Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4903 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 137
diễn kịch 2

❊ ❊ ❊

Thấy nàng lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, trên khóe môi có tơ máu, trên mặt sưng đỏ hỗn loạn, tay của Mộ Dung Trần liền nắm chặt lại với nhau, trong mắt hiện lên một tia áy náy đau lòng, hắn không ngờ rằng mình lại ra tay nặng như vậy.

Liễu Nhu cũng hoảng sợ, lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn phẫn nộ như vậy, ra tay nặng như vậy, liền phục hồi tinh thần lại, đi qua nhẹ giọng nói: “Tâm Nghi muội muội, có sao không?”

“Không cần quận chúa giả vờ tốt bụng, chúng ta nhất định không đội trời chung, có ngươi không có ta, có ta không có ngươi. Chỉ cần hắn vẫn chưa đánh chết ta, ta sẽ tranh với ngươi đến cùng.” Cung Tuyết Thiến nói xong liền xoay người đi về phía ngoài cửa.

Đi thẳng đến ngự hoa viên, nàng mới dựa vào thân cây bên cạnh, nước mắt ngăn không được rơi xuống. Nàng dùng tay lau vết máu trên khóe miệng. Trước kia hắn cũng từng đánh nàng nhưng không có lần nào lại khiến nàng đau lòng tuyệt vọng như lần này. Vì vậy, nàng nhất định phải rời đi.

Nhìn thấy nàng chạy ra khỏi đại sảnh, Mộ Dung Trần thật sự có một nỗi xúc động muốn đuổi theo nàng ra ngoài nhưng mà hắn vẫn nhịn xuống được.

“Muối đuổi theo nàng thì hãy đi đi…Trần.” Liễu Nhu không bỏ lỡ biểu hiện rất nhỏ trên mặt hắn. Lòng của nàng rất đau, nàng trải qua nhiều vất vả như vậy mới có thể trở về, nhưng hắn lại bắt đầu yêu người khác mất rồi. Nhưng mà hiện tại nàng nhất định sẽ rộng lượng, nhất định sẽ dịu dàng, nàng không thể để hạnh phúc vuột khỏi tay mình lần nữa.

“Nhu Nhi, nàng quá nhạy cảm rồi.” Mộ Dung Trần quay đầu lại, xin lỗi: “Để nàng phải chịu uất ức rồi.”

“Trần, nếu chàng thật sự thích nàng ấy thì chàng có thể không cần tuân thủ lời thề không nạp thiếp trước kia, thiếp bằng lòng tiếp nhận nàng, cùng nàng hầu hạ chàng.” Liễu Nhu nhìn hắn, một lần nữa bày tỏ sự rộng lượng và khoan dung của mình.

“Nhu Nhi, không cần nói nữa, ta sẽ không phụ nàng.” Mộ Dung Trần ôm chặt nàng vào trong ngực, cả đời này hắn sẽ không cô phụ nàng.

“Trần, thiếp nói thật đấy.” Liễu Nhu lại ngẩng đầu lên nhìn hắn nói.

“Nhu Nhi, ta sẽ không làm như vậy, ta sẽ không để nàng phải chịu uất ức. Không cần nói nữa, ta sẽ xử lý tốt, hãy tin ta.” Mộ Dung Trần nói xong, liền cúi đầu hôn lên môi nàng.

Liễu Nhu chậm rãi nhắm mắt lại, đón nhận hắn, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng lại càng lúc càng lớn. Nàng nhất định phải nhanh chóng để Mạnh Tâm Nghi rời khỏi Vương phủ, nếu không, nàng ta sẽ là mối đe dọa đối với nàng.

Ngày hôm sau.

“Tiểu thư, quận chúa đến đây.” Tiểu Vân tiến vào bẩm báo.

“Nàng ta đến đây?” Cung Tuyết Thiến đứng dậy ra ngoài tiếp đón. Nhìn thấy Liễu Nhu đang đứng ở trong sân, nàng liền khoát khoát tay, ý bảo Tiểu Vân lui xuống. Lúc này mới đến gần nàng ta, nói: “Quận chúa, ngày hôm qua thật có lỗi.”

“Đây là giao dịch của chúng ta, sao ta có thể so đo được, ngươi xem, không phải hôm nay ta đã đến đây sao. Tiếp tục kế hoạch đi.” Liễu Nhu nói.

“Đương nhiên được, nhưng nhân vật nam chính không ở đây, chúng ta diễn cho ai xem chứ?” Cung Tuyết Thiến cười nói.

“Yên tâm, chàng sẽ trở lại ngay thôi. Cho nên ta mới đến đây trước.” Liễu Nhu nhìn nàng nói, không biết vì sao, kể từ khi biết trong lòng hắn vẫn hơi quan tâm đến nàng, lúc gặp nàng, bản thân vẫn liền cảm thấy khó chịu.

Đang nói chuyện thì liền nhìn thấy một nha hoàn đi tới bẩm báo: “Quận chúa, Vương gia đang đi về phía này.”

“Ừ, ta biết rồi, lui xuống đi.” Liễu Nhu khẽ gật đầu phân phó, lúc này mới nhìn Cung Tuyết Thiến nói: “Chàng tới rồi, chúng ta có thể bắt đầu.”

“Được.” Nàng cũng khẽ gật đầu.

Mộ Dung Trần vừa về tới Vương phủ, nghe nói Liễu Nhu lại đến Tuyết Uyển, hắn liền vội vàng đi về phía này. Mới vừa tới cửa, đang định đẩy cửa ra thì chợt nghe thấy tiếng nói chuyện truyền đến từ bên trong.

“Nếu muội không thích ta gọi muội là Tâm Nghi muội muội, vậy thì ta sẽ gọi muội là Tâm Nghi.” Liễu Nhu nói.

“Tùy người, nhưng không biết quận chúa tới tìm ta là có việc gì? Không phải là chỉ vì mỗi chuyện xưng hô thôi đấy chứ?” Giọng nói của Cung Tuyết Thiến tỏ rõ sự lạnh lùng.

“Hôm nay ta đến là muốn nói chuyện với muội.” Liễu Nhu nói.

“Giữa chúng ta có gì để nói chứ?” Cung Tuyết Thiến hỏi ngược lại.

“Đương nhiên là có, bởi vì chúng ta đều thích Vương gia, cũng đều là nữ nhân của chàng, cho nên chúng ta không nên đối chọi gay gắt khiến chàng khó xử, chúng ta có thể chung sống hòa thuận, không được sao?” Giọng nói của Liễu Nhu nhẹ nhàng vang lên.

“Ha ha….” Cung Tuyết Thiến cười nhạt một cái, “Đừng ở đây giả bộ rộng lượng, ta không tin rằng đây là những lời nói thật lòng của người. Người sẽ không đau lòng, không ghen tỵ sao?”

“Muội nói rất đúng, đúng là ta sẽ đau lòng, cũng sẽ ghen tỵ. Nếu là năm năm trước, có lẽ ta sẽ tranh cãi một hồi, dùng lời thề không nạp thiếp của chàng mà ép buộc chàng, nhưng năm năm đã trôi qua, lúc ta trở lại bên cạnh chàng…muội biết không? Tình yêu của ta dành cho chàng mãnh liệt biết bao nhiêu, thậm chí tình yêu đó còn có chút hèn mọn, chỉ cần có thể ở bên cạnh chàng, cho dù bắt ta cùng nữ nhân khắp thiên hạ chia sẻ chàng, ta cũng sẽ nguyện ý. Chỉ cần chàng hạnh phúc, chỉ cần chàng vui vẻ. Ta không phủ nhận rằng lúc chàng muốn giữ muội lại ta cũng đã đau lòng biết bao, khổ sở biết bao. Nhưng chỉ cần chàng hạnh phúc, ta vẫn sẽ làm như vậy.” Liễu Nhu yếu ớt nói, khiến người khác tràn ngập thương tiếc cùng không đành lòng cho nàng.

Mộ Dung Trần ở ngoài cửa hơi ngẩn ra, năm năm trôi qua, rất nhiều thứ đã thay đổi, nhưng chỉ có tình yêu của nàng dành cho hắn là vẫn không đổi. Có lẽ, hắn thật sự làm sai rồi.

“Quận chúa, người không cần phải nói dễ nghe như vậy, ta không phải là người, ta chỉ cho mình hai con đường, một là rời đi, một là trăm phương ngàn kế, không từ bất kỳ thủ đoạn nào để đối phó người.” Giọng nói của Cung Tuyết Thiến vẫn lạnh băng như trước, nhưng trong lòng không thể không bội phục bản lĩnh diễn kịch của Liễu Nhu.

“Nhưng mà chàng sẽ không để muội rời đi. Ta nhìn ra được…chàng thích muội.” Mặc dù là diễn kịch nhưng lúc Liễu Nhu nói những lời này vẫn phải cắn môi, chịu đựng những chua xót trong lòng.

“Ta đã nói rồi, giữa hai người chúng ta hắn chỉ có thể chọn một, ta không vĩ đại như người đâu.” Giọng nói của Cung Tuyết Thiến vẫn mang vẻ lạnh lùng như cũ.

“Ai…vậy muội muốn thế nào mới bằng lòng ở lại?” Liễu Nhu thở dài, bất đắc dĩ hỏi.

“Người thật sự muốn ta ở lại?” Cung Tuyết Thiến đột nhiên hỏi ngược lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »