hoặc gặp phải người xấu cũng nên.

“Cám ơn đại nương.” Bởi vì quá đói nên Cung Tuyết Thiến và Tiểu Vân cũng không khách sáo nữa, cùng bà vào trong gian nhà cỏ.

Vào trong rồi mới phát hiện nơi này thật sự rất tồi tàn, một căn phòng liền với phòng bếp, ngay cả bát đũa cũng không còn nguyên vẹn, trên giường có một chiếc chăn bông cực kỳ cũ rách, hết vá chỗ này tới vá chỗ khác.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì Cung Tuyết Thiến thật không biết còn có nơi nghèo như vậy.

“Cô nương, đói lắm sao, mau ăn đi.” Đại nương đặt đồ ăn ở trên chiếc bàn thấp bé, nhiệt tình tiếp đón.

Cung Tuyết Thiến cùng Tiểu Vân nhìn xuống, thứ gọi là đồ ăn chỉ là vài củ khoai lang luộc đặt trong một chiếc bát lớn.

“Đại tỷ tỷ, mau ăn đi, ăn rất ngon đấy.” Cậu bé đặt khoai lang vào trong tay các nàng, nở một nụ cười ngây thơ đáng yêu.

“Cám ơn đệ nha, Bảo Nhi.” Cung Tuyết Thiến lấy tay xoa xoa đầu nó, nàng nhớ vừa rồi đại nương đã gọi nó như vậy.

Thật ra những thứ như khoai lang không phải là thứ người ta thường ăn, nhưng thỉnh thoảng ăn một lần vẫn rất ngon. Giống như các nàng bây giờ, trong lúc không hề hay biết đã ăn sạch khoai lang trong bát.

“Đại nương, cám ơn người, chúng tôi ăn no rồi.” Cung Tuyết Thiến hơi ngượng ngùng.

“Không cần, cô nương, mà sao hai người lại đi đến nơi hẻo lánh này? Có phải bị lạc đường hay không?” Đại nương nhìn các nàng hỏi.

“Không phải, đại nương. Là do cha mẹ ta vừa qua đời, ác bá trong thành liền đến bức hôn, cho nên không còn cách nào khác, ta đành phải trốn đi, không dám đi đường lớn nên mới gặp được Bảo Nhi.” Cung Tuyết Thiến cố tỏ vẻ ảm đạm nói.

“Thì ra là như vậy.” Đại nương tỏ vẻ mặt đồng tình nhìn hai nàng, rồi lại nhìn Cung Tuyết Thiến cẩn thận hơn, thiếu nữ xinh đẹp như vậy, khó trách khiến người xấu để ý.

“Đại nương, không làm phiền người nữa, cám ơn người đã tiếp đãi, cái này cho người.” Cung Tuyết Thiến lấy ra ngân phiếu một trăm lượng, đặt vào trong tay bà.

Đôi mắt đại nương trợn to nhìn ngân phiếu trước mắt, bà chỉ mới thấy có người dùng qua khi lên kinh thành với cha Bảo Nhi thôi, đời này vẫn chưa từng chạm qua.

“Bảo Nhi, tạm biệt.” Cung Tuyết Thiến lại xoa xoa đầu Bảo Nhi, nói.

“Đợi một lát, cô nương, ta không thể nhận được, mấy củ khoai lang này không đáng giá nhiều tiền như vậy.” Đại nương cuống quýt trả ngân phiếu vào trong tay nàng.

“Đại nương, người cầm đi, không phải khoai lang đáng giá từng ấy bạc mà là bởi vì người đã giúp đỡ ta trong lúc gặp khó khăn, phần ân tình này là vô giá.” Cung Tuyết Thiến lại đặt ngân phiếu vào trong tay bà, thật ra càng bởi vì nhà bọn họ cần số bạc ấy.

Đại nương không tiếp tục từ chối nữa, trên mặt mang theo vẻ cảm động, lúc này mới nói: “Cô nương, hẳn là cô vẫn chưa có chỗ đi, hơn nữa bây giờ sắc trời cũng đã gần tối rồi, hay là hai người ở lại đây một đêm rồi mới đi tiếp. Chờ cha của Bảo Nhi trở về, ta sẽ bảo cha Bảo Nhi ngày mai đưa hai người ra ngoài.”

Cung Tuyết Thiến nhìn sắc trời, đúng là mặt trời đã xuống núi rồi.

“Tiểu thư, chúng ta ở lại một đêm đi.” Tiểu Vân ở bên cạnh nói, nàng sợ lỡ như mình và tiểu thư đi mà lại không tìm được đường ra khỏi rừng thì phải làm sao? Ở đây ít nhất sẽ không sợ nữa.

“Được rồi.” Lúc này Cung Tuyết Thiến mới khẽ gật đầu. Dù sao thì rời khỏi đây, các nàng cũng không có chỗ nào để đi, mà cũng không biết nên đi về đâu.

“Thật tốt quá, đại tỷ tỷ không đi nữa.” Bảo Nhi thật vui vẻ nói.

“Bảo Nhi, con đi xem xem, cha con cùng thúc thúc về chưa?” Đại nương cũng cười thật thà phúc hậu.

“Dạ, mẹ.” Bảo Nhi nhảy chân sáo rời đi.

Cung Tuyết Thiến nhìn qua chiếc giường duy nhất ở đây, lúc này mới thấy lúng túng, ở lại thì dễ nhưng ngủ ở chỗ nào đây?

“Cô nương, đêm nay hai người nằm ngủ ở đây đi, đừng ghét bỏ.” Đại nương hình như đã nhận ra ý nghĩ của nàng.

“Vậy làm sao được, đại nương, chúng ta ngủ ở đây thì mọi người ngủ ở đâu?” Cung Tuyết Thiến vội vàng nói.

“Không sao, thúc thúc của Bảo Nhi vẫn chưa thành thân, chúng ta sẽ ngủ ở chỗ hắn.” Đại nương nói.

“Vậy cám ơn đại nương.” Cung Tuyết Thiến lại cám ơn, trong lòng xúc động, người ở thôn quê đúng là chất phác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »