Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5028 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 213
hồi hai mươi mốt (14)..

❊ ❊ ❊

Nhưng Gia Luật Sở Tài không lấy làm ngạc nhiên. Trái lại, môi gã khẽ nhếch lên. Ấy là điệu cười của một gã thợ săn thấy con mồi bước thêm một bước gần vào cái bẫy hắn đã giăng sẵn ra.

Trương Tam Phong mở miệng chỉ điểm…

Tức là lão không tiện xuất chiêu.

Cũng có thể lão khinh thường không muốn động thủ…

Nhưng kẻ cao ngạo như Gia Luật Sở Tài, hắn tin rằng chỉ có trường hợp thứ nhất mới là đúng. Hắn có đủ lòng tin vào chính mình…

Cho nên hắn vui.

Quyền thứ hai cũng theo đó mà phát!

Từ cực tĩnh, chuyển thành cực động!

Chiêu thứ hai của Thiên Hạ Bá Quyền: Thiên Quân Vạn Mã!

Nếu chiêu thứ nhất hắn phát ra là vững vàng, ổn trọng, sừng sững, không thể lay chuyển…

Thì chiêu thứ hai là hung mãnh, cuồn cuộn, dữ dội, thần tốc…

Như đại quân xung trận!

Nhưng Tạng Cẩu quen thuộc với khí thế của chiêu thứ hai hơn.

Chớ quên, thằng nhỏ từng trải qua chiến tranh Đại Ngu – Đại Minh.

Tạng Cẩu từng đứng trước thiên quân vạn mã thực sự, thì một chiêu quyền sao có thể dọa được nó? Thằng nhóc trầm hông, dậm chân xuống, đoạn tung ra một quyền.

Người động, nó cũng động!

Cực động đấu với cực động!

Nhưng khí thế đối phương như thủy triều tràn đê, thành thử, Tạng Cẩu lựa chọn tiếp tục dựa thế mà tiến.

Nó đánh ra một chiêu trước giờ nó chưa lần nào hoàn toàn đốn ngộ được…

Chó Ngáp Phải Ruồi!

Gia Luật Sở Tài chỉ thấy khí thế như cầu vồng của y đánh vào khoảng không. Còn nắm đấm của đối phương lại nương theo thế tiến của gã, cũng nương theo bước chân của Tạng Cẩu mà tống thẳng vào sống mũi của gã!

Rắc!

Gia Luật Sở Tài trúng quyền, lệch hẳn sống mũi.

Dưới bụng hắn tiếp tục trúng thêm một chiêu Chó Cắn Áo Rách.

Rồi bên má trái trúng tiếp một đòn Hàm Chó Vó Ngựa.

Dựa vào lối đánh của túy quyền, hai chiêu sau một thì nó đánh bằng chỏ, một thì nó đánh bằng gối. Chó say cắn bừa, không thể đoán trước.

Bịch! Bịch!

Gia Luật Sở Tài lui nhanh, thầm chửi…

Hắn không thể nào ngờ được chỉ một lời chỉ điểm của Trương Tam Phong, mà Tạng Cẩu lại có thể đánh thăng hoa đến như thế.

Gã lau máu ở khóe môi, rồi nói:

“ Xem ra tao xem thường mày rồi! ”

Hắn vốn nghĩ đối phương chỉ là đứa nhỏ, mình đánh hết sức thì thật quá mất thân phận. Nhưng bây giờ thì hắn hiểu, tại sao con hổ vồ con thỏ cũng sẽ dùng toàn lực. Chỉ một phút bất cẩn mà trúng đến ba chiêu nặng, thiếu chút là bị thằng nhóc nó lật ngược thế cục.

Gia Luật Sở Tài đánh chiêu thứ ba…

Nhanh!

Chiêu không nhanh, nhưng thế cực nhanh!

Thế bùng nổ nhanh đến nỗi Tạng Cẩu chỉ thấy đầu óc trống rỗng, trắng xóa!

“ Cẩu! Đỡ mau! ”

Tiếng thét thất thanh của Hồ Phiêu Hương đánh động thằng bé, nhưng đã muộn nửa nhịp…

Thụp!

Quyền của đối thủ đánh ngay vào đôi tay đang bắt chéo trước ngực của nó.

Liên tục ba lần…

Tạng Cẩu bật máu ở miệng, đôi tay đau buốt như muốn gãy. Nó lui nhanh tám bước, mãi đến lúc gót chân đụng vào tảng đá Trương Tam Phong đang ngồi nó mới ngừng lại được.

Chiêu đó là chiêu thứ ba của Thiên Hạ Bá Quyền!

Tên gọi: Nhất Cổ Tác Khí!

Câu này nghĩa là một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm Theo “ Tả Truyện ” Trang Công thập niên: “ phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt ”. Hiểu là khi đánh trận dựa vào sĩ khí, đánh một tiếng trống, sĩ khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, sĩ khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, sĩ khí không còn. Sau này ví với nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc.

Nên thực ra, chỉ cần Tạng Cẩu phá được chiêu đầu tiên, thì nó sẽ phá giải được chiêu này.

Nhưng sĩ khí trên chiến trường, đến nhanh, đi cũng nhanh…

Ấy cũng là một cách khả dĩ để hiểu câu “ binh quý thần tốc ”.

Gia Luật Sở Tài không để nó định thần, phát tiếp chiêu thứ tư…

Cũng là chiêu hắn tin tưởng nó sẽ không sao đỡ nổi.

Chiêu thứ tư của Thiên Hạ Bá Quyền: Vạn Phu Mạc Địch!

Chiêu này lấy cái dũng mãnh bá đạo, khí thế vô địch làm chủ đạo. Quyền xuất, tưởng như mãnh tướng ra trận quá quan trảm tướng, không ai địch nổi.

Một chiêu mà nếu đối phương thu tay phòng thủ, thì ắt phải thua…

Đây là một chiêu không thể đỡ, cũng không được phép đỡ!

Tạng Cẩu giờ đã biết đọc khí thế của đối phương, tự nhiên cũng nhận ra điểm này. Đây là chiêu nó không thể nào nương theo thế của Gia Luật Sở Tài được, mà buộc phải đấu cứng! Một chiêu ép đối phương phải ngạnh kháng chính diện…

Nhưng ngẫm kỹ, thì loài chó tuy là hung hăng, lại rất sợ kẻ mạnh.

Cũng như con chó dữ bên đường, càng tỏ ra khiếp nhược thì nó càng sấn tới, nhưng một khi nhặt viên đá lên, thì lại cúp đuôi mà chạy.

Người xưa nhìn cái thần vận ấy, hợp với ca dao tục ngữ mà tạo thành võ chó, thành ra võ chó lại không có chiêu nào để ngạnh đấu!

Tạng Cẩu bỗng nhớ một câu chuyện cười…

Về một con chó xuống gặp Diêm Vương.

( Có một con chó bị người ta giết thịt, xuống âm phủ chầu Diêm Vương. Diêm Vương hỏi:

- Ở trần gian mày mắc tội gì mà bị người ta giết thịt?

- Dạ, không biết, chỉ nhớ là con đang đứng bổng bị người ta dùng búa đập vào đầu con đến chết.

- Thế rồi sao?

- Rồi người ta đưa con vào nồi, dùng nước nóng làm lông trắng phiếu.

- Rồi sao nữa?

Người ta cho con thuôn vào cái trui dài rồi thui vàng, mổ bụng lấy lòng con súc rửa trắng phau đem đi làm dồi rồi nướng lên thơm phưng phức. Thịt con họ nướng chả thơm điếc mũi, xương sườn bắp vế nấu dựa mận đặc quánh, cho thêm răm hành... gan con họ đem bọc mỡ...

Nghe đến đây, Diêm Vương xua tay bảo:

- Thôi thôi! Đủ rồi... đừng nói nữa tao thèm...)

Tạng Cẩu bèn dựa vào đó, tung ra một chiêu…

Một chiêu đầy cái ý say.

Có câu “ Thế gian ba sự khôn chừa. / Rượu nồng, dê béo, gái vừa đường tơ. ”

Có là anh hùng cũng sẽ say…

Có là hào kiệt cũng khó mà qua ải mỹ nhân…

Đôi lúc, cái lưỡi đao có tung hoành ngang dọc chiến trường cũng sẽ rủ đầu xuống vì hồng nhan…

Đã say, thì đến phải trái trắng đen cũng không phân rõ, lấy đâu ra cái dũng vạn phu mạc địch nữa?

Lại nói, cơm no rượu say thì còn đánh làm gì?

Cái chí cương của Gia Luật Sở Tài rốt cuộc bị chiêu quyền chí nhu của Tạng Cẩu hóa giải bằng sạch.

Cả hai cùng lui một bước…

Gia Luật Sở Tài bèn nhíu mày, hỏi:

“ Đó là chiêu gì mà phá giải được Vạn Phu Mạc Địch của ta? ”

Lần đầu tiên kể từ khi xuất đạo, chiêu Vạn Phu Mạc Địch của gã bị người ta phá giải theo kiểu này. Gã từng gặp cao thủ dùng cương phá cương, lấy động chế động. Nhưng chưa một lần nào, chiêu Vạn Phu Mạc Địch của gã lại thất bại trong việc ép được đối thủ ngạnh đấu như lần này…

Tạng Cẩu gãi tay:

“ Chắc nếu phải có tên… thì nó là Cầy Tơ Rựa Mận. ”

Hồ Phiêu Hương:

“ … ”

Trương Tam Phong bèn thấp giọng, hỏi:

“ Ny tử, cái “ cầy tơ rựa mận ” thằng nhóc này nói là cái gì thế? ”

Gia Luật Sở Tài cũng cảm thấy không sao hiểu nổi. Nhất là khi chiêu thức này Tạng Cẩu đặt bằng tiếng Việt thì hắn lại càng không hiểu.

Hồ Phiêu Hương thầm chửi thằng nhóc đặt cái tên củ chuối, nhưng cũng phải thấp giọng:

“ Ấy là một món ăn… nấu rượu. ”

“ À… ra thế. Nhưng đang tỉ võ, thằng nhóc sao lại đòi ăn? ”

Trương Tam Phong vẫn không hiểu.

Hồ Phiêu Hương lại phải muối mặt đi giải thích.

Nghe đến đây, thì Trương Tam Phong rốt cuộc không nhịn nổi, bật cười…

Quả thực, có lẽ trên thế gian Tạng Cẩu là người đầu tiên đặt tên chiêu thức bằng… tên món ăn. Lão cứ tưởng tượng hai cao thủ qua chiêu, kẻ thét Vịt Bát Bảo, kẻ kêu Gà Đông Cô, cứ thế so chiêu đọ thức chả khác nào vào quán ăn gọi món…

Thực là chuyện cười…

Thính lực của Gia Luật Sở Tài phi phàm, sau khi hiểu được nguồn cơn thì giận tím cả mặt.

Há lại có chuyện này???

Tạng Cẩu thì không cho là chuyện lớn, gãi đầu gãi tai:

“ Cổ nhân kể lại, ngày xưa Thạch Sanh lấy một niêu cơm đuổi được quân mười tám nước. Nguyễn Minh Không dùng một con chim sẻ thết tiệc cho mấy ngàn quân. Thế nên, thực ra đồ ăn cũng có cái dũng vạn phu mạc địch. ”

Trương Tam Phong ôm bụng, cười đến ná thở:

“ Ôi! Ôi cái thân già của ta. Ta sống trên đời một trăm năm mươi năm nay, chưa từng nghe qua cái đạo lí này. Đồ ăn cũng có cái dũng địch lại vạn người? Ny tử, tiểu tử này quả thực thú vị, thú vị lắm… ”

Gia Luật Sở Tài nghe thế thì càng tức điên cả lên, quát:

“ Tiểu tử, nhục mạ ta sao? ”

Hồ Phiêu Hương thì nghĩ:

[ Xong rồi. Lần này quốc thể bị thằng nhóc này đem đi chôn mất rồi… ]

Nói đoạn, hắn đánh ra nửa pho sau của Thiên Hạ Bá Quyền.

Diệt Tuyệt Tam Bộ!

Tam bộ chỉ có thức, không có chiêu, biến hóa để khắc chế nhất cử nhất động của đối thủ. Tam bộ không có một thức nào để phòng thủ, chỉ có tấn công…

Tạng Cẩu vừa đứng bất động, thì cẳng chân cứng như thép của Gia Luật Sở Tài đã quét tới…

Đứng… cũng tồn tại sơ hở.

Thực tế, thiên địa hữu khuyết, bản thân trời đất cũng không hoàn hảo. Thì con người, lại càng không hoàn hảo.

Diệt Tuyệt Tam Bộ là dựa vào điểm này, mà thành hình.

Liên tục biến hóa, khiến cho sơ hở nhảy loạn, đảm bảo kẻ địch không thể nhìn ra.

Bước đầu tiên: Sát Thần!

Tạng Cẩu đưa tay toan chộp lấy cổ chân của đối thủ, thì bỗng nhiên, chân trái của đối phương rút lại.

Nó chộp hụt.

Hư chiêu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »