Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 240
hồi hai mươi ba (8)..

❊ ❊ ❊

Chế Bồng Nga cười gằn, cũng không thèm lí tới thái độ của Hổ Vương, chậm rãi thuật lại

Kể từ sau cuộc chiến ở Bình Than, hắn quả thật đã thay đổi.

Thay đổi rất nhiều.

Sống dưới thân phận kẻ khác, không thấy ánh mặt trời, không có ngày nào là Chế Bồng Nga hắn không nung nấu ý phục thù cả. Nhưng nay thân phận đã đổi khác, thực là lực bất tòng tâm. Nay y không có binh chẳng có tướng, một lời nói ra chẳng ai thèm nghe. Nếu hơi để lộ chút ý định đánh Trần diệt Việt, vua quan nhà Trần chưa động binh, có khi kẻ dưới của y đã xé xác y ra rồi. Vua không tướng, tướng không quân… thì sức đâu ra mà đánh nhà Trần?

Thế nên…

Y phải làm cách khác.

Trước đây y lấy đại nghĩa dân tộc, thân phận là vua Chiêm Thành dùng người Chiêm đánh người Kinh. Bây giờ vật đổi sao dời, nếu y muốn báo thù, ắt phải tìm ra được cách dùng người Kinh đánh người Kinh.

Kì thực…

Có lẽ hai chuyện này muốn nói cái nào khó cái nào dễ cũng không phải chuyện đơn giản.

Hoàng Chi Mai đột nhiên như nhận ra chuyện gì, trước là ngớ người ra một lúc, sau đó ánh mắt đầy thù hận xoáy vào Chế Bồng Nga như lưỡi đao, móng vuốt. Sát khí Phượng Hoàng tinh ngút trời, như muốn xé xác Chế Bồng Nga làm muôn nghìn mảnh, thử hỏi làm sao y có thể không nhận ra? Thế là, y cũng quay đầu nhìn sang chỗ cô nàng…

“ Nhận ra rồi sao? ”

“ Ngươi… ngươi để chúng ta đến các môn phái nhỏ nói là để hóa giải ân oán, thế thiên hành đạo, thanh lí môn hộ… có phải… có phải thực ra đều là mượn dao giết người??? ”

“ Không sai! ”

Chế Bồng Nga cười khùng khục, đoạn tiếp:

“ Bọn chúng đều là lũ ngu xuẩn chẳng hiểu thời thế, bản vương thử hỏi mấy lần, tên nào tên nấy đều kiên định không lay chuyển nổi. Để chúng sống đối với đại nghiệp của bản vương mà nói trăm hại mà chẳng có chút lợi lộc nào. Không bằng mượn tay Hồng Giang giao long và các ngươi diễn một màn kịch? ”

Hoàng Chi Mai nhớ lại, quả thực mấy năm gần đây Thập Bát Liên Trại cực kì ngang ngược, thường xuyên thôn tính các môn phái mười dặm quanh dòng sông Hồng. Thậm chí có mấy lần đã đánh lên tận các danh môn chính phái, đánh trọng thương trưởng môn của người ta…

Mà bốn Tinh của sơn trang Bách Điểu sẽ rất “ vô tình hữu ý ” đi ngang qua, sau đó đánh đuổi Phạm Hách…

Từ ấy thanh danh sơn trang Bách Điểu lên như diều gặp gió, các môn phái được cứu cũng vì “ biết ơn ” mà thường xuyên ủng hộ sơn trang. Trước đây, Hoàng Chi Mai vẫn nghĩ do mọi người hành hiệp trượng nghĩa khiến thanh danh vang dội, tiếng lành đồn xa…

Bây giờ cẩn thận mà nghĩ, quả thực trùng hợp!

Trùng hợp đến rợn người!

Nhất là tên Phạm Hách. Quân của Thập Bát Liên Trại thường xuyên bị bốn Tinh các cô đánh đuổi cho chạy thục mạng, nhưng kể từ lúc phù Trần diệt Hồ, y cứ bám dính lấy sơn trang, trông chẳng khác gì con chó vẫy đuôi lấy lòng chủ. Lúc ấy Chế Bồng Nga luôn giữ khoảng cách, thái độ không thân thiện không thù ghét với y, nên Hoàng Chi Mai cũng không để ý quá. Cứ nghĩ tên tiểu nhân kia thấy thanh thế sơn trang lớn mạnh, muốn bám cột đình mà thôi…

Hoàng Chi Mai lại nói:

“ Thất Bộ Li Hồn không thể bôi lên tay, nếu không Hổ Vương chưa trúng thuốc, ngươi đã ngã trước! Tại… tại sao? ”

Chế Bồng Nga chậm rãi đi mấy bước, đoạn nói:

“ Chuyện này vốn không khó. Thất Bộ Li Hồn của người Đại Việt các ngươi thực chất gồm hai phần: thuốc độc và thuốc dẫn. Thuốc độc này không có chất dẫn thì vô hại, tiềm tàng trong cơ thể, phải một hoặc hai ngày mới bị đẩy ra hết. Thế nên chỉ cần bôi thuốc dẫn lên tay, còn thuốc độc thì bôi lên một vật nào đó là được. Chẳng hạn như… một cái lược gỗ. ”

Hoàng Chi Mai rốt cuộc cũng hiểu tại sao Cầm Ma nhất mực bảo mình ném cái lược vào Hổ Vương. Nói là gỗ trầm phá giải được bùa ngải của người Mèo, có thể ngăn trở Hổ Vương. Lúc ấy cô nàng tin tưởng “ khuê mật ”, tự nhiên là không hỏi nhiều, chỉ thấy bạn đột nhiên trở nên hơi là lạ.

Đến lúc gặp được Trần Liên Hoa thật thì lại liên tiếp gặp bao nhiêu chuyện kinh tâm động phách. So với chuyện Cầm Ma giả danh Trần Liên Hoa, Chế Bồng Nga còn sống dưới vỏ bọc Phan Chiến Thắng, cả sơn trang bị hắn lợi dụng gần hai mươi năm nay… chuyện cái lược tự nhiên trở thành chuyện nhỏ chẳng đáng nhắc đến.

“ Ta… ta thật là ngu mà! ”

Nước mắt rơi xuống.

Nghẹn uất!

Chế Bồng Nga quả nhiên cười phá lên, nói:

“ Đúng! Rất ngu! Nguyên cái đám tự nhận là chính nhân quân tử các ngươi tất thảy đều là một lũ ngu xuẩn! Chỉ cần ta khiến các người nghĩ mình đang “ hành hiệp trượng nghĩa ”, thì các ngươi sẽ thay bản vương làm việc, ngoan còn hơn cả chó! Bây giờ màn kịch anh hùng hiệp nữ đã đóng xong, cũng đến lúc để các ngươi tỉnh lại rồi đấy. ”

Chế Bồng Nga chậm rãi nhớ lại những ngày đầu tiên hắn sống dưới thân phận Phan Chiến Thắng. Trong lúc dạo dưới phố, một ngày đầu hè, hắn tình cờ nghe được một bà cụ vừa bỏm bẻm nhai trầu vừa kể cho đám trẻ con trong làng một câu chuyện…

Một câu chuyện, với một câu nói ăn vào tâm khảm của gã.

“ Nếu chỉ thấy quân nó kéo đến như lửa, như gió thì thế dễ chế ngự. Nếu nó tiến chậm như cách tằm ăn, không cầu thắng chóng, thì phải chọn dùng tướng giỏi, xem xét quyền biến, như đánh cờ vậy, tuỳ thời tạo thế, có được một đội quân một lòng như cha con thì mới dùng được. ”

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Chế Bồng Nga tự hỏi bản thân đem quân đánh lên Thăng Long bốn năm lần, thế công chỉ có mạnh hơn lửa nhanh hơn gió chứ tuyệt không thua kém. Nhưng hết lần này đến lần khác đều bị đẩy bật, cuối cùng chiến bại ở Bình Than…

Thế nên hắn mới đánh như tằm ăn rỗi.

Hắn một mặt nâng cao thanh danh của bản thân và sơn trang Bách Điểu, mặt khác không ngừng can thiệp vào cao tầng các môn các phái trong võ lâm, nâng đỡ thuộc hạ của mình. Gã lại bí mật đem tiền của tin tức giao cho Phạm Hách, để y mặc sức càn quấy.

Có Chế Bồng Nga ngấm ngầm cho tiền tài, Hồng Giang Giao Long không ngừng khuếch trương thế lực, thu nạp cơ man chẳng biết bao nhiêu kẻ đầu trộm đuôi cướp khắp các thôn các làng Kinh Bắc. Thập Bát Liên Trại về quy mô đã có thể sánh ngang với ngày trước, nhưng tiếng ác đồn xa, người người đều khinh bỉ. Nhất thời lại trở thành đích ngắm của cả võ lâm, bao nhiêu lời xỉ vả mạt sát, bao nhiêu chuyện thương thiên hại lí chỉ cần gán cho Thập Bát Liên Trại là người ta đã tin bảy tám phần rồi.

Thành thử, cái “ nhân nghĩa ” của sơn trang Bách Điểu lúc đặt cạnh “ Phàm những trưởng môn, bang chủ nào chống đối y, y sẽ giả làm một lâu la nhập trại, bí mật loan tin, đánh tiếng cho Phạm Hách. Thậm chí trong trường hợp Hồng Giang Giao Long không đánh lại họ, Chế Bồng Nga sẽ bí mật ẩn mình trong đám thủ hạ Thập Bát Liên Trại, trong bóng tối âm thầm hạ độc thủ.

Thế nên Phạm Hách mới có hung danh như vậy, kì thực võ công chỉ bình bình, duy chỉ được đúng một ngón nghề thủy chiến là độc đáo.

Y cứ hai bút cùng vẽ như thế, vừa ăn cắp vừa la làng, chẳng mấy mà thanh danh sơn trang Bách Điểu cao ngất trời. Mà các môn phái ủng hộ sơn trang Bách Điểu cũng ngày một đông, trong phe Quần Hào lời nói của Chế Bồng Nga y đã có trọng lượng, dù Thiên Cơ lão đạo giả tay nắm Quần Hào lệnh cũng không thể không cân nhắc!

Người trong sơn trang ra ngoài làm việc thay y cũng vì thế mà chẳng mảy may nghi ngờ động cơ của y chút nào. Bởi suy cho cùng, con người là động vật thiên về cảm tính.

Cứ như thế, Chế Bồng Nga chờ thời.

Chờ mười mấy năm ròng.

Rốt cuộc cũng chờ được đến lúc quân Minh kiếm cớ phù Trần diệt Hồ đánh xuôi xuống nam. Kẻ làm vua cả đời như Chế Bồng Nga há lại không nhìn thấu dã tâm của Chu Đệ? Biết cơ hội trở mình y chờ mười mấy năm đã tới, Chế Bồng Nga bèn kích động võ lâm, dùng tiếng nói của những môn phái nhỏ theo phe y gây áp lực lên Thiên Cơ lão đạo, lại “ khảng khái ” muốn bỏ qua thù xưa, chung tay với Thập Bát Liên Trại “ vì triều Trần ”. Người trong võ lâm trừ những tay lão luyện ra, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi.

Quả nhiên, Quần Hào lệnh đã phải phát ra, cả võ lâm Kinh Bắc phù Trần diệt Hồ!

Chuyện phía sau ai cũng biết. Nhà Hồ đại bại, diệt vong. Quận Gió và Thiên Cơ lão đạo giả một chết một mất tích. Lúc này Chế Bồng Nga lại tỏ ý hối hận vì cả tin Trương Phụ, làm ra chuyện đại nghịch, bèn giả ý muốn lấy công chuộc tội, chiêu cáo với cả võ lâm là tìm tung tích của tông thất nhà Trần để đưa về sơn trang lánh nạn chờ ngày Đông Sơn tái khởi.

Thiên hạ ai cũng khen hành động ấy là nhân đức nghĩa hiệp. Duy có Trần Ngỗi là thấy khả nghi, nhất quyết đến nương nhờ Trần Triệu Cơ.

Hoàng Chi Mai nấc lên, nói trong tiếng khóc:

“ Những tông thất nhà Trần… chúng ta đón về, nhà ngươi bảo… bảo đã sắp xếp chỗ ở cho họ… ở một ngôi làng bí mật. Có… có phải họ đều bị giết rồi không? ”

“ Chết hết rồi. Một người cũng không còn sót lại. ”

Chế Bồng Nga nói đến đây, giống như có khoái cảm trả được đại thù, bèn cười rú lên.

Còn Hoàng Chi Mai? Từ lúc biết mình làm ơn lại hóa hại, tưởng là làm việc nghĩa mà kì thực tiếp tay cho phường ác ôn thì uất tưởng chết đi sống lại. Lồng ngực nhói như muốn vỡ tung. Tức giận có! Uất ức có! Nhưng lớn nhất vẫn là hối hận…

Hổ Vương cười khẩy, nén đau nói:

“ Trước đây nghe tin ngươi tử trận ở Bình Than, bản vương còn thấy hơi tiếc. Nhưng bây giờ thấy ngươi như thế này, thì Đề Lãm chỉ có hai chữ giành cho nhà ngươi mà thôi. ”

“ Dỏng tai xin nghe… ”

Chế Bồng Nga nhún vai, bình thản nói.

Hổ Vương chậm rãi gằn ra hai chữ:

“ Đáng đời! ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »