Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 197
lạnh nhạt

❊ ❊ ❊

Liễu Nhu mang theo sắc mặt âm trầm trở lại phòng, trong mắt bùng lên ngọn lửa hận thù, tựa như phát tiết, lấy tay ném hết bình hoa cùng chén trà trên bàn xuống mặt đất, bình hoa cứa thương tay nàng, máu tươi vẫn cứ nhỏ giọt xuống nhưng nàng lại không cảm thấy đau.

“Quận chúa, người làm sao vậy? Tay người chảy máu rồi.” Xuân Hương đi tới, nhìn thấy một đống hỗn độn trên mặt đất rồi lại thấy bàn tay bị cứa chảy máu của nàng, vội vàng lấy đồ băng bó cho nàng.

“Xuân Hương, hắn thay lòng đổi dạ rồi, hắn gạt ta, hắn đã yêu người khác.” Trong mắt Liễu Nhu ẩn chứa nước mắt, nhưng nàng cố gắng chịu đựng không để cho nó rơi ra. Năm năm qua, nàng đã sớm quên cái gì gọi là nước mắt.

“Quận chúa, người đừng thương tâm nữa, đừng quên, người sớm đã không còn là người của trước kia nữa, bây giờ người là quận chúa của Minh Nguyệt quốc, người đến đây là để hòa thân, coi như hai người không còn tình cảm như trước kia thì Vương gia vẫn phải lấy người thôi.” Xuân Hương an ủi nàng.

“Nhưng mà Xuân Hương, ngươi không hiểu đâu, cái ta muốn không chỉ đơn giản là gả cho hắn, ta muốn chính là tình yêu của hắn, khiến hắn yêu ta. Ngươi không rõ trước kia chúng ta yêu nhau bao nhiêu đâu, người khác càng ngăn cản thì chúng ta lại càng yêu nhau, luyến tiếc nhau, nắm chặt tay nhau.” Liễu Nhu nhắm mắt lại, nghĩ đến mọi chuyện trước kia, nàng không ngờ hóa ra tình yêu lại không chịu nổi một đòn như vậy, chẳng qua chỉ là năm năm vậy mà hắn liền thích người khác.

“Quận chúa, nam nhân bình thường còn có tam thê tứ thiếp, huống chi người đó lại là Vương gia, người cứ nhắm một mắt mở một mắt, nếu không, người đau lòng sẽ chính là người.” Xuân Hương còn nói thêm. Thật ra nàng vẫn luôn không rõ vì sao quận chúa lại phải giết chết Mạnh Tâm Nghi. Nhưng mà cho dù có giết nàng ta thì cũng không thể cam đoan rằng Vương gia sẽ không yêu nữ nhân khác, quận chúa cũng không thể giết hết họ.

“Vấn đề này ta đã sớm nghĩ tới rồi, ta cũng muốn cùng nàng hầu hạ Vương gia, nhưng mà đáng hận nhất chính là nàng diễn kịch với ta, muốn có được hưu thư nhưng hóa ra lại là “dục túng cố cầm” (muốn bắt thì phải thả), trên danh nghĩ là rời đi nhưng sự thật là vương vấn không dứt được, nàng ta thật là đủ ngoan độc. Nam nhân chính là như vậy, càng là thứ không thể chiếm được thì càng quý trọng, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng ta, không phải nàng ta chết thì là ta vong.” Liễu Nhu hung hăng vỗ tay vào bàn, máu tươi nhất thời lại chảy ra, nhưng khiến người ta càng sợ hãi hơn hết chính là ánh nhìn hung ác lộ ra trong mắt nàng.

“Quận chúa, vậy người muốn thế nào?” Xuân Hương vừa giúp nàng băng bó lại một lần nữa vừa hỏi.

“Nếu đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng. Ta không chiếm được thì ta cũng sẽ không cho phép nàng ta chiếm được. Mộ Dung Trần phụ ta, ta cũng sẽ khiến hắn thống khổ giống như ta.” Liễu Nhu âm tàn nói.

Xuân Hương không hỏi nữa, nàng hơi sợ hãi, bởi vì lúc này khuôn mặt của quận chúa trở nên dữ tợn vặn vẹo, muốn có bao nhiêu đáng sợ thì có bấy nhiêu.

“Quận chúa, người nghỉ ngơi một chút đi, nô tỳ đi dọn dẹp phòng một chút.” Xuân Hương đỡ nàng nằm xuống giường, nói.

“Ừ.” Liễu Nhu vừa muốn nằm xuống nhưng đúng lúc cửa lại đột nhiên bị đẩy ra.

Mộ Dung Trần đứng ở cửa, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, còn có máu tươi nhỏ giọt trên mặt đất rồi lại nhìn thấy bàn tay được băng bó của nàng, nhất thời liền hiểu rõ tất cả, nàng đang tức giận.

“Nô tỳ tham kiến Vương gia.” Xuân Hương vội vàng hành lễ, sau đó xin được trị tội nói: “Nô tỳ vụng về, không cẩn thận làm lật bàn, còn làm bị thương tay của quận chúa, xin Vương gia thứ tội.”

Nhưng Mộ Dung Trần chỉ mắt lạnh nhìn nàng một cái, nha hoàn này rất lanh lợi, nhưng hắn cũng không phải kẻ ngốc, nhìn là biết được mọi chuyện, vung tay nói: “Lui xuống đi, quận chúa của ngươi cũng chưa trách móc, bổn Vương dựa vào gì mà trách móc ngươi?”

“Cám ơn Vương gia, nô tỳ cáo lui.” Xuân Hương nhẹ giọng nói rồi lui ra ngoài.

“Tay thế nào? Có đau hay không?” Mộ Dung Trần đi qua, ngồi vào bên cạnh, cầm lấy tay nàng hỏi, nhưng giọng điệu lại thêm phần cứng nhắc mới lạ, thiếu một phần dịu dàng. Hắn chỉ nhớ đến những lời mà Mạnh Tâm Nghi đã nói, cho dù mình không thể quên nàng đã làm gì thì cũng nên quý trọng cơ hội gặp lại sau năm năm này, dù sao bọn họ cũng đã từng yêu nhau như vậy.

“Không sao, chỉ là cứa vào da chút thôi.” Liễu Nhu cũng không có sự dịu dàng như trước kia nữa, rút tay về.

“Vậy là tốt rồi, lần sau cẩn thận một chút.” Giọng điệu của Mộ Dung Trần cũng mang theo vài phần khách khí, thiếu quan tâm.

Trong lòng Liễu Nhu cười lạnh, hắn còn có thể quan tâm đến nàng sao? Lúc nàng khăng khăng muốn trở lại, mẹ cũng đã từng nhắc nhở nàng, dù sao cũng đã qua năm năm, có thể mọi chuyện đã thay đổi rồi, lỡ như nàng trở về mà hắn lại yêu thương người khác rồi thì làm sao? Nàng đã rất khẳng định nói với mẹ rằng, sẽ không đâu, nàng tin tưởng hắn, huống chi bọn họ từng yêu đến khổ cực như vậy. Tình cảm đó nhất định sẽ khắc sâu trong lòng, sẽ không dễ dàng thay đổi. Mẹ chỉ lắc đầu, nói cho nàng biết rằng đừng quá tin tưởng vào nam nhân, nam nhân sẽ không chung tình. Hóa ra lại là thật, là nàng quá tự phụ.

“Tâm Nghi mười ngày sau sẽ rời khỏi kinh thành, đến lúc đó, chúng ta cũng đi tiễn nàng đi.” Mộ Dung Trần nói, hắn không cần giải thích, chỉ cần một câu này, tin rằng nàng có thể nghe hiểu.

Liễu Nhu hơi sững sờ, ngẩng đầu quan sát hắn, đây xem như là hắn giải thích với nàng sao? Không, nàng sẽ không tiếp tục tin tưởng nữa. Nàng ta có thể rời đi, nhưng mà hắn cũng có thể rời đi, hoặc là nàng ta công khai rời đi rồi lại âm thầm trở về, cùng hắn như hình với bóng. Không, nàng sẽ không mắc mưu lần nữa.

“Gia Lỗ Tề Vương tử có lẽ không lâu sau cũng sẽ trở về, đợi ngài ấy đi rồi, chúng ta hãy thành thân đi.” Mộ Dung Trần nói.

“Được.” Liễu Nhu khẽ gật đầu. Thành thân đi? Nói miễn cưỡng như vậy, tâm không cam tình không nguyện sao?

“Vậy nàng hãy nghỉ ngơi thật tốt, ta về trước, trong triều còn có rất nhiều chuyện chờ ta xử lý.” Mộ Dung Trần đứng dậy nói, thật ra hắn cũng không muốn đối với nàng lãnh đạm như vậy, nhưng mà vừa nghĩ tới chuyện nàng từng muốn giết chết Mạnh Tâm Nghi, trong lòng liền không tự giác bài xích.

“Chàng cũng để ý sức khỏe.” Liễu Nhu nói, trong lòng lại hận nghiến răng nghiến lợi. Xử lý triều chính? Chỉ sợ là vội vàng đi gặp nàng ta.

Nhìn theo bóng dáng hắn rời đi, trên mặt nàng liền lộ ra một tia ngoan độc. Chớ có trách ta, là các người bức ta thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »