Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4796 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 177
thả người

❊ ❊ ❊

Mộ Dung Vũ nhìn thấy sắc mặt của nàng rất khó coi nên mới nói: “Được rồi, Tâm Nghi, đừng nghĩ ngợi nữa, nàng vừa mới vội vã trở về, nhất định rất vất vả, nghỉ ngơi một lát cho khỏe đi.”

“Vũ, không sao, ta trở về đây từ am ni cô ở thành Đông.” Cung Tuyết Thiến nói.

“Cái gì? Nàng vẫn luôn ở tại am ni cô sao?” Mộ Dung Vũ hơi kinh ngạc, hắn và hoàng huynh cứ không ngừng tìm kiếm ở ngoài thành nhưng lại không hề nghĩ tới nàng đã vào thành.

“Sau khi trốn khỏi sơn thôn nhỏ đó, trên người ta cùng Tiểu Vân không còn bạc nữa nên ta liền quyết định trở về trong thành, ở tại am ni cô.” Cung Tuyết Thiến giải thích đơn giản. Nhưng mà nàng không rõ, ngay cả Mộ Dung Vũ và Mộ Dung Trần cũng không biết, vậy thì người nào lại có bản lĩnh cao như vậy, biết nơi nàng ở. Hắc y nhân là người Minh Nguyệt quốc, chẳng lẽ thật là Liễu Nhu?

“Thì ra nàng ở trong thành, chẳng trách chúng ta tìm mãi vẫn không thấy nàng. Cho nên nàng trở về là vì muốn cứu bà ấy cùng đứa trẻ kia phải không?” Lúc này Mộ Dung Vũ mới nói.

“Phải, đại nương là người tốt, chính bà ấy đã thả ta. Bảo Nhi còn nhỏ, không hiểu gì cả, thật vô tội. Ta không thể để bọn họ chết oan như vậy.” Cung Tuyết Thiến gật đầu nói.

“Chẳng lẽ nàng không nghi ngờ rằng hoàng huynh chỉ là cố ý gạt nàng xuất hiện mà sẽ không thật sự giết bọn họ sao?” Mộ Dung Vũ lại hỏi.

“Đúng là có gạt, nhưng mà ta tin rằng nếu ta thật sự không xuất hiện, hắn sẽ giết bọn họ.” Cung Tuyết Thiến nói, nàng hiểu hắn rất rõ.

“Tâm Nghi, vẫn là nàng hiểu hoàng huynh.” Mộ Dung Vũ than thở.

“Gì cơ?” Cung Tuyết Thiến sủng sốt.

“Không có gì, Tâm Nghi, chẳng qua sau khi nghe nói nàng gặp chuyện ở sơn thôn nhỏ kia, chúng ta thật sự rất lo lắng cho nàng, phái rất nhiều người đi tìm nàng nhưng lại không hề có tin tức. Bất đắc dĩ quá, hoàng huynh mới nghĩ ra cách này, lại không nghĩ rằng sẽ hiệu quả như vậy.” Mộ Dung Vũ hơi ảm đạm nói, bọn họ điều hiểu nhau rất rõ.

“Được rồi, không nói chuyện này nữa. Đúng rồi, sau khi ta đi, mấy người đã nói với Gia Lỗ Tề như thế nào? Có phải bây giờ hắn đã thay đổi chủ ý rồi không?” Cung Tuyết Thiến hỏi, nếu vậy thì tốt.

“Không phải, chúng ta vẫn luôn gạt hắn, chúng ta sợ nàng đột nhiên biến mắt sẽ khiến Gia Lỗ Tề cho là chúng ta cố ý, cho nên vẫn chưa nói với hắn.” Mộ Dung Vũ nói.

“Ừ, vậy đợi hôm nào đó ta sẽ tự nói với hắn.” Cung Tuyết Thiến nói, xem ra nàng chỉ có thể tự mình giải thích với Gia Lỗ Tề.

“Được, Tâm Nghi, ta không quấy rầy nàng nữa, nàng nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Mộ Dung Vũ nói xong, định xoay người rời đi.

“Vũ, đợi một lát.” Cung Tuyết Thiến lên tiếng gọi hắn lại.

“Còn có chuyện gì sao? Nàng nói đi.” Mộ Dung Vũ dừng bước, nhìn nàng hỏi.

“Đưa ta đến phòng giam thăm bọn họ, tiện thể thả bọn họ đi, được không?” Cung Tuyết Thiến nói, chút chuyện nhỏ này, hẳn hắn có thể làm chủ.

“Được, đi thôi.” Mộ Dung Vũ gật đầu, cùng nàng ra khỏi Mạnh phủ, lại nhìn nàng hỏi: “Tâm Nghi, đại nương cùng Bảo Nhi là vô tội nhưng mà nam nhân kia chết cũng chưa hết tội, ngay cả hắn mà nàng cũng muốn thả sao?”

“Nếu ta không thả hắn thì sau này đại nương và Bảo Nhi phải sống ra sao? Ta tin rằng trải qua hôm nay, hắn nhất định sẽ không tái phạm nữa.” Cung Tuyết Thiến nói, nghĩ đến căn nhà cỏ sơ sài kia, nàng không thể tượng tượng được, nếu mất đi nam nhân duy nhất trong nhà thì đại nương và Bảo Nhi phải sống như thế nào?

“Tâm Nghi, nàng thật tốt bụng.” Mộ Dung Vũ nhìn nàng, ánh mắt lại chứa thêm vài phần nhu tình.

Nhưng Cung Tuyết Thiến lại đột nhiên phát hiện thấy ven đường có bán bánh quế hoa, liền nhìn hắn nói: “Vũ, mua cái kia đi, ta muốn đem cho Bảo Nhi ăn.”

“Được.” Mộ Dung Vũ đi qua, nói với người bán hàng rong: “Bán cho ta một gói bánh quế hoa.”

“Được rồi, công tử.” Người bán hàng rong nhanh chóng gói bánh đưa cho hắn.

Đến phòng giam, thị vệ vội vàng hành lễ: “Thuộc hạ tham kiến thập tứ Vương gia.”

“Đứng lên đi, mở cửa phòng giam ra.” Mộ Dung Vũ phân phó.

“Dạ, Vương gia.” Thị vệ mở cửa phòng giam ra.

Trong phòng giam, Bảo Nhi nghe thấy tiếng mở cửa liền hoảng sợ, thân mình vùi sâu vào trong lòng mẹ.

“Bảo Nhi, đại nương, là ta.” Cung Tuyết Thiến đưa tay ra đỡ đại nương dậy.

“Tiểu thư, là người.” Đại nương nhìn thấy nàng thì vô cùng ngạc nhiên vui mừng, nước mắt cũng ngăn không được chảy xuống.

“Đại tỷ tỷ, tỷ tới thăm đệ sao?” Bảo Nhi nhìn thấy nàng liền nắm chặt tay nàng nói.

“Ừ, Bảo Nhi, tỷ tới thăm đệ, đệ xem, đại tỷ tỷ mang đồ ngon gì đến cho đệ đây này, mau ăn đi.” Cung Tuyết Thiến đưa bánh quế hoa cho Bảo Nhi.

“Thơm quá nha, đại tỷ tỷ, cám ơn tỷ. Bảo Nhi chưa từng thấy đồ ăn ngon như vậy.” Bảo Nhi nói xong liền ăn ngấu nghiến.

“Ăn từ từ, kẻo nghẹn.” Cung Tuyết Thiến yêu thương xoa xoa đầu nó.

Nam nhân “bộp” một phát, quỳ xuống trước mặt nàng, không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ: “Tiểu thư, van cầu người, mọi sai lầm đều là của một mình ta, van cầu người nể tình bà ấy đã thả người đi mà tha cho bà ấy với Bảo Nhi đi, toàn bộ tội lỗi ta xin nhận một mình.”

“Bây giờ ông biết nhận tội rồi, nếu không phải ông quá xem trọng tiền tài thì đã không khiến chúng ta phải rơi vào tình cảnh này. Tiểu thư vốn đã cho chúng ta ngân lượng.” Đại nương khóc đánh hắn.

“Đều là lỗi của ta, đều là lỗi của ta.” Nam nhân không đánh trả, mặc cho bà đánh mình. Hắn cũng hận mình muốn chết, hối hận muốn chết, nhưng mà hối hận cũng đã muộn rồi.

“Đại nương, thôi đi, trên đời này có rất ít người thấy hơi tiền mà không nổi máu tham.” Cung Tuyết Thiến ngăn bà lại, huống chi, cuộc sống của họ lại bần cùng như vậy. Nhưng mà, niềm vui duy nhất chính là nam nhân này cũng coi như biết chịu trách nhiệm. Đột nhiên nàng nghĩ đến đệ đệ của hắn, nghi hoặc hỏi: “Thúc thúc của Bảo Nhi đâu?” Cho dù tha cho người kia tội chết thì cũng không thể tha cho hắn một cách dễ dàng được, dù sao cũng phải cho hắn một bài học.

Nam nhân cùng đại nương lập tức trầm mặc.

“Tâm Nghi, nàng nói gì? Thúc thúc của Bảo Nhi? Chẳng lẽ còn một người nữa?” Lúc này Mộ Dung Vũ mới nghi ngờ hỏi.

Không đợi nàng trả lời, Bảo Nhi liền vừa ăn vừa nói: “Đại tỷ tỷ, cha và mẹ nói không muốn để bọn họ biết thúc thúc.”

Cung Tuyết Thiến lập tức hiểu ra, bọn họ đang bảo vệ hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »