Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4942 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 258
hồi hai mươi tư (3)..

❊ ❊ ❊

Ba ngày sau…

Phủ nhà họ Lê chăng đèn kết hoa, trước cửa dán hai chữ Hỉ thật lớn. Trong sân bày mấy mâm cỗ cưới liền, rượu nồng dê béo đếm không hết. Pháo trúc nổ đì đùng, kèn sáo kéo vang nhà vang cửa. Cả làng ai nấy đều tranh thủ hôm nay mà chè chén cho vui, uống đến nỗi không còn biết trời đất là gì. Con Đại Thắng là phàm ăn tục uống nhất. Một mình nó xơi hết một con dê béo, một con heo nái, lại uống thêm ba bốn vò rượu ngon cho trôi thịt. Thế là cu cậu no nứt bụng, say quắc cần câu nằm một đống ở góc sân, thỉnh thoảng lại kêu ọ ọ một tiếng trong mộng…

Lê Lễ, Đinh Lễ, Nguyễn Xí, Lê Thận họp thành một bọn. Ngồi cùng mâm có Lê Văn An, Lê Văn Linh, Lưu Nhân Chú, Vũ Uy đều là những người mới đến. Hai bên một bên ma cũ bên kia ma mới, ngoại trừ Nguyễn Xí tuổi còn thiếu niên chưa tiện uống rượu ra, thì bảy người này bèn bày trò đọ tửu lượng một phen xem ma cũ là anh hùng hay ma mới là hào kiệt. Nguyên bản Đinh Lễ định chơi ăn gian tính thêm phần con Đại Thắng, nhưng con trâu ham uống đã xỉn ngất đứ đừ từ lúc nào rồi, thành ra lại thua về người.

Vũ Uy là trước từng chống nhà Hồ ý muốn phục hưng nhà Trần, sau vì thất bại mà vào Thanh Hóa mở một trang trại, cũng có thể tính là nửa cái viên ngoại. Song vị viên ngoại này ngoài mặt là làm ăn tử tế, yên ấm ở nhà làm phú hộ, nhưng trong tối thì ngấm ngầm chiêu hiền nạp sĩ, lập thành một sơn trại. Quân Minh hễ tải tô thuế vơ vét được qua chỗ y thì thể nào cũng bị đánh cướp, sau đó viên ngoại Vũ Uy sẽ ra mặt hiến một phần tiền thuế bị mất cho quân Minh để khỏi bị nghi ngờ. Tô thuế cướp được lại phân phát cho người trong vùng, dùng để cứu nạn dân khỏi chiến hỏa.

Y làm người ngay thẳng, thế là bàn với nhau phe mình mỗi người tự uống ba chén cho công bằng.

Thành ra ma mới ma cũ cứ chén chú chén anh, kêu la inh ỏi cả một góc, cười nói ầm ĩ. Dân tình cũng biết là ngày vui, chẳng ai nói gì. Có người hứng lên còn chạy sang mâm của họ phụ họa đôi ba chén gọi là. Bảy người cứ tì tì từng chén hạt mít, nói đủ chuyện trên đời, càng nói chuyện càng thấy hợp tính. Vậy mới nói rượu vào lời ra. Rốt cuộc thì trừ có Nguyễn Xí làm bình vôi không uống, ma mới ma cũ gì cũng nối đuôi con Đại Thắng gục đứ đừ trên bàn tiệc hết.

Nguyễn Xí lúc này mới lóc cóc lấy nghiên mực bút lông ra, quẹt cho bảy người thành lem nhem luốc nhuốc như mèo hoa hết cả bọn. Dân làng chung quanh thế là được thêm mẻ cười bò, chỉ cái bàn nọ mà ôm bụng mãi không dứt.

Thời buổi chiến tranh loạn thì có loạn, nghèo thì có nghèo, song chính vì thế lại càng không thể thiếu những cuộc vui. Ngày ngày lo bị bắt phải tòng quân, đêm đêm sợ bị tóm đi phu dịch, nếu không có những ngày thế này để tranh thủ mà xả hết ra, không khéo người ta phát điên lên mất.

Bên ngoài huyên náo vui vẻ bao nhiêu, thì trong phòng cưới của hai vợ chồng trẻ yên tĩnh bấy nhiêu.

Lê Lợi khép cửa sổ, ngăn những tiếng nói cười cuối cùng bên ngoài, lại vào trong buồng, nói:

“ Đấy Lữ ra mà xem, mấy cái anh Đinh Lễ này lớn đầu rồi mà còn chẳng đứng đắn, để thằng Xí nó bôi mực lấm lem đầy mặt. ”

Thực ra Lê Lợi cũng biết một khắc đêm xuân đáng nghìn vàng. Người thường đã như thế, thì với người sắp ra trận như chàng, thì một khắc đêm xuân ấy còn quý hơn nữa.

Nhưng lúc này khép cửa buồng rồi, bỗng nhiên yên tĩnh quá. Lê Lợi tưởng như có thể nghe được cả tiếng ngọn lửa đèn cháy leo lét. Quanh buồng bây giờ thắp nến đỏ, sáp nến chảy xuống tưởng như có cả tiếng kêu.

Chàng bỗng thấy ngột ngạt, nửa ngường ngượng mà nửa lại thấy hơi khó xử. Thế là buột miệng nói một câu không đầu không cuối như thế.

Lúc này Ngọc Lữ mặc một cái áo cưới vừa may, ngồi một bên mé giường. Lúc nàng mặc quần áo của người ở trông nhà đã đằm thắm, sắc sảo. Nay vận đồ cưới, trang điểm lên, đeo trang sức thì đã có thể dùng từ “ lộng lẫy ” mà hình dung. Trịnh Ngọc Lữ cúi đầu, mặt hơi hồng lên như trái xoan. Vẻ đẹp của người con gái cũng như là tấm lụa vân vậy. Vốn lụa có hai hoa văn, một nổi một chìm. Đẹp người thì đã hẳn, nhưng đẹp nết nữa thì càng hiếm thấy.

Trịnh Ngọc Lữ bèn nói:

“ Mình còn gọi em như thế sao? ”

Lê Lợi lúc này mới chợt hiểu, hai người đã làm đủ lễ nghi, chiếu cáo tổ tiên làng xóm, cũng tức là đã thành vợ thành chồng rồi. Hai tiếng “ vợ chồng ” gọi trong lòng, ngường ngượng mà thích thích.

“ Tôi quên. ”

Chàng bèn gãi gáy, ngồi xuống bên cạnh vợ.

Hai người nắm lấy vạt áo, vân vê một lúc, thỉnh thoảng lại đánh mắt nhìn trộm người bên cạnh. Người nọ thấy người kia cũng ngượng nghịu như mình thì vừa vui vui vừa sốt ruột.

Rốt cục, Lê Lợi ho khan một tiếng, quàng tay qua vai nàng. Ngọc Lữ nương theo thế đó, đầu tựa khẽ lên vai chồng.

Hai người im lặng một thoáng…

Chợt, Lê Lợi bỗng lên tiếng:

“ Mình còn nhớ lần đầu tôi với mình gặp nhau không? ”

“ Đương nhiên là nhớ. Hồi đó tự nhiên bà… à u bảo em xuống Hóa châu chờ và giúp đỡ một thiếu niên ngờ nghệch, đừng để y chết sớm quá. ”

Nàng nói xong thì bật cười, tiếp:

“ Lúc ấy em cũng không nghĩ cái cậu ất ơ chẳng biết làm người ấy sau lại làm chồng mình. ”

Lê Lợi nghĩ lại, thấy hồi đó mình quả thực như đứa trẻ ranh chưa hiểu thế sự, nhìn đâu cũng chỉ thấy chuyện xấu xa đen tối bất công, trong tim chỉ một lòng muốn phản kháng cái thiên hạ xấu xa này…

Còn nhớ lúc dẫn đầu dân khổ lao nổi dậy, chàng đã dõng dạc mà quát lên:

“ Nếu ông trời đã mù mắt, hôn ám bất công, thì có nghịch lại ý trời, cũng phải vén chín tầng mây mà đi tìm một ánh dương quang. ”

Nhưng hiện tại, trải qua cũng nhiều chuyện, vào sống ra chết nơi chiến trường chàng mới nhận ra.

Thực ra trước giờ chỉ có con người ta là thay đổi, thế gian vẫn như vậy mà thôi.

Thời loạn hay thời bình, cũng vẫn có những bất công như thế cả. Không phải ác bá cường hào cưỡi cổ dân đen, thì là ngoại xâm giặc cướp đè đầu trăm họ. Nhưng muôn thuở có trời thì có đất, có âm ắt có dương, có ác thì cũng có thiện. Nhân quả tuần hoàn, có đen có trắng, lúc phân minh khi lẫn lộn, lại muôn màu muôn vẻ…

Ấy mới là “ đời ”.

Có lẽ, chỉ cái người từng lăn lộn trong bão táp mưa sa, mới biết quý lúc trời yên biển lặng. Cũng chỉ có người lênh đênh trên sóng gió, mới biết nhớ đất mẹ dịu êm.

Lê Lợi bỗng nhiên nắm lấy tay vợ.

Ngọc Lữ giật mình một cái, hơi tỏ vẻ ngượng ngùng, nhưng không rụt tay lại.

Bốn mắt hai người chạm nhau.

“ Lữ. Rất có thể tôi sẽ… Mình có đi với tôi không? ”

Chàng biết hôm nay là ngày vui của hai vợ chồng, thế nên nuốt câu nói gở trở vào bụng. Nhưng tuy là một câu không đầu không cuối như thế, nhìn ánh mắt chàng, Trịnh Ngọc Lữ đã biết ý chồng, bèn hỏi lại:

“ Mình có biết hôm em đến bảo u gả em cho người ta, u đã bảo gì không? ”

“ Chuyện này… u không nói gì với tôi cả. ”

Lê Lợi đáp. Kì thực chàng có biết sơ sơ chuyện Ngọc Lữ xin được gả đi qua lời u, nhưng lúc ấy bà Thương đã nói gì thì bà nhất quyết không chịu bật mí. Lê Lợi lúc ấy cũng nóng lòng, nên không hỏi kỹ.

Ngọc Lữ đưa tay lên vuốt nhẹ vào tóc chồng, bảo:

“ Lúc ấy u bảo mình giờ ho hem, đã quen được em chăm sóc rồi, bây giờ em mà theo chồng thì sao mà dạy kịp một đứa khác? Nên u bảo em thư thư một dạo, thể nào cũng tìm được cho em một tấm chồng ưng ý. Quả nhiên ít bữa sau mình về đến Lam Sơn, lấy thánh chỉ đến cưới em về nhà. ”

Lê Lợi im lặng. Lời ấy tuy là có ý giữ nàng Ngọc Lữ lại, nhưng cũng có ý là u chàng giờ đã yếu lắm rồi, được ngày nào là quý ngày ấy chứ cũng không mong gì chuyện trường thọ được nữa.

Hương tóc nàng theo ánh lửa thoảng qua khiến tim chàng lại đập bình bình như trống canh.

Ngọc Lữ nhìn vào đôi mắt chàng, chậm rãi nói tiếp:

“ Người ta nói xuất giá theo chồng. Thiếp đã là vợ của chàng, theo lí phải đồng cam cộng khổ với chàng, sao lại có chuyện ngại khó ngại khổ kia chứ? Lại nói, nếu Lê Lợi mà không có chí đánh giặc Minh, đòi lại giang sơn gấm vóc, thì đâu phải người đáng để thiếp giao phó cả đời? Nếu chàng vì chuyện cưới xin với thiếp mà mất đi đấu chí, định bo bo giữ mình, cả đời sống an nhàn chốn thôn quê sơn dã thì xé tờ thánh chỉ ban hôn đi. ”

Nàng bỗng nhiên đổi xưng hô, lời lẽ trịnh trọng, ý chí sắt đá.

Lê Lợi nghe lời ấy, hiểu tâm ý của nàng, không khỏi cảm động.

Lúc này ánh nến hồng ửng lên gò má nàng, tưởng như lấy ngọc trắng soi dưới ánh lửa hồng, đẹp không bút nào tả xiết. Dưới ánh nến, gương mặt thanh niên anh tuấn mà hàm hậu. Hai người chỉ thấy bụng ngực nóng ra như có than, chậm rãi nhắm mắt ngả xuống giường…

Hôm sau…

Lê Lợi cho gọi các tướng vào, nói là có chuyện quân cơ cần phải bàn gấp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »