Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4896 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 141
gia lỗ tề 1

❊ ❊ ❊

“Thiếp là yêu hồ tu hành ngàn năm, ngàn năm tu hành ngàn năm cô độc…” Lúc này Cung Tuyết Thiến đang vừa hát một ca khúc ưu thương vừa nhẹ nhàng nhảy múa.

Nàng dùng vũ đạo biểu diễn hình dáng của bạch hồ (hồ ly trắng), lạnh lùng mà mỹ lệ, tình yêu là toàn bộ của nàng nhưng nàng lại không thể nói ra được, chỉ có thể khắc ghi trong đáy lòng ngàn năm. Sau trăm kiếp luân hồi, kiếp này nàng lại hóa thành nữ nhân hoa, lấy dáng vẻ ung dung dâng tặng người đời, dùng ánh mắt từ ái lại ưu thương, nhìn xuống thế giới của chúng ta từ phía xa, tình yêu vẫn là tất cả của nàng. Kiếp này nàng sinh ra có khả năng ca hát, nàng muốn ca hát vì tình yêu của mình.

Tửu lâu vô cùng yên tĩnh, tất cả mọi người đều buông đũa cùng rượu trong tay xuống, lặng lẽ nhìn nàng, lắng nghe.

Trong một gian phòng trang nhã trên lầu hai, một nam tử đi ra, nhìn nàng chăm chú, không rời mắt.

“Chàng nhìn tay áo tung bay, tay áo tung bay, thề non hẹn biển…tất cả chỉ là mây khói.” Đến đây, nàng chợt ngừng hát cùng nhảy múa.

Mọi người dường như đều đắm chìm trong câu chuyện mỹ lệ mà bi thương của nàng, chưa kịp lấy lại tinh thần.

“Hay….” Một tiếng nói vang dội không gian vang lên, sau đó là tiếng vỗ tay.

Cung Tuyết Thiến không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía phát ra giọng nói, liền nhìn thấy một nam nhân đứng trên hành lang lầu hai đang nhìn nàng chằm chằm. Lông mi dày đậm, ánh mắt hữu thần sáng ngời, sống mũi cao cao, đôi môi có độ dày vừa phải, hơn nữa dáng người cũng rất cao lớn, tựa như một pho tượng hoàn mỹ. Lại nhìn thấy trên người hắn đang mặc một chiếc áo khoác da lông, trong đầu nàng lập tức hiện lên hai chữ: Khiết Đan.

Nàng mỉm cười với hắn nói: “Đa tạ công tử đã khen ngợi, tiểu nữ tử xấu hổ không dám nhận.”

Lúc này mọi người mới kịp phản ứng, trên mặt nam tử trung niên tai to mặt lớn lúc trước mang theo sự kích động, dùng tay giữ chặt nàng: “Tiểu mỹ nhân, hôm nay gia muốn nàng, không phải chỉ có một vạn lượng sao, chỉ cần sau này nàng đi theo gia, gia nhất định sẽ cho nàng ăn ngon mặc đẹp.”

“Buông ra.” Cung Tuyết Thiến lạnh lùng nhìn hắn quát lớn rồi gạt tay hắn ra.

“Tiểu nương môn (con quỷ nhỏ), giữ thể diện cho ngươi mà còn không muốn sao, gia nhìn trúng ngươi chính là phúc khí của ngươi.” Nam nhân trung niên thẹn quá hóa giận, bàn tay liền giơ lên.

“Tiểu thư.” Tiểu Vân ở bên cạnh chạy lên ngăn cản.

“Ai da…” Tay của nam tử trung niên lại đột nhiên bị ám khí không rõ từ đâu phóng tới bắn trúng. Hắn bị đau ôm tay kêu lên, hung hăng trừng mắt nhìn bốn phía quát: “Ai? Ai đánh? Con mẹ nó, đứng ra đây cho gia.”

Tất cả mọi người đều không nói lời nào, bởi vì mọi người đều biết hắn chính là thân thích của Thái tử phi nên không ai dám đắc tội.

“Ta.” Nam tử trên lầu phun ra một chữ, sau đó đi xuống, phía sau hắn còn có một thị vệ râu ria đầy cằm, trên mặt không có một tia biểu cảm, lưng hùm vai gấu, tay ôm kiếm đi theo.

“Ngươi… con mẹ nó.” Nam tử trung niên chửi ầm lên, vẫn còn chưa nói xong thì một thanh kiếm đã kề lên cổ, hắn sợ hãi đến mức biến sắc, thân mình hơi run rẩy, liền chắp tay cầu xin tha thứ: “Đại hiệp tha mạng, đại hiệp tha mạng.”

Nhưng người thị vệ lại giống như không nghe thấy, vẫn kề kiếm trong tay lên cổ hắn.

“Ba Cách, thả hắn ra.” Nam tử nhìn thị vệ phân phó.

“Dạ.” Thị vệ tên Ba Cách cung kính đáp rồi lập tức thu kiếm về.

“Cút.” Nam tử lạnh lùng nói với người đàn ông trung niên.

“Ngươi cứ chờ đấy.” Người đàn ông trung niên hung tợn nói xong liền vội vàng chạy ra khỏi tửu lâu.

Lúc này Cung Tuyết Thiến mới nhìn hắn nói: “Đạ tạ công tử đã giải vây.”

“Không cần như vậy, tiểu thư, gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ chính là để dùng vào những trường hợp này. Đây là ngân phiếu một vạn lượng, tiểu thư cầm lấy trả tiền đi.” Nam tử mỉm cười, lấy ra một xấp ngân phiếu từ trong ngực đặt vào tay nàng.

Cung Tuyết Thiến nhìn thấy nụ cười của hắn liền hơi sững sờ. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy có nam nhân cười động lòng người như vậy.

“Tiểu thư….” Tiểu Vân ở bên cạnh lặng lẽ kéo kéo nàng.

Lúc này nàng mới kịp phản ứng, ngượng ngùng cười nói: “Công tử, vậy ta không khách khí, nhưng mà ta sẽ không lấy không bạc, ta sẽ trả lại cho công tử.”

“Không cần phải trả lại đâu, nếu như tiểu thư không để ý, có thể cho ta vinh hạnh nói chuyện cùng nàng không?” Nam nhân mời.

“Đương nhiên có thể.” Cung Tuyết Thiến đáp ứng rất sảng khoái.

Ơ…chuyện này khiến nam tử hơi sững sờ, hắn nghe nói nữ tử Trung nguyên đều là xinh đẹp ngượng ngùng, sẽ không kết giao với nam tử xa lạ. Sao nàng lại có thể hào sảng như vậy?

“Tiểu Vân, ngươi đem số ngân phiếu này đưa cho chưởng quầy đi.” Cung Tuyết Thiến đưa ngân phiếu cho Tiểu Vân, phân phó.

“Dạ, tiểu thư.” Tiểu Vân nhận ngân phiếu rồi xoay người rời đi.

“Tiểu thư, mời.” Nam tử rất lễ độ đưa tay ra.

“Được.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, đi lên lầu.

Mãi cho đến khi vào trong gian phòng trang nhã, ngồi xuống ghế rồi nàng mới nhớ tới hỏi: “Công tử, ta vẫn chưa biết tên của người, nếu như tiện, xin nói cho ta biết tên họ, hôm khác ta sẽ trả lại ngân lượng cho người.”

“Tiểu thư, tại hạ là Gia Lỗ Tề.” Nam tử chắp tay giới thiệu.

Gia Lỗ Tề? Cung Tuyết Thiến sửng sốt, quả nhiên là tên của dân tộc thiểu số. Nàng cũng lễ phép đáp lại: “Ta là Mạnh Tâm Nghi.” Nàng vốn định nói là Cung Tuyết Thiến, nhưng nghĩ đến ở đây vẫn còn người biết mình nên cũng không muốn phiền phức như vậy.

“Mạnh Tâm Nghi.” Gia Lỗ Tề lại càng ngẩn ra, nàng cư nhiên chủ động nói tên của mình cho hắn biết, thật là một nữ tử đặc biêt.

“Sao vậy? Có gì không ổn sao?” Cung Tuyết Thiến nhìn hắn hỏi.

“Không có gì, chỉ là ta từng nghe nói nữ tử người Hán đều rất kín đáo nhưng tiểu thư lại ngược lại, rất ngay thẳng.” Gia Lỗ Tề nói thật.

Lúc này Cung Tuyết Thiến mới hiểu được hắn đang nói gì, liền chớp chớp mắt nói: “Lời của người cũng rất kín đáo, cái gì ngay thẳng chứ, người muốn nói ta không biết xấu hổ chứ gì?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »