Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4780 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 200
hắn bị thương

❊ ❊ ❊

“Vừa rồi ta say rượu.” Cung Tuyết Thiến nhanh chóng nói, đột nhiên cảm giác có chỗ nào đó là lạ, liền nhìn hắn với ánh mắt hồ nghi, hỏi: “Không phải là chàng cố ý chuốc say ta đấy chứ?”

“Nàng cảm thấy bổn Vương nhàm chán như vậy sao?” Tuy rằng hắn thật sự là cố ý nhưng mà cũng không thể nói cho nàng biết.

“Quên đi, ta cũng không muốn truy cứu, đêm hôm khuya khoắt, cô nam quả nữ ở chung một phòng dễ bị người ta bàn tán, cho nên, Vương gia, mời chàng rời đi.” Cung Tuyết Thiến không muốn tranh cãi với hắn, trực tiếp nói.

Tiếng nói vừa dứt, một ánh chớp lại đột nhiên xẹt qua, ngọn nến ở trong phòng liền vụt tắt, theo sau lại là tiếng sét đánh.

“A.” Cung Tuyết Thiến hoảng sợ lại rúc vào trong ngực hắn, tay ôm chặt lấy hông hắn.

“Này, nàng buông ra đi, bổn Vương phải đi, hình như vừa rồi có người muốn bổn Vương rời đi, nói cái gì mà khuya khoắt, cô nam quả nữ ở chung một phòng dễ bị người ta bàn tán.” Mộ Dung Trần cố ý muốn đẩy nàng ra.

“Mộ Dung Trần, chàng đừng có mà chiếm được tiện nghi rồi còn khoe mẽ.” Cung Tuyết Thiến không phục nói, tay cũng không dám buông hắn ra.

“Đây là chiếm được tiện nghi sao? Vậy bổn Vương không thèm.” Hắn đột nhiên thấy hoài niệm những ngày tháng tranh cãi cùng nàng, khóe môi mang theo chút ý cười.

“Không phải chiếm được tiện nghi sao? Chàng tin hay không, có rất nhiều nam nhân ước gì được ôm ta, chàng nên trộm vui vẻ mới đúng.” Cung Tuyết Thiếp nói.

“Mạnh Tâm Nghi, nàng có biết cái gì gọi là liêm sỉ hay không?” Nghe thấy nàng nói đến nam nhân khác, trong lòng Mộ Dung Trần liền dâng lên một cỗ tức giận.

“Này, chàng phải hiểu rõ ràng, bây giờ ta là người tự do, cùng người khác kết giao cũng là tự do của ta….A…..” Đột nhiên cảm giác được trên môi đau xót, “Chàng làm gì vậy?”

“Làm gì? Để nàng biết được cái giá của việc nói lung tung.” Mộ Dung Trần nói xong lại cúi đầu hôn nàng, nụ hôn của nàng luôn khiến hắn lưu luyến, môi của nàng luôn mềm mại với hương vị ngọt ngào như vậy.

Cung Tuyết Thiến giãy dụa, nàng cũng lưu luyến nụ hôn của hắn, nhưng mà nàng không thể, nếu đã quyết định rồi thì sẽ không để bản thân mình phóng túng như vậy nữa.

Tay hắn đột nhiên xâm nhập ngực nàng.

“Đừng.” Nàng lập tức lấy tay ngăn cản hắn, “Chúng ta không thể.”

“Vì sao? Không phải nàng yêu bổn Vương sao?” Giọng nói của hắn thật đau thương.

“Ôm ta ngủ đi, ta mệt rồi.” Cung Tuyết Thiến không trả lời hắn, Liễu Nhu nói đúng, nếu muốn rời đi thì vì sao không dứt khoát triệt để? Cho nên bọn họ không thể.

“Được.” Không có dục vọng, không có tà niệm, hắn dường như chỉ xem nàng giống như bảo bối ôm vào trong ngực yêu thương, một đêm bình an vô sự.

Chờ lúc nàng tỉnh lại lần thứ hai, hắn đã rời đi. Nàng không biết sau khi say rượu mình có nói thêm gì không? Nhưng mà đã không còn quan trọng nữa, chỉ là bây giờ nàng mới phát hiện ra, nàng rõ ràng vẫn rất lưu luyến ngực hắn.

Ban ngày, Mộ Dung Vũ cùng Gia Lỗ Tề Vương tử đến, mọi người cùng nhau nói chuyện phiếm, thăm Tuyết lang. Một ngày trôi qua rất nhanh, theo đúng lịch thì ba ngày sau là nàng có thể rời đi.

Một người lẳng lặng đứng ở trước cửa sổ, thật sự sắp rời đi rồi, nàng đột nhiên có chút luyến tiếc những người bạn này, hơn nữa Cơ Tinh Hồn cũng đã lâu chưa đến đây. Nàng làm sao có thể cáo biệt hắn đây?

“Bảo bối, có phải đang nhớ đến ta hay không?” Bóng dáng của Cơ Tinh Hồn đột nhiên xuất hiện ngoài cửa sổ.

“Cơ Tinh Hồn, ngươi đã đến rồi.” Giọng điệu của Cung Tuyết Thiến mang theo sự vui mừng.

“Hình như đây là lần đầu tiên nhìn thấy ta mà bảo bối vui mừng như vậy.” Cơ Tinh Hồn lập tức phi thân vào từ cửa sổ, ôm eo nàng.

“Đừng làm càn nữa.” Cung Tuyết Thiến lườm hắn một cái, một đấm đánh vào lồng ngực hắn.

“A.” Cơ Tinh Hồn bị đau, sắc mặt khẽ biến.

“Làm sao vậy? Cung Tuyết Thiến giật mình, chẳng lẽ nàng làm hắn bị thương, sao có thể được?

“Bảo bối, dọa nàng rồi.” Cơ Tinh Hồn cười yêu nghiệt.

Lúc này Cung Tuyết Thiến mới thở phào, lại đấm thêm một cái nữa: “Cơ Tinh Hồn, ngươi cả gan dám gạt ra.” Hại nàng lo lắng không thôi.

Sắc mặt Cơ Tinh Hồn lập tức biến đổi một chút.

“Ngươi lại muốn gạt ta, không có cửa đâu.” Cung Tuyết Thiến mới giơ tay lên liền lập tức dừng lại, bởi vì nàng thấy trước ngực hắn chảy ra chút máu.

“Ngươi bị thương có phải không?” Nàng lập tức vén y phục của hắn ra, liền nhìn thấy một vết thương do kiếm rất sâu, lúc này máu đang chảy ra ngoài.

“Bảo bối, không cần lo lắng, không sao.” Cơ Tinh Hồn lấy thuốc mang theo bên mình ra bôi lên, sau đó mặc quần áo tử tế, cười yêu nghiệt như trước.

“Sao ngươi lại bị thương được?” Cung Tuyết Thiến quan tâm hỏi.

“Bảo bối, sao ta lại không bị thương được? Ta cũng là người, huống chi ta đây mua bán mạng người, một ngày nào đó sẽ gặp được đối thủ. Bây giờ chỉ là bị thương thôi, chưa chết, cũng đã là mạng lớn.” Cơ Tinh Hồn ngồi vào bên cạnh nói.

Cung Tuyết Thiến biết, cuộc sống của hắn là cuộc sống trải qua trên đao kiếm đổ máu, võ công có cao hơn đi nữa nhưng thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, lo lắng nhìn hắn nói: “Cơ Tinh Hồn, vì sao nhất định phải làm việc này? Không thể không làm sao? Còn có cái gì quan trọng hơn sinh mệnh nữa chứ?” Huống chi nàng tin rằng hắn nhất định không phải làm vì tiền.

“Bảo bối, nàng đang quan tâm ta sao? Yên tâm, lần này là do ta khinh suất, dù sao trên giang hồ, người có thể động vào ta còn không có mấy người.” Nàng nghĩ cũng thật đơn thuần, nàng nghĩ rằng nói không làm là có thể không làm sao? Ám môn là do hắn một lòng tổ chứ nên, hắn cũng không nỡ giải tán bọn họ, huống chi, căn bản là không thể giải tán.

“Ngươi đừng khinh suất như vậy, vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.” Kỳ thật sao nàng lại không biết, chuyện trong giang hồ không phải nói buông là có thể buông, coi như ngươi muốn buông thì người khác cũng không nhất định bỏ qua cho ngươi, “Đúng rồi, Cơ Tinh Hồn, ta sắp đi.”

“Đi?” Hắn sửng sốt, “Đi đâu?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »