Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4984 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 118
liễu nhu trở về

❊ ❊ ❊

Dưới những ngón tay của Cung Tuyết Thiến, khúc “Cao sơn lưu thủy” cứ như vậy tuôn trào, tiếng đàn hùng hồn mà đẹp đẽ, miêu tả núi cao hùng vĩ, khắc họa tinh tế những hình thái khác nhau của dòng nước chảy, cảnh tượng tráng lệ của những dòng suối nhỏ chảy róc rách uốn lượn cho đến khi hợp lại thành sông.

Giai điệu du dương trôi chảy, phong cách thanh nhã trong lành, âm luật mang phong cách cổ xưa tao nhã, ý và cảnh sâu xa kéo dài.

Trước mắt tất cả mọi người đều xuất hiện cảnh tượng những dãy núi cao hùng vĩ, những dòng suối nhỏ chảy róc rách. Đó là một cảnh tượng đẹp biết bao nhiêu.

Ngón tay chậm rãi dừng ở âm cuối, thật lâu sau, mọi người mới kịp phản ứng lại từ trong kinh ngạc.

“Hay cho một khúc cao sơn lưu thủy rung động tâm can. Không biết vị này là…” Thái tử Kim Ngọc Thành vỗ tay, trong đôi mắt xanh biếc không che giấu được sự tán thưởng mà nhìn nàng.

“Thiếp thân tham kiến thái tử.” Cung Tuyết Thiến hơi hành lễ.

Hoàng thượng cùng Quý phi nương nương hơi khó xử, nên giới thiệu nàng như thế nào đây? Nếu như nói nàng là tiểu thiếp của Trần Nhi thì có thể khiến thái tử và quận chúa nghĩ rằng nàng đang khiêu khích quận chúa không?

“Thái tử quá khen, nàng là Vương phi của bổn Vương.” Nhưng Mộ Dung Trần lại đi tới, lấy tay ôm bả vai nàng, cố ý nói. Hắn thật sự không ngờ rằng nàng lại có thể gảy đàn tranh hay như vậy. Rốt cuộc thì còn chuyện gì của nàng mà hắn không biết không?

“Vương phi?” Thái tử Kim Ngọc Thành sửng sốt, sao lại như vậy được? Không phải hắn vẫn chưa có Vương phi sao?

Một tiếng “choang….” vang lên khiến mọi người không khỏi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy chén rượu trong tay quận chúa đã rơi xuống đất, mặc dù đeo mạng che mặt nhưng vẫn có thể khiến người khác cảm nhận được sự kinh hoàng của nàng.

Mộ Dung Trần quay đầu lại vừa lúc nhìn thẳng vào ánh mắt của quận chúa, trong nháy mắt liền bị mê hoặc…Nhu Nhi. Nhưng hắn nhanh chóng phục hồi lại tinh thần, Nhu Nhi đã chết rồi, nhưng hắn lại không thấy được ánh mắt thất vọng ảm đạm trong đôi mắt của quận chúa.

“Trần Nhi.” Sắc mặt của Hoàng thượng trầm xuống, nó nói như vậy chẳng phải sẽ khiến Minh Nguyệt quốc nghĩ rằng ông cố ý lừa dối họ sao?

“Thái tử, Vương gia nói đùa thôi, thiếp thân chỉ là một tiểu thiếp của Vương gia mà thôi.” Cung Tuyết Thiến vội vàng giải thích. Hắn làm như vậy chẳng phải sẽ khiến tất cả mọi người đều lâm vào thế bí sao? Quan trọng là nếu quan hệ hai nước bởi vì chuyện này mà xấu đi thì chẳng phải hắn sẽ trở thành tội nhân sao? Nàng không thể để cho hắn gánh tội danh đó được.

“Thì ra là như vậy.” Thái tử Kim Ngọc Thành cũng rất thông minh, không hề truy cứu.

Hoàng thượng cùng mọi người cũng âm thầm thở phào.

“Hoàng thượng, nương nương, ta cũng đã chuẩn bị một khúc đàn, đặc biệt muốn dâng tặng cho Hoàng thượng và nương nương.” Quận chúa đột nhiên đứng lên, bước ra nói.

Nghe thấy giọng nói của nàng, thân thể Mộ Dung Trần liền cứng đờ. Hắn quá quen thuộc với giọng nói này. Tuy rằng năm năm đã trôi qua nhưng mà hắn sẽ không bao giờ quên giọng nói của Nhu Nhi.

“Làm sao vậy?” Cảm nhận được thân thể hắn đang cứng đờ, Cung Tuyết Thiến liền nhẹ giọng hỏi

“Không có gì, trở về chỗ ngồi đi.” Mộ Dung Trần phục hồi lại tinh thần, hắn làm sao vậy? Vì sao lại luôn nhớ tới Nhu Nhi? Hắn lại tự nói với mình một lần nữa, Nhu Nhi đã chết rồi.

Giai điệu chậm rãi mang theo bi thương từ từ vang lên, quận chúa đi thẳng đến trước mặt Mộ Dung Trần, nhẹ nhàng hát: “Kiếm đốt chén rượu, mình ta độc ẩm trong vô vị. Chàng vì ta mà ly biệt. Mùi phấn hương chỉ có thể yêu, chẳng thể trao. Trời có bao sâu, đất có bao xa. Chàng là anh hùng đã định là vô lệ, vô hối. Nụ cười đó có bao nhiêu hiểm nguy, là độc dược đoạn trường. Vẻ đẹp của giọt lệ này chỉ có chàng mới biết. Tâm này không có chàng, sống chẳng còn ý nghĩa.

Ta chẳng cần danh tiếng anh hùng. Chỉ cầu được một nụ cười hồng nhan. Nếu như còn có thể luân hồi, nguyện kiếp sau làm thân trâu ngựa, cũng phải cùng chàng đến chân trời góc biển.”

Mộ Dung Trần đứng dậy, nắm chặt nắm tay, nhìn vào sự đau xót trong mắt nàng, nhìn vào bóng dáng quen thuộc của nàng, Nhu Nhi, vì sao nàng lại giống Nhu Nhi như vậy?

Cung Tuyết Thiến nhìn thấy vẻ mặt kích động của hắn, trong lòng đột nhiên có một dự cảm không tốt. Chẳng lẽ bọn họ quen nhau?

Bốn phía im ắng nhìn hai người bọn họ đang bốn mắt nhìn nhau.

Một lúc lâu sau, quận chúa rốt cuộc nhịn không được, trong mắt đong đầy nước mắt, nhẹ nhàng gọi: “Trần, thiếp đã trở về.” Nói xong liền dùng tay kéo mạng che mặt xuống, nước mắt đã rơi đầy mặt.

Nhìn thấy dung nhan quen thuộc đến nỗi không thể quen thuộc hơn, tiếng gọi cũng vô cùng quen thuộc khiến Mộ Dung Trần lập tức ôm chặt nàng vào trong lồng ngực, trong giọng nói mang theo vẻ vui mừng: “Nhu Nhi, là nàng sao? Là nàng đã trở về sao?” Sao hắn có thể tin được? Sao có thể tin được rằng Nhu Nhi của hắn thật sự đã trở lại?

Nhu Nhi, một tiếng Nhu Nhi khiến Cung Tuyết Thiến gần như té xỉu. Trời cao sao lại có thể trêu đùa nàng như vậy? Nàng đã nghĩ đến trăm ngàn khả năng nhưng lại chưa từng nghĩ rằng Liễu Nhu đã chết còn có thể sống trở về. Sắc mặt nàng trắng bệch, ngón tay lạnh như băng.

Mọi người cũng đều kinh ngạc nhìn bọn họ, sao lại như vậy? Vương gia và quận chúa quen biết sao?

Sắc mắt Quý phi nương nương cứng ngắc sửng sốt. Nàng ta là Liễu Nhu. Nàng ta lại có thể là Liễu Nhu.

“Trần, là thiếp…là thiếp…thiếp đã trở về, thiếp thật sự đã trở lại.” Quận chúa Liễu Nhu cũng ôm chặt lấy hắn, sự vui sướng sau khi xa cách đã lâu lại được gặp lại khiến nước mắt của nàng vẫn tuôn trào không ngừng.

“Không….Không…Nhu Nhi đã chết rồi, sao còn có thể trở về được? Ngươi là ai? Vì sao muốn đóng giả Nhu Nhi?” Mộ Dung Trần đột nhiên đẩy nàng ra, Nhu Nhi rõ ràng đã chết trong ngực hắn, làm sao có thể sống lại được?

“Trần, chàng không quen thiếp sao? Thiếp là Nhu Nhu, thiếp không chết, thiếp quay về để tìm chàng. Chàng sờ vào thiếp đi, nhìn xem nốt ruồi đỏ sau tai thiếp, thiếp chính là Nhu Nhi của chàng.” Vẻ mặt Liễu Nhu bi thương, quay đầu lại để cho hắn thấy rõ nốt ruồi đỏ sau tai mình.

Nhìn thấy nốt ruồi đỏ rõ ràng đó, Mộ Dung Trần không thể tin được lui về phía sau vài bước, nhìn nàng nói: “Tại sao có thể như vậy? Sao nàng lại có thể là Nhu Nhi được…Nhu Nhi đã chết, nàng đã chết ở trong ngực ta.”

“Trần, thiếp không chết, thiếp thật sự không chết, đời này kiếp này “chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão” (nguyện sống chết có nhau, cùng nắm tay cho tới bạc đầu).” Liễu Nhu khóc nấc, nói ra lời thề giữa bọn họ.

Thân thể Mộ Dung Trần cứng lại, nếu nàng không phải là Nhu Nhi, sao lại có thể biết được lời thề của hắn và Nhu Nhi, hắn đột nhiên ôm chặt lấy nàng: “Nhu Nhi, nàng thật sự là Nhu Nhi, nàng thật sự đã trở lại.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »