Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4918 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 125
thản nhiên tiếp nhận

❊ ❊ ❊

Nhưng vẻ mặt của Cung Tuyết Thiến vẫn rất bình tĩnh, nàng nói: “Ta biết, ta đang ở đây đợi hưu thư.”

“Cái gì?” Lúc này đổi lại thành bọn họ bị kinh hãi, nhìn vào nàng giống như đang nhìn quái vật, sao nàng lại có thể bình tĩnh chờ hưu thư như vậy?

“Muội…chẳng lẽ muội bị bệnh rồi sao?” Tình Cơ vươn tay ra sờ vào trán nàng, nào có nữ nhân nào sẵn lòng bị người ta hưu, vậy chẳng phải những ngày tháng sau này sẽ không thể ngẩng đầu lên được sao? Nàng nhất định là giận đến phát điên rồi.

“Ta không bệnh, ta rất tỉnh táo.” Cung Tuyết Thiến gạt tay của Tình Cơ đang đặt trên trán mình ra.

“Muội không bệnh thì sao lại đợi bị hưu?” Tình Cơ không tin nhìn nàng, so với việc nhìn thấy Liễu Nhu thì chuyện này càng khiến nàng ta không thể tưởng tượng nổi.

“Không phải là ta đợi bị hưu mà là Vương gia đã quyết định như vậy, các ngươi có cách gì có thể thay đổi sao? Nếu đã không có vậy thì tại sao lại không thể thản nhiên tiếp nhận.” Cung Tuyết Thiến nhìn thẳng vào bọn họ hỏi ngược lại. Tại thời cổ đại quân quyền tối thượng (nhà vua nắm quyền cao nhất) này, các nàng có quyền nói không sao?

Sắc mặt bọn họ liền hơi thay đổi, lúc này Mai Cơ mới nhìn nàng nói: “Chẳng lẽ chúng ta cứ chờ bị hưu như vậy sao? Có lẽ chúng ta có thể thay đổi quyết định của Vương gia.”

“Ngươi cảm thấy có khả năng này sao? Vương gia yêu Nhu Nhi, trừ phi các ngươi có thể khiến hắn yêu các ngươi, nhưng mà, chuyện này gần như không thể thực hiện.” Cung Tuyết Thiến vốn không định đả kích bọn họ nhưng rồi lại muốn giúp bọn họ đối mặt với sự thật sớm hơn một chút. Năm năm qua hắn cũng không yêu bọn họ, sao bây giờ có thể yêu? Vậy chẳng phải là chuyện cười sao?

“Phải, khiến Vương gia yêu chúng ta là không thể, nhưng mà khiến Vương gia yêu muội lại có thể, có lẽ là Vương gia đã sớm yêu muội rồi.” Mai Cơ nhìn nàng, nghiêm túc nói.

A…Cung Tuyết Thiến nhìn Mai Cơ, bây giờ mới hiểu được dụng ý bọn họ tới đây, muốn lợi dụng nàng khiến Vương gia thay đổi chủ ý sao? Nàng liền cười nhạt nói: “Vậy các ngươi nghĩ nhầm rồi, Vương gia chỉ yêu một người thôi, bằng không sẽ không nói với ta đầu tiên, rằng sẽ đưa hưu thư cho ta.”

“Nhưng mà muội có từng nghĩ rằng, Vương gia nói đưa hưu thư cho muội, nhưng người đã đưa chưa? Sáng sớm hôm nay trở lại Vương phủ, biết được muội không về, Vương gia liền lo lắng ra ngoài tìm muội.” Mai Cơ còn nói thêm

“Việc này thì có gì là lạ, dù sao bây giờ ta vẫn là tiểu thiếp của hắn, có lẽ hắn không hi vọng ta xảy ra chuyện gì, gây phiền phức cho hắn.” Cung Tuyết Thiến tùy tiện tìm lý do nói, không bằng lòng, cũng không muốn thừa nhận rằng hắn có cảm giác đối với nàng.

“Hừ….” Mai Cơ không khỏi hừ lạnh một tiếng, nhìn nàng ép hỏi từng câu: “Nếu không cần muội thì Vương gia còn để ý đến việc muội xảy ra chuyện gì sao? Nếu không cần muội thì cứ tùy tiện phái người đi tìm là được rồi, cần gì phải tự mình đi tìm muội.”

Cung Tuyết Thiến bị Mai Cơ hỏi đến sững sờ, khóe môi nở ra một nụ cười chua xót: “Có lẽ các ngươi nói đúng, Vương gia đúng là quan tâm đến ta hơn các ngươi, cho nên người mới chính miệng nói cho ta biết đầu tiên, rằng sẽ cho ta hưu thư. Nhưng mà các ngươi cũng đừng quên, người Vương gia yêu nhất vẫn là Nhu Nhi.” Nàng chỉ có thể tự nói với mình như vậy.

“Cho dù là như thế thì ít nhất Vương gia cũng sẽ cảm thấy hổ thẹn với muội, chẳng lẽ muội không muốn tranh thủ sao? Chẳng lẽ muội thật sự muốn bị hưu, đuổi khỏi Vương phủ sao?” Lan Cơ cũng nhìn nàng, quả thật không thể hiểu được suy nghĩ của nàng.

“Vì sao ta phải tranh thủ? Đối với một người đàn ông không yêu mình, ta phải tranh thủ gì đây? Bị hưu không tốt sao? Nói không chừng sẽ có hạnh phúc khác đang đợi chúng ta.” Cung Tuyết Thiến cũng nhìn bọn họ, lạnh giọng hỏi ngược lại.

“Hạnh phúc khác? Hừ…Mạnh Tâm Nghi, ngươi là ngây thơ hay là ngốc đây.” Mai Cơ hừ lạnh, mặt lạnh nhìn nàng, thật không có cách nào hiểu nổi ý nghĩ của nàng.

Cung Tuyết Thiến nghi hoặc nhìn nàng ta, không rõ nàng ta đang nói gì?

“Chẳng lẽ muội muội không biết sao? Ở nơi đây, không có ai cần nữ nhân bị hưu cả, cho dù muốn làm tiểu thiếp cho người ta thì cũng sẽ không có ai cần, huống chi chúng ta là tiểu thiếp của Vương gia, coi như những nam nhân kia có muốn cũng sẽ không dám muốn. Chúng ta lại càng không thể về nhà, bởi vì bị người ta hưu là sự sỉ nhục đối với gia tộc, kết quả của chúng ta chỉ có hai con đường, hoặc là sống cô độc suốt quãng đời còn lại, hoặc là sa vào chốn yên hoa.” Tình Cơ nói đến đoạn cuối thì trong giọng nói đã mang theo sự bi ai, hai kết cục này không phải là những gì nàng muốn.

“Chỉ như vậy thôi sao?” Cung Tuyết Thiến không khỏi lắc đầu, nàng còn tưởng là chuyện gì?

“Như vậy còn chưa đủ sao?” Mai Cơ hỏi lại nàng.

“Cô độc sống nốt quãng đời còn lại không tốt sao? Lẽ nào đi theo một nam nhân không yêu mình là tốt sao? Hay là các ngươi vốn luyến tiếc vinh hoa phú quý cùng vinh quang trong Vương phủ?” Cung Tuyết Thiến thẳng thắn vạch trần tâm tư của bọn họ.

Trong nháy mắt sắc mặt của bọn họ liền trở nên khó coi, nhìn nàng chằm chằm nói: “Chúng ta không phải ngươi, sau khi bị hưu ngươi có thể trở lại Mạnh phủ, trong nhà cũng sẽ không có ai ghét bỏ ngươi. Nhưng chúng ta thì phải làm sao? Ra khỏi Vương phủ sẽ phải chịu ức hiếp, lẽ nào thực sự muốn chúng ta phải lưu lạc đến chốn yên hoa sao?”

“Sao các ngươi lại có thể bị ức hiếp được, các ngươi có thể xin Vương gia nhiều bạc, ta nghĩ người sẽ không keo kiệt đến mức không cho.” Cung Tuyết Thiến nói, dù sao thứ hắn không thiếu nhất chính là bạc.

“Có nhiều bạc thì sao? Ngươi đã không có thân phận thì sẽ phải chịu khinh bỉ khắp nơi, chỉ sợ số bạc đó không đủ để ngươi tiêu trừ tai họa.” Lan Cơ cũng nói.

“Rất đơn giản, vậy cứ bảo Vương gia tìm một nơi cho các ngươi ở, hạ lệnh không cho phép bất luận kẻ nào tới quấy rầy các ngươi, vậy cũng không được sao?” Cung Tuyết Thiến nói, kỳ thật bọn họ chỉ là đang kiếm cớ, căn bản là bọn họ không muốn rời khỏi Vương phủ.

Một câu này liền ngăn miệng của bọn họ lại, bọn người Mai Cơ nhìn nàng, vẫn chưa hết hi vọng hỏi lại lần cuối cùng: “Mạnh Tâm Nghi, chẳng lẽ ngươi thật sự cam tâm bị hưu, bị đuổi khỏi Vương phủ sao? Ngươi thật sự không muốn tranh thủ sao?”

“Cái ngươi lầm rồi, đây không phải là việc cam tâm hay không cam tâm, mà là so với các ngươi, ta biết thản nhiên tiếp nhận. Chẳng lẽ các ngươi ở lại Vương phủ, mỗi ngày nhìn thấy Vương gia cùng nàng ta “chàng thàng thiếp thiếp”, các ngươi sẽ hạnh phúc sao? Có lẽ thứ các ngươi cần chính là cuộc sống phú quý, nhưng thứ ta cần lại là tự do.” Cung Tuyết Thiến nói, nàng không thể nói rõ với bọn họ rằng điều nàng cần và điều bọn họ cần là khác nhau.

“Ngươi….” Bọn người Mai Cơ quả thật không thể hiểu được ý nghĩ của nàng, tự do thì sao? Tên ăn mày nào chẳng tự do, nhưng mà thứ tự do đó ai cần chứ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »