Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5024 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 283
hồi hai mươi lăm (8)..

❊ ❊ ❊

Ngoài cổng cung, Hoàng Thiên Hóa đã đứng tựa sẵn ở cửa, lúc Hổ Vương đi qua thì chậm rãi mở lời:

“ Hổ Vương đi vội quá vậy? ”

“ Cậu muốn gì? ”

Hổ Vương thả chậm cước bộ, đợi Hoàng Thiên Hóa đi đến bên. Hai tông sư sóng vai đi trên đường lớn, quân thủ thành nhìn thấy cũng không dám hó hé một câu, lẳng lặng lủi đi nơi khác.

“ Hổ Vương bình thời không quản chuyện của Đại Việt. Đến nay đã mấy lần ra mặt, thực khiến cho tôi thấy tò mò. Không biết là có ẩn tình sâu xa gì đây. ”

Hổ Vương bèn nói:

“ Mạng người. ”

Hoàng Thiên Hóa thân là người trong bảy tông sư, mười sáu trước từng đến bản của Hổ Vương chúc mừng con gái đầu lòng của ông đầy tháng. Y đảo mắt một cái, mỉm cười:

“ Xem ra là do con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Con gái rượu của Hổ Vương cũng ngang tàng cố chấp, chẳng trách khiến người gầm ra sét hét ra lửa như ngài cũng phải đau đầu hao phí một phen tâm tư, đúng không? ”

Hổ Vương đáp:

“ Hoàng đảo chủ thân là kẻ đứng đầu của bọn cướp biển, chính ra cũng là nhân vật vùng vẫy một phương. Thế mà nay lại cam tâm tình nguyện đến làm cung phụng của Trần Quý Khoáng, thực là khiến kẻ khác không ngờ được. ”

Hoàng Thiên Hóa bèn cười dài:

“ Lí do của tôi, cũng na ná như của ngài vậy. ”

“ Thời buổi bây giờ chiến loạn liên miên, giặc giã nổi lên khắp nơi. Nếu như thờ sai chủ, thì kết quả chỉ có một: ấy là thành oan hồn vất vưởng. Bản vương với đảo chủ cũng coi như là người quen cũ, nay ta chân thành khuyên ông một câu: Trần Quý Khoáng có thể xứng là thuồng luồng, song không phải rồng! ”

Lời này nếu là do người khác nói, ắt là tội đại nghịch.

Nhưng Hổ Vương thân là bá chủ một phương, lại chẳng phải con dân Đại Việt, tự nhiên có thể nói mà chẳng cần cố kỵ.

Hoàng Thiên Hóa cười rầu rĩ:

“ Hổ Vương dạy phải, chuyện ấy đâu phải bản thân tôi không biết? ”

“ Ồ? Xem ra đảo chủ có nỗi khổ riêng rồi. ”

Hổ Vương thả chậm bước chân…

Không sai! Ông đã có phần xem nhẹ Hoàng Thiên Hóa.

Dù sao, đối với đảo chủ đảo Bạch Long Vĩ mà nói, dù kẻ ngồi trên ghế rồng kia có là ai đi chăng nữa, người Hán hay người Kinh, thì cũng thế cả. Lũ hải tặc dưới trướng ông trước sau đều sẽ bị triều đình coi là giặc dã.

Thế thì vì cớ gì mà phù Trần diệt Hồ?

“ Hai cha con Đặng Tất, Đặng Dung kì thực đều là người biến tiến biết lùi, không phải hạng hủ Nho bảo thủ. Sỡ dĩ người trước chọn thờ Giản Định, kẻ sau chọn giúp Trùng Quang, là bởi một ý nghĩ: cá chép nếu gặp mây lành, cũng có thể vượt được Vũ Môn mà hóa thành rồng thần. ”

“ Tức là chọn lấy một người để phò tá, rồi dần dần bồi dưỡng y thành bậc minh quân khai triều? ”

“ Hổ Vương nói không sai. ”

Hổ Vương nhìn về phía mấy vạt rừng xanh ngắt, thấp thoáng con sông Hoàng Long quanh co uốn khúc đều thu vào trong đôi mắt ông.

“ Chung quy, từ xưa đến nay, vượt vũ môn mà hóa được thành rồng cũng chỉ có loài cá chép mà thôi. Mây lành có cố nâng đỡ đến vũ môn, nhưng lại nâng phải con cá chắm cá trôi gì, thì cũng nhọc công vô ích. ”

“ Hổ Vương cho rằng Hậu Trần sẽ bại vong? ”

Hoàng Thiên Hóa có phần không phục.

Nhà Hồ mất nước, suy cho cùng là không được lòng dân.

Thế nhưng hiện tại hào kiệt trong thiên hạ vẫn còn rất nhiều người trung thành với triều Trần. Hậu Trần có được lòng dân, chẳng lẽ còn có thể thất bại được hay sao?

“ Khí số đã tận, như cái cây đã chết rễ, cho dù có đơm hoa, thì cũng khó mà kết trái. ”

Hổ Vương đáp.

Hoàng Thiên Hóa không nói gì.

Chốc lát sau, Hổ Vương lại nói:

“ Đảo chủ chắc đã nghe được những phong thanh chuyện sơn trang Bách Điểu rồi? ”

“ Đã nghe… ”

Hoàng Thiên Hóa gật đầu, đoạn lại thở dài:

“ Cũng may có Hổ Vương can thiệp, bằng không có lẽ đến tận bây giờ chúng ta cũng không biết kẻ chủ mưu thực sự lại là một người đáng lí đã chết từ hai mươi năm trước. ”

Y đang nhớ lại hồi quần hào võ lâm giúp Minh đánh Hồ.

Độc của y độc chết cánh mai phục của quân Hồ.

Cũng chính y là người đã dùng độc Ngũ Tuyệt với cô bé Thanh Hằng, để hai bà cháu nọ trà trộn vào đám nạn dân, dùng củ khoai độc đầu độc Hồ Nguyên Trừng.

Đến nay nghĩ lại, xem chừng đã trúng phải chiêu mượn dao giết người của Chế Bồng Nga, há lại có thể không tức giận cho được?

Hổ Vương bèn nói:

“ Chủ mưu thực sự chưa hẳn đã là Bồng Nga. ”

Đoạn kể hết những sự lạ ông gặp trên sơn trang Bách Điểu, từ thứ tà công hút nội lực kẻ khác, cho đến cái chết tức tưởi đầy bí ẩn của Chế Bồng Nga ở đền Đuổm.

Hoàng Thiên Hóa nghe đến thứ nội công tà dị có thể hút nội lực của kẻ khác, không khỏi nhớ đến một nhân vật:

“ Ý Hổ Vương là ma đầu nọ hãy còn có truyền nhân? ”

Hoàng đảo chủ sực nhớ đến một chuyện…

Năm xưa, lúc y còn học nghệ ở chỗ Hỏa Công, từng nghe đến một truyền kì. Chẳng là năm xưa từng có một ma đầu hoành hành trong võ lâm chẳng cố kỵ gì. Y tự xưng là Bạch Hồ Lang Quân, khinh công kinh thế hãi tục, lại có tà công chuyên hút đi nội lực của kẻ khác, hung danh còn ở trên Thiên Tàn Địa Khuyết. Đồng thời, lúc y xuất hiện, cũng là chủ nhân của cả hai thanh thần khí Kiếm Đông A và Đao Lĩnh Nam.

Võ công của Bạch Hồ Lang Quân quá mạnh, đến nỗi lúc ấy Hỏa Công và Băng Bà không thể không liên thủ giáp công y ở trên một chiếc thuyền rồng giữa hồ Tây, lại thêm cả Quận Gió đời trước ra tay trợ trận mới thu phục được. Bạch Hồ Lang Quân chết thảm, hai thanh thần khí của võ lâm một về tay của Hỏa Công, một về tay của Băng Bà.

Hổ Vương nói:

“ Không ngoại trừ khả năng này. Thậm chí, có lẽ còn sinh ra chuyện chuột cha lại đẻ ra mồng chuột con. Gã truyền nhân này hẳn là đã đổi tà công hút nội lực lấy Kim Thiền thần công từ Chế Bồng Nga, có thể thay đổi dung mạo biến hóa đa đoan, khiến người ta khó mà phòng bị được, so với Bạch Hồ Lang Quân e là còn khó đối phó hơn. ”

Hoàng Thiên Hóa buột miệng chửi:

“ Mẹ kiếp! Thiên hạ còn đang buổi giặc giã, thế mà lại lòi ra thêm một mối nguy trong tối thế này. ”

“ Thế nên đảo chủ phải hết sức cẩn thận đấy… ”

Hổ Vương nói xong, bèn trở về, ngay chiều hôm ấy dẫn Đinh Lễ đi, còn căn dặn Lê Lợi cứ ở lại giúp quân Hậu Trần đánh giặc. Một người cưỡi hổ, một người cưỡi Đại Thắng, cả hai vật cưỡi đều là thần thú ngày đi cả ngàn dặm. Thành ra chỉ mất hơn một ngày là hai bác cháu về đến được Lam Sơn.

Lại kể chuyện Tạng Cẩu Phiêu Hương ở Tây An…

Qua chừng hai canh giờ, mê hương dần mất đi công dụng, khiến Hồ Phiêu Hương chậm rãi tỉnh lại. Cô nàng chỉ thấy đầu nhức như búa bổ, tứ phía lại có khí lạnh tê buốt như mũi kim không ngừng phả vào má, vào trán, cực kì khó chịu.

Hồ Phiêu Hương nhăn mày, chợt phát hiện hai tay đã bị trói nghiến ra sau lưng.

Cơn đau và cái lạnh khiến cô nàng tỉnh táo lại, ký ức của cái tối hôm trước bắt đầu trở lại với Hồ Phiêu Hương.

“ Tỉnh rồi à? ”

Đôi mi Hồ Phiêu Hương run lên, rồi đôi mắt cô nàng mở ra.

Tạng Cẩu xuất hiện, nụ cười gượng đầy trấn an nở trên môi, toàn thân cậu chàng bị khóa cứng bởi xiềng xích. Lúc này Hồ Phiêu Hương mới phát hiện mình đang nằm trên người Tạng Cẩu.

“ Đây là… ”

“ Nhà lao của Lí phủ. ”

Tạng Cẩu đáp.

Hồ Phiêu Hương không phải chưa từng nghĩ đến chuyện mình và Tạng Cẩu bị bắt vào nhà lao, nhưng cô nàng lại không ngửi được mùi hôi thối ẩm mốc bình thường, nên không khỏi lấy làm lạ.

Tứ phía tối đen như mực, nhưng hai người nằm sát nhau theo cái tư thế gái trên trai dưới này thì quả thực rất khiếm nhã. Hai má Hồ Phiêu Hương nóng bừng lên, nếu trong mật thất mà có ánh sáng thì thể nào Tạng Cẩu cũng thấy rõ mồn một mặt cô bạn mình đỏ lên như táo chín.

Cô nàng bèn nói:

“ Cẩu để tớ xuống nào. ”

Không hiểu tại sao, khi Tạng Cẩu nghe vậy lập tức phát hoảng, nói:

“ Không được đâu! ”

Hồ Phiêu Hương thấp giọng mắng:

“ Cái cậu này, lúc nào rồi mà còn nghĩ linh tinh? Cậu là con chó hay con dê? ”

Đoạn thò một ngón chân xuống dưới mặt sàn, định mò mẫm xem chỗ nào êm êm để lăn khỏi người Tạng Cẩu. Nào ngờ, da thịt vừa dính vào sàn nhà, lập tức có một luồng hơi lạnh xuyên thấu qua thịt da thâm nhập vào tận cốt tủy. Cô nàng chỉ kịp rùng mình một cái, vội vàng co rút chân lại.

“ Chuyện… chuyện này… ”

“ Đây là hàn ngọc ngàn năm đấy, nội lực của cậu không chống lại nổi khí lạnh đâu… ”

Tạng Cẩu mở lời, tức là chân khí theo đó mà thất thoát, thành thử nói nửa câu thì giọng bắt đầu run bật lên.

Hồ Phiêu Hương lúc ấy mới biết, cậu chàng cố tình để cô nằm lên người cậu, là tự biến bản thân thành cái đệm thịt ngăn cách khí lạnh của hàn ngọc. Một ngón chân trong một tích tắc mà cô nàng đã không chịu thấu, thế mà Tạng Cẩu đã kháng cự lại khí lạnh chẳng biết là bao nhiêu lâu. Mới nghĩ mà Hồ Phiêu Hương đã thấy xót dạ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »