Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5189 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 296
hồi hai mươi sáu (2)..

❊ ❊ ❊

Hồ Phiêu Hương đi ra một góc hành lang, để Tạng Cẩu nói chuyện riêng với Lí Bân.

Lúc này, cậu chàng mới hỏi:

“ Lí huynh đài, ta gọi huynh đài như thế không vấn đề chứ? ”

Lí Bân bèn thở dài:

“ Tuỳ thiếu hiệp. ”

Tên của Tạng Cẩu rất khó nghe, trừ người thân thuộc với cậu chàng, rất ít khi người ta dùng cái tên này. Thường họ gọi là thiếu hiệp để tránh đi, lần này cũng không phải là ngoại lệ.

Tạng Cẩu bèn tiếp:

“ Lí huynh đài nói mình không tự tin, nên chắp tay nhường đoạn nhân duyên này cho nghĩa huynh ta Liễu Thăng??? Ta thấy còn nguyên do khác, đúng không? ”

Lí Bân lúc này kéo ghế ngồi xuống với Tạng Cẩu, đoạn tự rót cho mình một chén.

Y ngửa đầu dốc cạn, rượu nóng tràn xuống hầu, tưởng như là bầu máu nóng của tuổi thiếu thời lần lại nữa chảy xuôi trong người. Có lẽ, xưa nay anh hùng ưa rượu, chẳng phải vì thưởng thức cái mùi vị, mà để tận hưởng cảm giác nhiệt huyết chạy rần rần này đây.

Nói đoạn, y mới khẽ hỏi:

“ Sao thiếu hiệp lại nghĩ thế? ”

Liễu Thăng là nghĩa huynh của Tạng Cẩu. Tuy hiện giờ đứng khác chiến hào, nhưng nghĩa kim lan không phải nói phủi sạch là phủi sạch. Càng hà huống cậu ta cũng là đệ tử của Quận Gió, chung một thầy với hai người Phiêu Hương. Còn Lí Bân thực tế chỉ là người ngoài, trước đây còn từng làm tù binh của cả hai.

Theo lẽ thường tình mà nói, Tạng Cẩu hẳn phải mừng khi nghe tin Lí Bân chấp nhận bỏ Thanh Hằng mới phải.

“ Nếu đã có ý nhượng bộ, thì từ đầu đã không ngỏ lời dạm hỏi, khiến người ta đàm tiếu chê cười người mình yêu. Lí huynh đây tuy làm người còn nhiều thiếu xót, nhưng không phải hạng không có trước có sau. Thế nên, tôi mới đoán là huynh đài còn nỗi khổ khác. ”

Tạng Cẩu nói xong, rồi tiếp:

“ Nếu Lí huynh có chuyện khó giải quyết, xin cứ nói ra. Nếu giúp được thì tôi xin hết lòng. ”

Lí Bân biết rõ võ công của Tạng Cẩu cao hơn mình không biết bao nhiêu lần, cũng từng làm được những chuyện kinh thiên động địa. Mấy năm gần đây truyền văn về hai đứa nhóc An Nam đâu phải ít? Lí Bân chậm rãi phân tích một hồi cũng đoán hai nhân vật chính trong lời đồn tám chín phần là Hồ Phiêu Hương và Tạng Cẩu.

Song lần này y chỉ thở dài:

“ Sợ tôi nói ra, thiếu hiệp cũng không tin. Mà có tin, thì cũng không giúp gì được. ”

Tạng Cẩu tự hỏi, rốt cuộc Lí Bân gặp phải chuyện gì mà lại mất niềm tin đến thế. Cậu chàng lại nói:

“ Thì huynh đài cũng cứ phải nói ra tôi mới biết nó hoang đường đến thế nào, với lại có giúp được gì hay không chứ. Cho dù tôi có bất lực đi nữa, thì ít ra Lí huynh cũng nói ra được một lần, chẳng thoải mái hơn chôn chặt trong lòng sao? ”

Lí Bân nghĩ một chốc, đoán chừng Tạng Cẩu cũng không phải nhân vật xuất hiện trong chính sử, bằng không cái tên đặc biệt như thế, há có chuyện người đời sau lại không có chút ấn tượng nào? Nói rồi mới thở dài:

“ Được. Nếu thế thì xin thiếu hiệp chớ cười tôi điên khùng. ”

Đoạn, y kể toạc hết thảy, không giấu diếm chút nào.

Tạng Cẩu nghe những gì Lí Bân thú nhận mà điếng cả người. Đến lúc y kể hết đầu đuôi, cậu chàng mới nuốt khan một tiếng, nhắc lại:

“ Tức là… huynh đài tuy thân xác là Lí Bân, nhưng linh hồn lại là một thanh niên tên Đồ Ngu đến từ sáu trăm năm sau? Do bị trúng thuốc độc nên hồn phách mới vượt thời gian, nhập vào cơ thể của Lí Bân? ”

Lí Bân kể rất nhiều thứ, từ chuyện đi học đại học, làm sinh viên đến chuyện mình ngộ độc như thế nào, song Tạng Cẩu nghe những từ này chẳng hiểu gì cả, nên chỉ tóm lược những gì mình hiểu mà thôi.

Lí Bân thở dài, gật đầu mà không đáp.

Tạng Cẩu nhấp một ngụm rượu, như thể cố ép trôi hết những điều kì quái mình vừa nghe vào ruột. Cậu chàng lại nghĩ:

[ Thế cũng dễ hiểu tại sao y có bao nhiêu là ý tưởng quái dị, chẳng giống ai. ]

Câu chuyện linh hồn vượt thời gian của Lí Bân tuy là khó tin, song trên đời còn bao nhiêu điều kì lạ không thể giải thích bằng lẽ thường, nên cũng không thể nói tuyệt đối được liệu ấy có phải sự bất khả thi hay không.

Tạng Cẩu xem chừng đã xuôi xuôi, song lại tiếp tục hỏi:

“ Thế tôi lại lấy làm lạ, chuyện huynh đài là người từ sáu trăm năm sau đến thì can hệ gì tới chuyện cưới hỏi với Thanh Hằng? ”

Nếu đã là hồn phách nhập vào người Lí Bân, thì đã xem như là người khác. Chuyện cưới người nào thì có can hệ gì tới tương lai?

Lí Bân bèn thở dài:

“ Hồi ấy, lúc tôi đề cập chuyện cưới xin với Lê đại nhân, thì bỗng nhiên trời đất xoay chuyển, bụng dạ cồn cào như muốn nôn mửa. Lúc nhìn vào gương, thì một nửa bên mặt đã trở nên trong suốt như làn nước… ”

Hồ Nguyên Trừng gần đây đã phải đổi tên thành Lê Trừng, do Vĩnh Lạc đế không công nhận họ Hồ của Đại Ngu. Chuyện này Nguyễn Phi Khanh đã nói cho hai người Tạng Cẩu rõ ràng qua thư từ rồi, nên cậu chàng không lấy làm lạ.

“ Ý của huynh đài là? ”

Y bèn thở dài, nói tiếp:

“ Ban đầu tôi nghĩ chắc chuyện vượt thời gian này chỉ được một thời gian nhất định, đã đến lúc tôi phải quay về tương lai. Ngặt nỗi vừa có ý hủy hôn thì mọi điều dị trạng đều biến mất hết thảy. Lúc quay ra chuẩn bị sính lễ thì lại bị, còn bỏ ý định cưới xin đi sẽ hết, cứ thế năm bảy lần… ”

Y chậm rãi lắc đầu, lại dốc cạn chén rượu trong tay:

“ Bấy giờ tôi mới hiểu, Thanh Hằng có thể là bà tổ mấy trăm đời của tôi – tôi của tương lai. Nếu như cô ấy lấy tôi, thì bằng cách nào đó dòng họ Đồ sẽ tuyệt tự, nên mới có hiện tượng biến mất như thế. ”

Tạng Cẩu ngẫm một chốc, lại hỏi:

“ Nếu như tương lai là Tây An, còn bây giờ là Nam Kinh, thì chẳng phải có nhiều đường dẫn từ Nam Kinh đến Tây An hay sao? ”

“ Chắc do tôi xui xẻo, có ông tổ điên tình đi vậy… ”

Lí Bân thở dài.

Tạng Cẩu cũng không biết phải khuyên bảo y ra sao, dù sao chuyện vượt thời gian này quá mức hoang đường, hoàn toàn vượt qua khỏi sức tưởng tượng của cậu. Thế nên cho dù cậu chàng có tài nhìn qua là nhớ đi chăng nữa thì cũng chỉ tạm nắm được một hai phần mà thôi.

Lí Bân nói được hết những bí mật trong lòng, tự thấy tâm tình thoải mái hơn nhiều, rất cảm kích. Y bèn cho người dưới lấy thêm rượu lên, đoạn nói với Tạng Cẩu:

“ Thực lòng đa tạ thiếu hiệp không chê cười Lí mỗ đầu óc không bình thường, kiên nhẫn nghe hết những chuyện hoang đường tôi vừa kể. ”

Tạng Cẩu bèn hỏi:

“ Thế sau đó ra sao, tại sao Lí huynh lại đến Tây An, mở tòa Thính Tuyết lâu này bằng cách nào? ”

Lí Bân lúc này đã mở lòng với cậu chàng, bèn kể tiếp:

“ Lúc đó tôi rút lại chuyện cưới xin, không còn mặt mũi nào nhìn Lê đại nhân và Thanh Hằng, bèn xin một đội buôn cho đi theo làm chân sai vặt. Ai ngờ nửa đường gặp cướp, cũng may hồi ấy tôi đập đầu vào thành xe, ngất đi nên đám cường đạo không giết nốt. Bơ vơ lang bạt ăn xin thì đến được đây, thế rồi có bà con họ hàng xa nhận ra, báo cho quyến thuộc cũ.

Trước đây vì chuyện của Lí công công giả và Tửu Thôn mà tôi phải từ mặt người thân, cũng may chưa cạn nghĩa. Tuy có nhà không thể về, nhưng người thân vẫn chu cấp cho một khoản để sống ở Tây An. ”

Tạng Cẩu tự nhủ, linh hồn người này là Đồ Ngu, thì người thân của Lí Bân không thể coi là người nhà của y được. Nhưng nghe giọng y run lên từng chặp, ánh mắt lộ rõ vẻ kích động, đủ thấy lúc y nhận món tiền cứu trợ thì cảm động tới mức nào. Tạng Cẩu lại nghĩ, bản thân là cô nhi tứ cố vô thân, nếu không có người dân trong thôn Điếu Ngư cưu mang trợ giúp thì đã chết từ lúc nào rồi. Lúc này nghĩ lại, Đồ Ngu vượt thời gian đến đây nhập vào thân xác một người xa lạ, chẳng khác gì đứa trẻ vừa đầu thai, cũng chịu cảnh không thân không thích như vậy. Thành ra lúc này cậu chàng lại cảm thấy mừng cho y.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »