Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 262
hồi hai mươi tư (7)..

❊ ❊ ❊

Lại kể chuyện Tạng Cẩu Phiêu Hương…

Hai người phá xong trận mười tám người đồng, lấy được bộ Niết Bàn kinh thì bán lại căn nhà cho một lái buôn, mua lấy hai con ngựa tốt, lại dành ra một ngày chuẩn bị lương khô nước uống. Trước hôm lên đường, Khiếu Hóa tăng dẫn theo một cô bé con đến tiễn. Cô bé răng trắng môi hồng, tóc buộc thành hai cái bím ở bên đầu, vừa đi tóc vừa lúc lắc sang hai bên, quả thực dễ thương như một hình nhân bằng sứ.

Ấy chính là con gái của Lê Lễ.

Số là hồi ấy Lê Lễ, lúc ấy vẫn là Trần Đĩnh, vừa chạy từ Hàm Tử quan về nhà. Giữa đường y tưởng hóa điên hóa dại, tự hủy đi dung mạo, trở thành bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ. Trải qua trăm cay nghìn đắng vào được thành Đông Đô thì mới phát hiện nhà tan cửa nát, vợ chết con thơ.

Lúc ấy y định chết theo vợ, thì bỗng có tiếng con kêu lên thất thanh, y mới tỉnh táo được một chốc, theo bản năng lên tiếng muốn nhận mặt con. Tiếc là cô bé nhìn thấy một người đàn ông diện mạo hung tợn ôm xác mẹ mình, liệu có thể nghĩ y là người tốt được chăng? Thành ra y có muốn nhận con cũng không thể.

Vừa hay có Khiếu Hóa tăng đi ngang qua. Ông sư già bình thường nhìn như tùy ý xuề xòa, nhưng tâm tư nhạy bén cẩn mật, vừa nhìn qua đã đại khái biết được chuyện gì xảy ra. Hiểu nhầm giữa hai cha con bi kịch, làm Khiếu Hóa tăng chạnh lòng, mới thương tình thay Trần Đĩnh cưu mang dạy dỗ con nhỏ.

Ông lại thấy cô bé này tư chất sáng suốt thông minh, viết chữ rất đẹp, thế là nhận cô bé làm đệ tử đầu tiên và cũng là sau cùng của mình. Từ ấy con gái của Lê Lễ theo ông, thay ông chi chép An Nam thần binh phổ.

Ông gặng hỏi kỹ, thì mới biết mẹ cô bé đặt cho con mình cái tên Linh Lan.

Hiểu lầm giữa hai người quá sâu, Khiếu Hóa là người ngoài chẳng tiện nói chen vào, thành ra chỉ biết thở dài thườn thượt mỗi lần Linh Lan chửi mắng cái người hôm ấy bên xác mẹ mình. Có lẽ chỉ có nàng Đồng Xuân mới khuyên can nổi cô bé, tiếc là nàng đã tạ thế, chuyện giữa hai cha con chẳng biết lúc nào mới có thể được làm sáng tỏ.

Lại kể sau chuyện ấy Trần Đĩnh rời khỏi Đông Đô, cứ nửa mê nửa tỉnh. Lúc mê man thì chỉ nghe bên tai có tiếng vợ dịu dàng gọi tên, bốn phía văng vẳng anh em bè bạn lúc trước trong quân cười hào sảng. Có đến mấy chục bận y đã tự nhủ con gái đã có Khiếu Hóa bảo bọc, bản thân sống trên đời chẳng còn ý nghĩa gì, chỉ muốn chết quách đi cho xong.

Thế nhưng có lẽ mạng y chưa tận, đến lúc khẩn yếu nhất y lại tỉnh táo lại, thầm nhủ thù của Hồ Đỗ Hồ Xạ chưa báo, hiểu nhầm với con gái chưa giải. Nếu y chẳng may chết rồi thì ai thay y làm, xuống dưới cõi âm còn mặt mũi nào nhìn mặt người cũ? Thế là Trần Đĩnh cứ nửa mê nửa tỉnh lang thang đến thành Hoa Lư gặp được Lê Lợi và Phạm Ngũ Thư.

Hồ Phiêu Hương trông Linh Lan đáng yêu hết mực thì thích lắm, hai chị em tíu tít dắt nhau đi chơi quanh nhà.

Linh Lan có trí nhớ rất tốt, thấy đao Lĩnh Nam của Hồ Phiêu Hương bèn nói luôn một tràng. Nào là đao Lĩnh Nam và kiếm Đông A vốn được thánh tổ đúc làm một đôi. Đáng tiếc là ba chục năm trước nằm trong tay của Hỏa Công Băng Bà lại trở thành tử thù. Đến lúc hai người kia mất tích, kiếm rơi vào tay Thiên Cơ lão đạo, mà đao thì trời xui quỷ khiến thế nào lại lọt vào cung. Hồ Hán Thương không phải người trên giang hồ, không biết đao Lĩnh Nam là thánh vật, bèn ban cho con gái phòng thân.

Hồ Phiêu Hương thấy cô bé liến thoắng như thế, tính trẻ con bèn nổi lên, bảo:

“ Nghe em nói mà chị vỡ ra nhiều điều quá. Thế nhưng có một chuyện chị nghĩ mãi không thông, hôm nay gặp em là chân truyền của Khiếu Hóa tăng, không biết có thể giải đáp được hay không? ”

Linh Lan được khen thì phổng mũi, vỗ ngực nói:

“ Không hề chi, chị cứ hỏi đi. ”

“ Thánh tổ đúc tám món thần binh là chuyện của thời nhà Lí. Nhưng hai chữ Đông A ghép lại ra chữ Trần, vốn từ thời nhà Trần kháng Nguyên mới có ý nghĩa. Tại sao thánh tổ lại đặt tên kiếm bằng một từ vô nghĩa là Đông A? ”

Hồ Phiêu Hương đảo mắt, chậm rãi.

Quả nhiên cô bé Linh Lan trẻ người non dạ, rơi vào bẫy của Hồ Phiêu Hương, lúc này mới á khẩu, cứ “ chuyện này… ” “ cái này… ” nửa ngày trời cũng không đáp nổi. Lúc này thấy ánh mắt Hồ Phiêu Hương hấp ha hấp háy, mới biết bị trêu, thành ra lăn đùng ra dỗi.

Khiếu Hóa tăng với Tạng Cẩu thì đứng qua một bên, bàn chuyện chính sự.

Tạng Cẩu mở lời trước:

“ Ông Khiếu Hóa, có chuyện này con muốn hỏi ông. ”

“ Con muốn biết chuyện về Mạc Thúy? ”

Khiếu Hóa tăng đương nhiên đã biết xuất thân của Tạng Cẩu, tự nhiên biết cậu chàng gánh mối thù của thôn Điếu Ngư với tên phản tướng nọ. Thành thử, ông cũng có ý dùng dằng chưa muốn nói sự thật.

Tạng Cẩu tự nhiên nhìn ra được Khiếu Hóa tăng biết chuyện gì. Thế nhưng dường như ông còn có điều khó xử, không muốn tiết lộ cho cậu chàng. Song thù lớn còn chưa trả, hận ấy còn chưa đền, há lại có chuyện bỏ qua như thế? Thành thử cậu chàng bèn lên tiếng nài nỉ:

“ Khiếu Hóa tăng, ông coi như nể mặt sư phụ con, cho con biết đi. ”

Khiếu Hóa bèn thở dài, nói:

“ Cái này ông cũng chỉ nghe đồn thôi, không biết đúng sai ra làm sao. Nhưng hai năm trước y háo thắng lập công với triều Minh, đưa quân lên vùng núi non phía bắc đánh nghĩa quân của Nông Văn Lịch. Quân Hậu Trần cử đảo chủ đảo Bạch Long Hoàng Thiên Hóa đến trợ chiến. Mạc Thúy lọt vào phục kích, bị Nông Văn Lịch cầm nỏ cứng bắn cho một mũi tên. Đầu tên có bôi chất độc của Hoàng Thiên Hóa, e rằng trừ phi Tuệ Tĩnh thiền sư về nước Nam cứu y một mạng, bằng không thần y của Tàu có giỏi bằng trời cũng đành bó tay. ”

Tạng Cẩu nghe được kẻ tử thù e rằng đã táng thây, lòng vừa hả hê lại có phần mất mát.

Nói đoạn, cậu chàng lại thấy tò mò về vị đảo chủ đảo Bạch Long này, bèn hỏi:

“ Hoàng Thiên Hóa này là ai, độc của y thực là đáng sợ như thế ư? ”

Khiếu Hóa tăng cười:

“ Y là một trong bảy tông sư. Tuy là võ lực tính ra là yếu nhất trong bảy người bọn ta, nhưng hạng như con thì còn khuya mới chống nổi năm chục chiêu dưới tay y. Lại nói, kì thực y và Tuệ Tĩnh thiền sư có thể xưng là sư huynh đệ. Tuệ Tĩnh thiền sư tục xưng là Y Thánh, thì con nghĩ xem độc công của Hoàng Thiên Hóa có thể yếu hay sao? Hồi ấy nếu không phải y chỉ có lòng tranh võ công cao thấp không dùng đến độc, thì chưa chắc ba tấm thánh lệnh đã vào tay Quận, Cứu Khổ đại sư và Thiên Cơ lão đạo. ”

Tạng Cẩu sau khi biết vị đảo chúa Bạch Long này có độc công một chín một mười với Tuệ Tĩnh thiền sư, thì không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Khiếu Hóa tăng bèn nói tiếp:

“ Hai người này thực ra đều là môn hạ cuối cùng của phái Dược Tiên. Môn phái này có từ thời Văn Lang, tương truyền tổ sư đời thứ nhất chính là tổ mẫu Âu Cơ. Phái này mỗi đời chỉ thu hai người đệ tử, lại cố tình chọn người đã ngoài ba mươi, có môn phái đàng hoàng. Sau đó một người được truyền dạy độc kinh, một người được dạy cho y kinh. Tuệ Tĩnh thiền sư được truyền thụ độc kinh. ”

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Không phải chứ? Tuệ Tĩnh thiền sư lại học độc kinh? ”

Cậu chàng nghĩ đến chuyện ông thiền sư hiền từ kia dùng độc hại người thì không khỏi rùng mình.

Khiếu Hóa tăng bèn giải thích:

“ Phái này trước giờ vẫn kì lạ như thế đấy. Nghe đâu là tổ mẫu dặn dò, tìm người có mối hận lớn mà truyền y kinh, tìm người có tâm địa thiện lương để truyền dạy độc kinh. Thế là cả ngàn năm nay không biết có bao nhiêu kẻ tội ác chất chồng được bộ y kinh cảm hóa, thành thần y tế thế cứu dân. Đáng tiếc, số người lương thiện vì có độc kinh mà càng ngày càng sa đọa cũng không phải là ít. Dĩ nhiên, thiền sư Tuệ Tĩnh không nằm trong số những người này. ”

Nói đoạn, ông tằng hắng một tiếng, lại nói:

“ Y độc vốn cùng một gốc, không phân chính tà, mà là do các bậc tiên hiền khổ tâm nghiên cứu ngàn năm mới đúc kết thành hai bộ sách quý. Thành thử lúc truyền cho hậu thế cũng không thể nhất bên trọng nhất bên khinh, thế chẳng khác gì khinh nhờn công sức người xưa. Kẻ dùng độc dễ làm ác, người hành y dễ cứu người, nên mới cố tình tìm người lương thiện để bảo quản độc kinh, tìm kẻ ác để trao cho y kinh. Người thiện có thể giữ mình, kẻ ác có thể được cảm hóa, thì là cái phúc của thiên hạ.

Thiền sư Tuệ Tĩnh lúc đúc ba tấm thánh lệnh từng nói hành y hay dụng độc cũng như là làm người, thiện ác kì thực cũng phải hỏi lương tâm của chính mình mà ra. Ông tự mình dung hội quán thông độc kinh, hiển nhiên không phải để giết người, mà dựa vào dược lí trong độc kinh để tìm căn nguyên nguồn cội của trăm bệnh nghìn độc trong thiên hạ từ đó mà trị bệnh tận gốc. Sau cùng đã thoát khỏi cái bóng của độc kinh, tự tạo thành một con đường riêng, có thể nói là con hơn cha nhà có phúc. ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »