Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5106 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 285
hồi hai mươi lăm (10)..

❊ ❊ ❊

Hồ Phiêu Hương đã biết lão gia chủ nhà họ Lí là kẻ sau màn, cố tình dùng độc kế li gián dèm pha phá hoại quan hệ của hai người với võ lâm trung nguyên, nên nói năng càng không thèm nể nang giữ lễ gì cả.

Tạng Cẩu lúc này sắc mặt đã tốt hơn một chút, thầm nghĩ:

[ Khí lạnh của hàn ngọc ngàn năm có cả hàn độc, nếu không phải mình bị ép ăn huyết bồ đao, trong cơ thể có chứa khí dương tà nên mới có thể sớm hóa giải được hậu họa. Nếu như chỉ có nội công của thầy thì tuyệt nhiên không thể hồi phục được nhanh như thế. Nhưng mình cứ giả như vẫn còn bị khí lạnh hành hạ, để còn tùy cơ ứng biến. ]

Hai người đi đến trong một sảnh đường lớn.

Lúc này, người của sáu môn phái lớn đều đã ở đấy.

Nhưng… trông cực kì thê thảm.

Không nói đến Diệu Định sư thái và Quảng Thành tử bị đánh trọng thương từ trước, thì lúc này cả bốn người còn lại và Lí Thông đều khí hư lực nhược, chắc chắn thân đã chịu nội thương không phải là nhẹ. Hồ Phiêu Hương đồ rằng quần hào đều nghe lời Lí Thông xuống mộ, để rồi trúng phải cơ quan mà chết thảm.

Thấy hai người bị điệu lên, Quảng Thành tử bèn quát:

“ Hai đứa man di các ngươi quả thực tâm cơ rất hiểm ác! ”

Y đã bị Tạng Cẩu dùng một chiêu Tháng Mười Sấm Rạp, Tháng Chạp Sấm Động phế bỏ hai cánh tay, sau này chẳng những thanh danh chốn giang hồ bị nhuốc nhơ mà địa vị trong môn phái cũng chẳng còn lại mảy may. Nếu nói không hận hai đứa thì tuyệt đối là nói dối.

Hồ Phiêu Hương vẫn còn ức chuyện Tạng Cẩu bị hàn ngọc tra tấn, bèn cười khẩy:

“ Vị trưởng môn này thấy hai đứa tôi là trẻ con không hiểu chuyện, nên cố tình coi thường chăng? ”

“ Ý mày là thế nào? ”

Quảng Thành tử vuốt râu, thầm đắc ý cho rằng câu mắng “ man di ” của hắn đã khiến đối phương khó chịu.

Cô nàng bèn thản nhiên nói tiếp:

“ Các vị ỷ đông hiếp yếu đánh hai đứa trẻ thì không nói, dùng mê hương đánh lén thì cũng bỏ đi. Nhưng hẳn ai có cặp mắt để nhìn, cái đầu để nghĩ cũng thấy lúc đó chúng ta bất tỉnh, chẳng biết trời đất trăng sao gì, cũng không hé miệng nói được một câu nửa chữ. Lục người lấy chìa khóa cũng là các người, không cưỡng nổi lòng tham chui vào mộ người ta cũng là các người, bất tài để cơ quan trong mộ đánh cho thất điên bát đảo cũng là các người. Nay lại đổ cho hai đứa bị giam trong lao ngục từ bấy đến giờ là tâm cơ hiểm ác… Chúng tôi tính kế các ngài sao, hay tham niệm mờ mắt? Ngài trưởng môn. Ngài không tôn trọng người phương nam chúng tôi, thì cũng đừng nên vũ nhục trí tuệ người bắc các ngài chứ? ”

“ Ngươi… ”

Quảng Thành tử đỏ mặt, thổi râu phì phì.

Lí Thông bèn nói:

“ Xưa nay đạo lí thuộc về kẻ mạnh, chân nhân hà tất phải đôi co với yêu nữ này. ”

Hồ Phiêu Hương cố tình ngừng lại chờ hắn nói xong, rồi mới đảo mắt nhìn bốn phía, cười cười:

“ Các vị tự nhận là nước lớn, mắng chúng ta là man di, không biết lễ nghi phép tắc. Tiểu nữ tài học nông cạn, nhưng cũng biết thế nào là quân tử động khẩu bất động thủ, càng biết rằng lấy lớn hiếp nhỏ, lấy nhiều khi ít, động mộ người xưa là chuyện chẳng vẻ vang gì. Các người đã không lấy làm xấu hổ, còn trách ngược chúng ta, đã thế còn buộc tội theo cái kiểu trẻ lên ba bập bẹ. Thực là khiến tiểu nữ cười ra nước mắt. ”

Diệu Định sư thái cau mày, trầm giọng:

“ Yêu nữ, ngươi đang mắng chúng ta là bọn tiểu nhân hay sao? ”

“ Ồ, tiểu nữ không dám đâu. ”

Hồ Phiêu Hương nhún vai, nói.

Chấn Nguyên tử bèn cười vang:

“ Khà! Cứ cho bọn ta là tiểu nhân, thì cũng là chân tiểu nhân, dám làm dám nhận. Còn hơn hai kẻ man di các người, ngoài mặt giả nhân giả nghĩa, trong bụng thì ngấm ngầm toan tính làm chuyện táng tận lương tâm. ”

Hồ Phiêu Hương cười khẩy, nói:

“ Câu trước vừa tự nhận là chân tiểu nhân, câu sau đã giở trò ngậm máu phun người. Các người đường đường là trưởng môn một phái, đi làm chuyện thấp kém này không thấy thẹn hay sao? ”

Nói thì nói cứng như thế, nhưng trong lòng thì cô nàng thầm nghĩ:

[ Không thể có chuyện những người đứng đầu các phái lại dùng lí lẽ ngớ ngẩn đầy sơ hở như thế để buộc tội mình được. Hẳn là có cạm bẫy gì đây. ]

Lí Thông lúc này mới nói:

“ Được rồi. Nếu như ngươi nói chân nhân đây ngậm máu phun người, thì chi bằng cá cược với bọn ta một phen. ”

Hồ Phiêu Hương đảo mắt, nói:

“ Cược thế nào? ”

Lí Thông đáp:

“ Đơn giản lắm. Nếu hai ngươi trong sạch, bọn ta sẽ thả hai ngươi, cũng cung kính mời vào trong mộ tổ, thích lấy gì thì lấy. Còn nếu bọn ta hoạch tội các ngươi mà các ngươi không thể chứng minh bản thân trong sạch, thì phải giao ra bí mật các ngươi đang che giấu, mạng cũng mất. Thế nào? ”

Hồ Phiêu Hương nghĩ thầm:

[ Biết các người sẽ nhắm vào chìa khóa Loa thành, nhưng tại sao bọn hắn lại tự tin có thể vu oan giá họa được cho mình và Tạng Cẩu nhỉ? ]

Cô nàng cân nhắc thiệt hơn trong giây lát, rồi đáp:

“ Cây ngay không sợ chết đứng, cứ thử xem! ”

Hồ Phiêu Hương biết hai người đã ở trong thế chân tường, muốn thoát khỏi hiểm cảnh thì đấy là cơ hội duy nhất. Thành ra dù biết phía trước có bẫy, cũng phải xông vào!

Lí Thông bèn cười:

“ Nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy. Hi vọng người man di cũng biết giữ chữ tín, thua rồi thì đừng có mà lật lọng. ”

Lúc này chỉ thấy trưởng môn phái Võ Đang là Trương Đan Phong phẩy tay, nói:

“ Lí lão, hãy cho mời những người đó lên đây đi. ”

Lí Thông gật đầu một cái, lại đánh mắt ra hiệu cho kẻ dưới trong nhà.

Chẳng phải chờ lâu, thời gian độ uống hết chung trà, sau lưng hai người Tạng Cẩu và Phiêu Hương đã truyền tới những tiếng bước chân đều đều.

Sau đó là giọng người…

Giọng của một người cực kì quen thuộc, mà hai người chẳng bao giờ muốn gặp lại!

“ Đường Vân ở Tam Môn Hiệp, xin kính chào chư vị trưởng bối võ lâm, anh hùng hào kiệt các môn các phái. Các vị, lần này phải làm chủ cho lão phu. ”

Sau đó, tức khắc có rất nhiều tiếng người cất lên hưởng ứng:

“ Xin các ngài hãy làm chủ cho Tam Môn Hiệp! ”

Trương Đan Phong làm thủ thế mời, lại nói:

“ Đường lão cũng tính là một nhân vật phong vân của võ lâm, lại là bậc niên lão, hai tiếng trưởng bối chúng ta không thể nhận được. ”

Diệu Định sư thái bèn tiếp lời:

“ Đường lão cứ kể hết đầu đuôi những gì xảy ra ở Tam Môn Hiệp, bần ni đảm bảo Nga Mi sẽ đòi lại công bằng cho lão. ”

Quảng Thành Tử và Chấn Nguyên Tử cũng đồng thanh:

“ Côn Lôn và Không Động cũng vậy! ”

Gia Luật Vân cúi đầu tỏ ý tạ ơn.

Đoạn, lão nói:

“ Hai ma đầu này nửa tháng trước đến Tam Môn Hiệp, nói là chỗ quen biết của tiểu tế và tiểu nữ. Lão phu lúc ấy mắt mù, không nhìn ra bọn chúng là hạng phật khẩu xà tâm, không hề đề phòng mà mời lại gia trang khoản đãi nồng hậu. Lúc biết gia trang sắp bị đám hắc đạo Đào Khiêm tấn công, các trại chủ thủy trại chung quanh vội vàng đến chỗ lão phu trợ trận, hai ma đầu này cũng giả vờ khảng khái ở lại chống địch. ”

Lão ngừng một chốc, lại vờ lấy vạt áo lên lau nước mắt:

“ Nào ngờ hai ma đầu này sớm đã cấu kết với Đào Khiêm, nhân lúc gia trang không đề phòng, hạ độc vào đồ ăn. Sau đó quân của họ Đào nhân đêm đánh ập vào. Tiểu tế khảng khái chống địch, đã bị tiểu tử này dùng phi châu đánh chết! ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »