Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4706 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 162
xuất thành trong đêm 1

❊ ❊ ❊

Mộ Dung Trần nhìn thấy ánh mắt cừu hận, lệ trên khóe mắt cùng đôi môi đã bị cắn đến chảy máu của nàng, hắn cố nén, khiến sự tức giận trong lòng chiến thắng sự thương tiếc cùng không đành lòng trong đáy lòng.

Tay dùng sức trả thù, nắn bóp trước ngực nàng, dưới thân cũng không ngừng luật động, từng đợt mãnh liệt va chạm lấy nàng.

Cung Tuyết Thiến cố nén từng đợt tê dại truyền đến dưới bàn tay hắn, cố nén từng đợt khoái cảm dâng lên theo từng lần va chạm của hắn. Không, sao nàng có thể có loại cảm giác này. Nàng không thể.

“Thoải mái thì kêu lên đi.” Mộ Dung Trần cảm nhận được nàng đang cố đè nén chính mình, khóe môi đột nhiên lộ ra nụ cười tà ác.

Cung Tuyết Thiến để mùi máu tươi tràn ngập trong miệng mình, nhìn thấy ánh mắt của hắn càng thêm hung ác vài phần, nàng liền biết mình không thể mở miệng. Nàng sợ vừa mở miệng, tiếng rên rỉ chói tai kia sẽ lơ đãng thoát ra.

Mộ Dung Trần lại đột nhiên cúi đầu, dùng môi hôn lên mắt nàng, rồi lại nhẹ nhàng mút mút đôi môi đã bị cắn nát của nàng, tựa hồ rất hưởng thụ dùng đầu lưỡi liếm máu tươi bên môi nàng.

Sau đó chậm rãi dời môi qua bên vành tai nàng, dùng đầu lưỡi khẽ liếm, dùng môi hôn nhẹ, tay vẽ vòng tròn lên ngực nàng, thân mình va chạm nàng, muốn cho khoái cảm của nàng tăng lên, hắn cũng không tin, nàng có thể tiếp tục chịu đựng.

Cung Tuyết Thiến nhắm mắt lại, cắn răng thật chặt, lý trí của nàng sắp bị cảm giác mãnh liệt kia bao phủ, tay nắm chặt tấm trải giường dưới thân, nhưng khoái cảm mãnh liệt kia đã dần dần cắn nuốt sạch sẽ lý trí của nàng.

“Ưm…” Rốt cuộc, nhịn không được rên rỉ ra tiếng, tay cũng không tự chủ mà đặt lên hông hắn.

Trong ánh mắt Mộ Dung Trần đều là dục vọng mê ly, nhìn thấy nàng dục tiên dục tử ở dưới thân, đột nhiên cảm thấy một cảm giác vô cùng thỏa mãn, thở hổn hển. Vào lúc đạt tới đỉnh điểm sung sướng, hắn thở hổn hển yêu cầu bên tai nàng: “Tâm Nghi, nói, nàng yêu ta.”

“Ta yêu chàng.” Cung Tuyết Thiến vô ý thức hùa theo hắn.

“A….” Một tiếng gầm nhẹ, thân thể ghì chặt nhau của bọn họ run rẩy, phóng thích khoái cảm trong thân thể mình.

Vào lúc khoái cảm chậm rãi tiêu tan, Cung Tuyết Thiến mới chợt mở to mắt, bất ngờ dùng sức đẩy hắn ra: “Mộ Dung Trần, ngươi vô sỉ.”

Thân mình Mộ Dung Trần bị nghiêng lại, hắn liền trần truồng đứng ở bên giường nàng, nhìn nàng, cười lạnh nhưng ái muội, nói: “Bổn vương vô sỉ sao? Vừa rồi là ai dục tiên dục tử rên rỉ nói yêu bổn Vương?”

Mặt của Cung Tuyết Thiến chợt đỏ bừng, trong mơ hồ, nàng nhớ mình đã nói qua những lời đó, thật sự là không còn mặt mũi để sống nữa.

“Mạnh Tâm Nghi, hóa ra trong lòng ngươi yêu bổn Vương như vậy, xem ra bổn Vương phải thường xuyên đến đây săn sóc ngươi.” Mộ Dung Trần cố ý nói từ “săn sóc” rất nặng, vừa mặc y phục vừa nói tiếp: “Ngươi nói xem, có phải bổn Vương nên đi mời Gia Lỗ Tề Vương tử đến xem cảnh tượng chúng ta ân ái hay không?”

Cung Tuyết Thiến nhắm mắt lại, cố nén ý nghĩ kích động muốn giết hắn, đột nhiên cười nói: “Được thôi, nhân tiện cũng mời luôn Nhu Nhi của ngươi đến xem, xem người luôn miệng nói yêu nàng đối xử với nàng như thế nào.”

Sắc mặt của Mộ Dung Trần trở nên âm trầm, lại đột nhiên cười quỷ dị, nói: “Ngươi có biết nàng sẽ làm thế nào không?”

“Đương nhiên là cực kỳ thất vọng vì ngươi rồi.” Cung Tuyết Thiến không hề nghĩ ngợi nói.

“Sai, nàng sẽ nghĩ mọi cách để đối phó ngươi.” Mộ Dung Trần lạnh lùng nói, trong lòng đột nhiên dâng lên ý nghĩ, dường như hắn thật sự muốn cho Liễu Nhu biết. Hắn liếc mắt nhìn nàng một cái, thấy trước ngực nàng bị nắn bóp trở nên xanh tím, trong mắt liền hiện lên một tia phức tạp, tàn nhẫn xoay người rời đi.

Đi thẳng ra khỏi Mạnh phủ, bước chân của Mộ Dung Trần mới chậm lại, hắn không biết mình bị làm sao nữa. Hắn đang làm gì vậy? Hắn đang tức giận gì chứ? Hắn biết, thật ra nguyên nhân căn bản nhất chính là từ trước đến nay, trong lòng hắn vẫn chưa hưu nàng, vẫn cho rằng nàng chính là của hắn.

Cả người Cung Tuyết Thiến đầy vết xanh tím, nàng lại nghĩ đến những lời hắn đã nói đêm nay, trong lòng đột nhiên hạ một quyết định. Nàng vừa muốn đứng dậy thì Tiểu Vân đã đi đến.

“Tiểu thư, người có ổn không? Hôm nay Vương gia làm sao vậy?” Tiểu Vân nhìn nàng, giọng nói mang theo sự đau lòng.

“Tiểu Vân, đừng nói tiếp nữa, thu dọn đồ đạc đi, chúng ta ra khỏi thành trong đêm.” Cung Tuyết Thiến vừa mặc y phục vừa nói.

“Ra khỏi thành trong đêm?” Tiểu Vân sửng sốt, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện quan trọng gì?

“Tiểu Vân, nhanh lên, đem theo chút quần áo đơn giản thôi, đem ngân phiếu và châu báu này theo là được rồi, đúng rồi, ngươi đi đưa xấp ngân phiếu này cho Lý bá đi.” Cung Tuyết Thiến phân phó.

“Dạ.” Tiểu Vân vội vàng làm theo phân phó của nàng.

Cửa Mạnh phủ.

“Tiểu thư, Tiểu Vân, hai người phải bảo trọng, lão nô sẽ ở đây đợi đến ngày tiểu thư quay về.” Lý bá tuôn trào nước mắt nói.

“Lý bá, ông lại phải vất vả rồi, nếu có người hỏi chúng ta, ông cứ một mực chắc chắn là không biết, ta nghĩ bọn họ sẽ không làm khó ông đâu.” Cung Tuyết Thiến nói.

“Tiểu thư, lão nô nhớ rồi, hai người đi nhanh đi.” Lý bá thúc giục, ông không phải mắt mờ, những chuyện đã xảy ra ông cũng biết, ông cũng không hy vọng tiểu thư ở lại để chịu dày vò.

“Được, Lý bá, tạm biệt.” Cung Tuyết Thiến vẫy vẫy tay với ông, rồi mới cùng Tiểu Vân xoay người rời đi.

Lúc nửa đêm không có xe ngựa, các nàng chỉ có thể đi thẳng một mạch đến cổng thành mà không hề ngừng nghỉ.

“Tiểu Vân, khi nào thì cổng thành sẽ mở?” Cung Tuyết Thiến vừa đi vừa hỏi.

“Khoảng chừng nửa canh giờ nữa sẽ mở.” Tiểu Vân nói.

“Vậy chúng ta nhanh lên, tranh thủ lúc cổng thành vừa mở, ra khỏi thành.” Cung Tuyết Thiến hơi nóng vội nói. Tuy nàng tin rằng trong khoảng thời gian ngắn như vậy sẽ không có ai phát hiện ra nàng chạy trốn nhưng tóm lại sau khi trốn thoát ra ngoài mới có thể cảm thấy yên tâm.

“Dạ.” Tiểu Vân gật đầu, bước nhanh hơn với nàng.

Lúc trên đầu đã lấm tấm mồ hôi, thở phì phò tới cổng thành cũng là lúc cổng thành vừa mở, trên mặt Cung Tuyết Thiến liền lộ ra một tia vui mừng, kéo Tiểu Vân đi ra ngoài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »