Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4717 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 193
không thể tha thứ

❊ ❊ ❊

Ba ngày, tất cả mọi người đều trải qua rất dễ dàng, nhưng những ngày này lại là sự dày vò đối với Liễu Nhu, cũng là dày vò đối với Mộ Dung Trần. Hắn muốn biết chân tướng, nhưng lại sợ biết chân tướng, bởi vì hắn không biết nên đối mặt với nàng như thế nào? Còn cả chuyện nên sống chung với nàng như thế nào?

“Vương gia, quận chúa đến.” Một nha hoàn ở cửa bẩm báo.

“Mời nàng vào đi.” Cuối cùng nàng cũng đã tới? Nàng sẽ nói gì đây? Hắn thật hi vọng nàng sẽ nói là nàng không làm.

“Trần, lại đang bận sao?” Liễu Nhu vừa tiến vào liền dịu dàng hỏi, khóe môi còn mang theo một nụ cười.

Sự thản nhiên của nàng đột nhiên khiến Mộ Dung Trần có cảm giác như trút được gánh nặng, có lẽ không phải nàng, thật sự không phải nàng, bằng không nàng sẽ không thản nhiên như vậy.

“Ừ, đang bận, chuyện của ba ngày trước, hôm nay cần phải giải quyết.” Hắn khẽ gật đầu.

“Có phải vẫn không biết nên làm sao hay không?” Liễu Nhu hỏi.

“Chẳng lẽ Nhu Nhi có cách sao?” Mộ Dung Trần nhìn nàng hỏi.

Liễu Nhu mỉm cười: “Cách thì không có, nhưng có một đề nghị, có lẽ sẽ giúp tất cả mọi người có lối thoát.”

“Ồ? Vậy Nhu Nhi nói cho bổn Vương nghe một chút.” Mộ Dung Trần cảm thấy hứng thú hỏi, không biết nàng nghĩ ra biện pháp lưỡng toàn kỳ mỹ gì.

“Trần, mặc kệ tướng quân kia đã trải qua chuyện gì. Là trốn về nhất mực trung thành cũng được, hay là phản bội rồi cũng được. Thiếp nghĩ trải qua ba năm, hắn nhất định biết rằng sinh mệnh là đáng quý nhất, chỉ cần Hoàng thượng có thể cho hắn một chức quan nhỏ, để cho hắn áo cơm không lo, thiếp nghĩ đó đại khái cũng là mục đích của hắn. Như vậy mọi người không cần lo lắng nữa, hắn cũng có lối thoát, tất cả đều vui vẻ, cần gì phải truy cứu những chuyện đã qua. Trần, chàng nói có đúng không?” Liễu Nhu nhìn hắn nói.

Mộ Dung Trần nhìn nàng chằm chằm, ý nàng là muốn bảo hắn quên hết tất cả những chuyện xảy ra trước kia, nàng cũng quên hết tất cả trong dĩ vãng, bắt đầu một lần nữa sao? Nàng thật thông minh, không thừa nhận, cũng không phủ nhận, nhưng lại có thể nghĩ ra cách này.

“Trần, cảm thấy thiếp nói không đúng sao?” Liễu Nhu thấy hắn không nói lời nào, trái tim dần dần trầm xuống.

“Nhu Nhi, không phải nàng nói không đúng, đề nghị của nàng rất tốt, nhưng mà nếu làm như vậy thì sẽ thật sự bình an vô sự sao? Những chuyện đã xảy ra ai cũng không thể thay đổi.” Thực ra là Mộ Dung Trần đang nói cho nàng biết, coi như hắn nguyện ý quên, cũng nguyện ý tiếp nhận nàng nhưng những chuyện đã xảy ra là không thể phai mờ, trong lòng có sự xa cách rồi, chỉ sợ hắn và nàng không thể trở về giống trước kia được nữa.

“Nhưng mà Trần, chàng có nghĩ tới tướng quân kia không, chàng bảo hắn phải làm sao đây? Hắn tràn đầy niềm vui trở lại quốc gia của mình nhưng lại không giành được tín nhiệm, mà lại toàn là hoài nghi, chàng có nghĩ tới cảm nhận của hắn không?” Liễu Nhu cũng hơi kích động, ý hắn là không chịu tha thứ cho nàng sao?

“Ta chính là quá để ý cảm thụ của hắn, sợ làm tổn thương hắn cho nên mới phải ở thế khó xử.” Mộ Dung Trần cũng nói, hắn làm còn chưa đủ sao? Cho dù biết là nàng đâm Mạnh Tâm Nghi bị thương, hắn thậm chí cũng không muốn tiếp tục truy cứu, không phải là do nghĩ đến những tình cảm trong dĩ vãng sao?

“Trần, vậy chàng muốn hắn làm gì? Sao chàng không trực tiếp nói cho hắn biết?” Liễu Nhu bi ai nhìn hắn, nói đi, hắn cứ nói đi, rốt cuộc thì hắn muốn nàng phải làm thế nào?

“Bổn Vương đã nghĩ rất lâu, cách tốt nhất chính là tự hắn rời khỏi, ẩn cư.” Mộ Dung Trần nhìn nàng nói. Đây là cách mà hắn đã suy nghĩ rất lâu, rất kỹ. Hắn cũng không muốn làm như vậy nhưng miễn cưỡng ở cùng một chỗ, mọi người cũng sẽ không vui vẻ gì.

Cái gì? Hắn muốn nàng rời khỏi, hắn muốn tự nàng rời khỏi? Hay là hắn vốn không còn yêu nàng nữa? Nàng chịu đựng nỗi đau trong tim, không thể tin được nhìn hắn, hỏi lại một lần: “Trần, đây thật sự là quyết định của chàng sao?”

“Nhu Nhi, nàng không cảm thấy đó là cách tốt nhất sao? Phụ hoàng không phải khó xử, hắn cũng có thể cùng người nhà sum họp, tiếp tục làm quan chưa chắc thích hợp với hắn.” Sắc mặt Mộ Dung Trần hơi cứng lại nhìn nàng. Kỳ thật hắn cũng không muốn, dù sao năm năm trước, bọn họ đã yêu nhau như vậy, nhưng mà vì sao năm năm sau nàng lại trở thành như vậy? Hắn không thể tiếp nhận một nữ nhân hung ác như vậy.

“Chàng cũng không cho hắn cơ hội, sao biết được có thích hợp hay không? Có lẽ hắn vì trở về mà đã phải chịu rất nhiều đau khổ cùng cay đắng, chàng chỉ nhẹ nhàng nói một câu không thích hợp là liền đẩy hắn đi sao?” Liễu Nhu thật sự không thể tin được hắn sẽ làm như vậy, chỉ một câu, liền vứt bỏ nàng sao? Vứt bỏ tất cả tình yêu giữa bọn họ sao? Hắn cũng biết rằng, mấy năm nay, để được trở về gặp hắn nàng đã phải trải qua rất nhiều đau khổ cùng cay đắng, vậy mà bây giờ hắn lại dễ dàng phủi sạch như vậy, việc này bảo nàng phải tiếp nhận ra sao đây?

“Chính là bởi vì hắn đã phải chịu rất nhiều đau khổ cho nên không phải hắn càng nên quý trọng hạnh phúc không dễ dàng có được này sao? Cần gì nhất định phải tiếp tục làm tướng quân?” Mộ Dung Trần đột nhiên ép hỏi nàng một cách sắc bén. Hắn cũng đã hưu Mạnh Tâm Nghi, toàn tâm toàn ý đối với nàng rồi, vì sao nàng còn phải năm lần bảy lượt hạ sát? Cho nên tội của nàng là không thể tha thứ.

Thấy hắn kịch liệt như vậy, Liễu Nhu không khỏi lảo đảo lui về phía sau vài bước, bi ai cười khổ: “Thiếp hiểu rồi, Trần, thiếp nghĩ hắn sẽ làm theo lời chàng nói.” Đây chính là quyết định của hắn, nàng còn có thể nói gì? Chẳng lẽ lúc này nàng nên khóc sướt mướt cầu xin hắn sao? Không, nàng làm không được.

Nói xong liền xoay thân thể đang chịu đả kích, không có chút sinh lực nào đi về phía ngoài cửa. Hắn đã nói rõ ràng rồi, hắn đã tuyệt tình như vậy thì nàng còn muốn mơ mộng xa vời gì chứ? Không còn yêu cầu xa vời gì nữa? Tình yêu cũng không phải yêu cầu xa vời là có thể có được.

Nhìn thấy bóng dáng thất hồn lạc phách, lảo đảo thê lương của nàng, Mộ Dung Trần đột nhiên cảm thấy mình thật tàn nhẫn, dù sao trước kia bọn họ cũng từng yêu nhau như vậy. Vừa muốn đứng dậy đuổi theo nhưng vẫn dừng bước, coi như đuổi kịp thì sẽ thế nào? Hắn trước sau không thể tha thứ nàng đã xuống tay với Mạnh Tâm Nghi. Bây giờ, nàng đã nghĩ rõ ràng rồi, không phải rất tốt sao? Nhưng thấy nàng như vậy, hắn vẫn còn đau lòng.

Bây giờ hắn nên đi thăm một người khác.

Đứng dậy đi đến Mạnh phủ, không cho Tiểu Vân thông báo, liền đi vào, nhìn thấy Cung Tuyết Thiến đang ôm Tuyết lang chơi đùa thoải mái vui vẻ ở kia, sự vui vẻ của nàng cuốn hút tất cả mọi người. Nàng cũng sẽ vì chính mình mà tranh thủ, nhưng mà nàng lại rất thiện lương, không muốn thương hại người khác.

“Ngươi, sao lại tới đây?” Lúc này Cung Tuyết Thiến mới phát hiện ra hắn, vừa ôm Tuyết lang vừa tùy ý hỏi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »