Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4833 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 194
buông tay

❊ ❊ ❊

“Tâm Nghi, bổn Vương không có cách nào tha thứ cho nàng ấy.”

Nàng ấy? Ai? Cung Tuyết Thiến sửng sốt, nhưng lập tức kịp phản ứng lại. Chẳng lẽ hắn biết là Liễu Nhu làm sao? Nàng không muốn đoán, cũng không muốn nói ra trước.

“Vì sao một nữ nhân tốt bụng, dịu dàng như vậy lại trở nên ghen tuông độc ác như vậy?” Trong mắt Mộ Dung Trần mang theo nỗi đau xót sâu sắc, hắn không thể tưởng tượng được lúc Nhu Nhi muốn giết nàng sẽ có vẻ mặt gì.

“Trải qua nhiều chuyện, người đương nhiên sẽ thay đổi, thời gian năm năm cũng đủ để thay đổi rất nhiều chuyện, là người đều sẽ bị hoàn cảnh bức bách, chẳng qua là sẽ biến thành hai loại, một loại chính là vì đạt tới mục đích của mình mà không từ một thủ đoạn nào, một loại khác chính là tự thương tổn mình.” Khóe môi Cung Tuyết Thiến mang theo một nụ cười khổ. Mặc kệ đúng sai thì đối với nữ nhân mà nói đều là một loại thương tổn bất đắc dĩ. Nàng tin rằng trong năm năm, Liễu Nhu nhất định đã phải sống một cuộc sống rất khổ cực, bởi vì sợ mất đi hắn cho nên mới phải động thủ với nàng.

“Cho nên nàng lựa chọn thương tổn bản thân, thành toàn người khác.” Mộ Dung Trần đột nhiên ngẩng đầu nhìn nàng, cho nên nàng mới cầu xin hắn hưu nàng.

“Không phải ta thương tổn tới mình, mà buông tay cũng là một loại giải thoát đối với bản thân, chỉ có sau khi buông tay thì ngươi mới có thể phát giác rằng, ngươi còn có thể có được càng nhiều.” Cung Tuyết Thiến thoải mái nói, bây giờ lòng của nàng không còn khổ sở nữa.

“Cũng chỉ sau khi buông tay nàng mới có thể phát hiện, nàng đã mất đi cái gì, mới có thể muốn quý trọng.” Mộ Dung Trần tự giễu nói, hắn vốn tưởng rằng người hắn yêu chính là Liễu Nhu nhưng sau khi mất đi nàng mới phát hiện, hắn cũng không thể không có nàng.

“Ngươi biết là tốt rồi, ngươi đã mất đi Liễu Nhu một lần rồi, cũng đã nếm qua cảm giác đau triệt nội tâm này rồi, hiện tại ngươi mất mà được lại, nên quý trọng. Ai cũng có thể phạm sai lầm, chỉ cần sửa sai là tốt rồi.” Cung Tuyết Thiến mang ý sâu xa nói.

“Nhưng mà có những sai lầm có thể tha thứ nhưng có những sai lầm không thể tha thứ, chẳng là nàng không hề hận dù chỉ một chút sao?” Mộ Dung Trần nhìn nàng chằm chằm, nàng thật sự độ lượng như vậy sao?

“Hận, ta đương nhiên hận, nhưng mà nếu đặt mình trong hoàn cảnh của nàng thì có lẽ nàng nói đúng, là ta làm không tốt, nếu đã rời khỏi ngươi thì nên rời đi rất xa mà không phải ở nơi này như bây giờ, cho nên ta sẵn lòng tha thứ.” Cung Tuyết Thiến cũng nhìn hắn, hắn hẳn là sẽ hiểu lời của nàng.

“Nhưng mà cho dù tha thứ thì trái tim cũng không thể trở về như trước kia được, gương vỡ lại lành thì cũng vẫn để lại vết rạn.”

“Người vốn không phải hoàn mỹ, cho nên, ngươi cũng không thể yêu cầu nàng hoàn mỹ, có đôi khi hồ đồ một chút sẽ hạnh phúc hơn, không phải sao?”

“Hi vọng là vậy.” Chỉ sợ hắn càng muốn hồ đồ, liền càng rõ ràng. Hắn biết trái tim của mình đã dần dần thay đổi, tấm lòng đối với Nhu Nhi càng ngày càng xa, dường như chỉ còn lại lời thề năm năm trước, còn đối với nàng là thương tiếc, là đau lòng, là không đành lòng, là yêu.

“Vương gia, vừa lúc ta có việc muốn nói với người.” Cung Tuyết Thiến nhìn hắn nói.

“Việc gì?” Mộ Dung Trần sửng sốt, trong lòng mơ hồ có cảm giác bất an.

“Ta muốn rời khỏi kinh thành, trước tiên ta sẽ ra ngoài đi loanh quanh một chút, nhưng mà, người yên tâm, trước khi đi ta sẽ nói rõ ràng với Gia Lỗ Tề Vương tử.” Cung Tuyết Thiến nói, nàng đã suy nghĩ lâu rồi, nếu trộm đi không được thì nàng sẽ đường đường chính chính đi.

“Nàng lại muốn rời đi?” Giọng điệu của Mộ Dung Trần hơi thay đổi.

“Không phải lại muốn mà là vẫn luôn muốn, ta muốn ra ngoài thăm thú, đi dạo chơi, có lẽ không lâu sau ta sẽ trở lại.” Cung Tuyết Thiến nói, nàng chỉ muốn rời khỏi nơi này, đi tìm cuộc sống thuộc về mình, rời khỏi bọn họ, có lẽ nàng sẽ vui vẻ hơn rất nhiều.

“Vậy sao?” Nhưng mà hắn biết nàng sẽ không trở về.

“Trần.” Cung Tuyết Thiến đột nhiên khẽ gọi.

Thân mình Mộ Dung Trần nháy mắt cứng ngắc, ánh mắt lóe lên vẻ không hiểu nhìn nàng, trong lòng đột nhiên hơi kích động. Nàng gọi hắn là gì? Trần?

“Ta vẫn luôn muốn gọi chàng một tiếng như vậy, trước kia là chàng không cho, sau này là ta không đủ tư cách, nhưng hôm nay, ta muốn gọi chàng như vậy. Trần, thả ta đi đi, hãy yêu người chàng nên yêu, như vậy chúng ta đều sẽ hạnh phúc, ta chúc phúc cho chàng.” Cung Tuyết Thiến dùng tay nắm chặt tay hắn. Lần đầu tiên đối với hắn dịu dàng như vậy, cũng là lần đầu tiên thẳng thắn thừa nhận suy nghĩ với hắn.

Bởi vì những lời này của nàng, tay của Mộ Dung Trần không khỏi nắm chặt vài phần, tròng mắt đen sâu thẳm nhìn nàng chằm chằm. Nàng thật sự muốn rời đi như vậy sao?

“Có một loại tình cảm sẽ không bởi vì rời đi mà không tồn tại nữa, đó chính là tình yêu.” Nàng nhẹ nhàng nói.

Yêu? Thân mình Mộ Dung Trần ngẩn ra, nàng đang nói với hắn rằng nàng yêu hắn sao? Nếu yêu thì vì sao phải rời đi.

“Tâm Nghi, nói cho ta biết, vì sao nhất định phải bức ta? Nàng rõ ràng yêu ta, vì sao phải rời đi? Chẳng lẽ là bởi vì Nhi Nhi sao? Vì sao ta không thể đồng thời có được cả nàng và Nhu Nhi?” Hắn thống khổ nhìn nàng, hắn yêu nàng nhưng bởi vì lời hứa nên hắn cũng không thể bỏ rơi Nhu Nhi.

Cung Tuyết Thiến thê lương cười khổ một tiếng, lại là vấn đề đó, nàng nên nói với hắn sao đây? Có lẽ nàng nên nói cho hắn biết nàng thật sự là ai?

Nhìn chằm chằm vào ánh mắt hắn hỏi: “Chẳng lẽ chàng không hoài nghi ta sao? Mạnh Tâm Nghi trước kia không thể viết chữ tốt như vậy, mà ta lại có thể. Trong năm năm, ta im lặng ở lại Vương phủ, chàng có từng nhìn thấy ta luyện đàn tranh không? Vì sao ta lại chơi đàn tranh tốt như vậy? Vì sao ta không có sự rộng lượng khoan dung khi cùng người khác chung chồng như những nữ tử khác?”

“Nàng có ý gì?” Mộ Dung Trần kinh ngạc nhìn nàng, không biết nàng muốn nói gì. Thật ra không phải là hắn chưa từng hoài nghi, nhưng lại tìm không ra không giống ở chỗ nào.

“Nếu ta cho chàng biết, ta không phải Mạnh Tâm Nghi, chàng có tin không?”

“Nàng không phải Mạnh Tâm Nghi?” Mộ Dung Trần trợn to hai mắt nhìn nàng. Sao có thể? Coi như năm năm qua hắn chưa từng chú ý đến nàng nhưng những người trong Vương phủ đều ở đó, cho dù nàng muốn thay thế nhưng mà vẻ ngoài giống nhau như vậy, chuyện này phải giải thích thế nào?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »