Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5014 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 271
hồi hai mươi tư (16)..

❊ ❊ ❊

Bốn người đi đến cây quế đầu thôn, thì trời tảng sáng.

Tạng Cẩu lấy lộ phí phân một nửa cho hai vợ chồng Tần Trảm, lại hỏi:

“ Sau này hai người có dự định gì chưa? ”

Lúc nói lời này, cậu chàng thoáng nhìn Đường Nhu một cái. Bắt gặp ánh mắt của Tạng Cẩu, nàng chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt như muốn nói hai chữ “ an tâm ”.

Tần Trảm tự nhiên là nhìn thấy phản ứng của hai người. Y trầm ngâm trong thoáng chốc đã hiểu ra tất cả, bèn đáp:

“ Lời thề với gia sư đã thành, kẻ thù của sư môn đã bị chính tay ta giết chết. Sau này ta cũng không cần phải sống đời giết chóc nữa. Có lẽ ta sẽ dẫn Nhu nhi về phía nam, bái tạ tổ sư gia, rồi tìm một nơi làm ruộng chăn dê, sau này không quản chuyện giang hồ nữa. ”

Tạng Cẩu thấy ánh mắt y đầy tuế nguyệt, thế là không hỏi thêm nữa.

Hồ Phiêu Hương lúc này mới ấp úng nói:

“ Tần đại ca, xin thứ lỗi. Ta… ”

Tần Trảm cười xòa, đáp:

“ Nếu là chuyện minh chủ Thái Nguyên và Đào Khiêm thì thôi đi, không cần áy náy. Ta lên nắm cái quyền đó, ngoại trừ vì ái thê, thực ra còn là muốn tìm cho kì được kẻ thù của sư môn mà thôi. Cũng xảo diệu, đi mòn giày sắt tìm không thấy, đến khi tìm được chẳng tốn công. Ta bỏ năm năm tìm hắn, rốt cuộc Đào Khiêm lại dẫn hắn tới tận nơi tìm ta… ”

Nói đến đây, Tần Trảm chợt liếc vợ một cái. Đoạn bất ngờ ho khan một cái, rồi mới lên tiếng:

“ Đúng rồi. Hai người là người Đại Việt, nếu có biết một hai về võ lâm nước Nam thì cho ta hỏi thăm một câu. ”

Tạng Cẩu đáp:

“ Tần đại ca khách khí rồi. Có gì cứ nói, bọn tiểu đệ biết sẽ trả lời hết lòng. ”

“ Không biết… hai người có biết ai là Hỏa Công hay không? ”

Lời Tần Trảm vừa dứt, thì Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương đã trước sau ngẩn người ra, miệng há rộng đến nỗi nếu lúc này có con ruồi nào xấu số chui tọt vào chắc họ cũng chẳng để ý.

Hỏa Công mà Tần Trảm nói, nếu thực là Hỏa Công mà hai người vẫn nghe đến…

Thì ấy chẳng phải một trong hai minh chủ năm nào của võ lâm hay sao?

Sư phụ của một trong bảy tông sư hiện tại: Đảo Chủ Đảo Bạch Long Hoàng Thiên Hóa.

Tạng Cẩu nghĩ một lát, rồi cũng hỏi:

“ Ông này có quan hệ thế nào với huynh? ”

Tần Trảm đáp:

“ Gia sư vẫn bảo, tổ sư phái ta vốn ở nước Đại Việt, giang hồ vẫn quen xưng làm Hỏa Công. Môn phái có một thanh trấn sơn chi bảo là Đông A thần kiếm. Tổ sư tay trái phát Li Hỏa đao, tay phải múa Hỏa Vân kiếm, giang hồ chỉ có Băng Bà và đao Lĩnh Nam là đối thủ xứng tầm. Tay Bạch Diện thư sinh nọ dùng quyền phát ra kiếm khí lạnh lẽo tưởng như ngấm được vào cơ thể, sư phụ nói ngoại trừ Huyền Băng kiếm của Băng Bà trong thiên hạ không còn môn quyền kiếm nào như thế. ”

“ Đúng là hai môn thần công của Hỏa Công. ”

Hồ Phiêu Hương nhắc khẽ một câu, rồi tiếp tục chờ Tần Trảm kể tiếp.

“ Sư phụ vốn là đệ tử thứ hai trong môn phái, sư tổ phái lên Trung Nguyên tìm thanh Thuận Thiên kiếm, để đánh bại Băng Bà, chấm dứt phân tranh chốn giang hồ. Đáng tiếc là mãi cũng không có phong thanh. Giữa đường lại gặp đệ tử của Băng Bà cũng tìm thần kiếm, hai người đánh đánh giết giết mãi đến tận Nhạn Môn quan thì lưỡng bại câu thương. Sư phụ nhớ lời sư tổ, bèn nương náu vào tổ chức sát thủ, lợi dụng đối phương để nghe ngóng tin tức của kiếm thần. Nào ngờ… tin về thần kiếm thì chưa thấy, đã hay tin sư tổ thất tung. ”

Tần Trảm kể đến đây, chuyện phía sau cũng không cần nói thêm nữa.

Đệ tử nọ của Hỏa Công đoán rằng Băng Bà đứng sau sự thất tung của sư phụ. Một thời gian sau thì thu lưu Tần Trảm, truyền dạy y võ công, cũng giao cho trọng nhiệm giết chết đệ tử của Băng Bà trả thù cho sư môn.

Tần Trảm bèn tiếp:

“ Sư phụ trước khi lâm chung, chịu trăm cay nghìn đắng mới lấy được manh mối về Thuận Thiên kiếm. Tương truyền, thần kiếm đang ở dưới đáy mộ của Lý Thân. Còn về Lý Thân là ai, bản thân ta cũng không rõ. Nhưng có vật này, hai người cứ cầm đi. ”

Y bèn đưa cho hai người một chiếc chìa khóa bằng đá.

Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương chia tay Tần Trảm, lại nhằm hướng tây mà đi.

Tây An hãy còn xa.

Tạng Cẩu vươn vai, ngẩng mặt lên trời:

“ Sao tớ thấy cái ông Lý Ông Trọng này hay thế, chuyện gỉ chuyện gi cũng liên quan tới ông ấy. ”

Hồ Phiêu Hương thì xụ mặt, nói:

“ Hôm nay Cẩu không giết bọn Đào Khiêm, Đường Vân thì sau này chẳng yên được. Thể nào bọn chúng cũng tìm cách hãm hại cho xem. ”

Tạng Cẩu đáp:

“ Loại người như Đường Vân, Đào Khiêm thú thực tớ phải cố mãi mới nhịn được không giết lão ta. Dù sao, so với cái tên Mạc Thúy, thì chúng có khác gì nhau đâu? ”

“ Thế thì… ”

Hồ Phiêu Hương sực nhớ Tạng Cẩu có mối thù không đội trời chung với Mạc Thúy, cũng là loại bán nước cầu vinh như Đào Khiêm Quách Phong cả. Thế nên, vô luận là chuyện công hay tư, thì so với cô nàng, mối hận của cậu chàng còn sâu hơn nữa.

“ Là Đường Nhu. Tớ bắt chị ấy hứa với tớ, nếu như tớ tha mạng cho Đường Vân, thì chị ấy phải sống đầu bạc răng long với anh Tần Trảm, không được nghĩ quẩn. Tuy là bỏ gốc chữa ngọn, nhưng có còn hơn không… Dù sao người trị được tâm bệnh tận gốc cũng không phải tớ. ”

Tạng Cẩu nhún vai.

Rồi tiếp:

“ Huống hồ, dùng vô ngã rất mệt đầu, không thể đánh lâu, bằng không sẽ lộ ra sơ hở ngay. Chẳng thà tớ tranh thủ dùng võ lực trấn nhiếp toàn cục, rồi thong dong rời đi. ”

Hồ Phiêu Hương đáp:

“ Ra là Cẩu ném chuột sợ vỡ bình. ”

Miệng thì nói kháy cậu chàng, nhưng trong lòng cô nàng lại nghĩ:

[ Tạng Cẩu lúc ấy có thể nghĩ thay cho chị Đường Nhu, mà mình thì chỉ chăm chăm quan tâm đấu trí với Đường Vân Đào Khiêm. ]

Tạng Cẩu nhìn về phía trước, ánh dương tỏ rạng sau lưng…

Giờ lại kể chuyện về Lam Sơn…

Đinh Lễ thúc trâu thần Đại Thắng đi được hai ngày, Lê Lợi đã dẫn theo Lê Văn An và Lưu Nhân Chú cùng mấy trăm trai tráng ra bắc trợ chiến. Một chi còn lại chờ ngày thu hoạch lương thảo rồi mới theo sau đại quân.

Nguyễn Xí thấy chỉ vì Lê Văn Linh hết lời ngăn cản mà mình và đoàn khuyển binh mất cơ hội ra trận, cứ phụng phịu mãi với Vũ Uy. Song Lê Văn Linh đã nhượng bộ chuyện xuất quân, cũng không thể không nể mặt, nên Vũ Uy chỉ có cách lẩn tránh cậu thiếu niên nuôi chó.

Trùng Quang đế đã được Đinh Lễ báo tin, biết là Lê Lợi sẽ kéo quân đến trợ chiến, nhưng thấy binh lính Lam Sơn chưa đến ngàn người thì không quá coi trọng.

Lê Lợi thì không để chuyện này trong lòng, chỉ hỏi Đinh Lễ đang ở đâu.

Trùng Quang đế bèn bảo:

“ Tướng của khanh cũng là tướng của trẫm, đều là nghĩa sĩ kháng Minh, hỏi nhiều để mà làm gì? ”

Lúc này Đặng Dung mới đỡ lời:

“ Mộc Thạnh có Trương Phụ trợ chiến, hung hăng hơn hẳn. Mấy hôm trước công đánh Hạ Hồng, thế giặc như chẻ tre. Sự tình cấp bách, mới có lời nhờ Đinh Lễ tướng quân cưỡi trâu thần đến giải vây. ”

Lưu Nhân Chú thấy hai người một nặng một nhẹ, thực chất là có ý kẻ tung người hứng, nhưng không nói gì được. Đêm mới vào thư phòng của Lê Lợi, nhắc nhở chủ công:

“ Tôi thấy Trùng Quang đế và Đặng Dung quả thực có ý muốn mượn cớ kháng Minh đoạt người, xin chúa công hãy cẩn trọng. ”

Lê Lợi bèn nói:

“ Chuyện ấy tạm thời ta không muốn nghĩ tới, dù sao hai bên cũng chung một chiếc thuyền. Điều ta sợ là Trùng Quang đế chỉ ừ ào lấy lệ chuyện mật hàm của ta để lấy lòng Đinh Lễ, chứ không để lời chúng ta vào tai. ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »