Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4934 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 210
hồi hai mươi mốt (11)..

❊ ❊ ❊

Quay trở lại Lam Sơn…

Hổ Vương Đề Lãm đi gấp lên sơn trang Bách Điểu, chỉ kịp thông báo một câu với bà Thương, thì đi ngay. Cả anh đệ tử lẫn Phạm Ngọc Trần ông đều để lại Lam Sơn. Phạm Ngọc Trần không biết tại sao cha mình lại đột nhiên thay đổi thái độ, chủ động lên tận cửa chia vui chúc mừng. Do lần đại náo võ lâm hai mươi năm trước mà quan hệ của ông với võ lâm Kinh Bắc không phải quá tốt, nếu không muốn nói mười bang thì chín phái coi ông như là ôn thần. Mà sơn trang Bách Điểu cũng không phải ngoại lệ.

Nhưng mặc kệ thế nào, Hổ Vương lên sơn trang Bách Điểu cũng tức là ông tạm thời không tiếp tục hỏi đến chuyện cưới hỏi, Phạm Ngọc Trần cầu còn chẳng được.

Nên cô rất vui vẻ…

Lê Hổ cũng vui.

Cậu chàng đã tìm ra được giải pháp lưỡng toàn kì mĩ.

Lúc nghe cậu nói, bà Thương cũng gật gù khen trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn chê một câu:

“ Ước gì chuyện công mày cũng nhanh nhẩu được thế thì tốt. ”

[ Người xưa có câu tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Thằng Hổ trước biết tu thân, giờ thêm tề gia. Bà lão này sắp yên tâm xuống quan tài nằm được rồi. ]

Bà Thương mấy năm nay phải gánh vác Lam Sơn thay chồng, lại mắc bệnh phổi nặng. Tĩnh dưỡng thì còn có thể kéo dài thêm mười năm, nhưng trong các tình trạng ngày nào cũng việc nhà việc nước bù đầu bù cổ đầu tắt mặt tối thế này…

Quả thực đã như ngọn đèn trước gió.

Bà vẫn biết, nhưng lúc này Lê Hổ còn chưa đảm đương được đại cuộc, giữ được cơ nghiệp…

Nên bà vẫn cố.

Lại nói…

Sống đời mà làm gì?

Bà Thương thường nghĩ, đời người sống chết có số, dài ngắn tại trời… Thành thử sống lâu thêm mấy năm, sống ít đi mấy năm, đối với bà sớm đã là chuyện lông gà vỏ tỏi, chẳng đáng để tâm.

Lắm lúc bà trộm nghĩ, thêm mười năm bệnh tật dằng dẵng, chẳng thà nhắm mắt xuôi tay luôn cho sớm, xuống gặp cha Lê Hổ dưới suối vàng…

Nhưng thù nhà còn đấy, nợ nước chưa đền…

Bao nhiêu là sự vụ đè nặng như gông như cùm, nên bà chưa đi đặng.

“ Nhưng mày có chắc là thánh thượng sẽ đồng ý tứ hôn giúp không đấy? ”

Bà Thương nói, nhấp chè, rồi ho khan một hồi. Lê Hổ phải vuốt ngực, đấm lưng cho bà một lúc mới đỡ.

Lê Hổ không phải ngu ngốc…

Tuy thời gian này chủ yếu cậu chàng rèn luyện võ nghệ, đọc sách thánh hiền, nhưng vẫn nhận ra sức khỏe của u càng lúc càng yếu…

“ U cứ yên tâm. ”

Lê Hổ cười.

Cậu muốn nhờ Trần Ngỗi làm mai, xe duyên cho mình…

Khi đó Hổ Vương Đề Lãm có muốn chia uyên rẽ thúy thì cũng là sự đã rồi, thánh chỉ khó cãi, mệnh vua phải theo.

Cậu không hề biết rằng chuyện Đinh Lễ có thánh mạch, Đề Lãm cũng biết, thậm chí còn biết trước cậu hơn chục năm. Và chính bà Thương đã nhờ cậy ông lên rừng xuống biển, tìm đông hỏi tây cốt để tìm thầy hay thuốc tốt để chữa cho được Phù Đổng thánh mạch.

Nhưng hơn chục năm…

Mặc cho Hổ Vương phái người đi tìm, tự mình đi kiếm, nhờ vả bạn bè, đánh tiếng người quen… Tất cả đều đổi lại là một cái lắc đầu ngao ngán. Nhiều người đến Phù Đổng thánh mạch là gì còn chưa nghe qua, còn những ai biết về mạch tượng kì dị thiên hạ vô song ấy thì chỉ biết lắc đầu bất lực…

Trước khi đi, Hổ Vương có nói con gái ông phải lòng Đinh Lễ.

Ông cũng nhờ cậy bà trước khi tìm ra cách trị khỏi thánh mạch, thì đừng nên để tình cảm hai đứa quá sâu nặng.

Bà càng thấy khó xử hơn.

Đinh Lễ rất ưu tú.

Có dũng, có mưu, có tình, có nghĩa. Tuy cặp người – trâu nhiều lúc hơi quái dị, nhưng cái dũng lúc xung trận của Đinh Lễ nào có kém gì Phùng Hưng đả hổ, Phụng Hiểu ném dao?

[ Nếu Ngọc Trần tính cũng hào sảng giống thầy nó, phải lòng thằng Lễ cũng không có gì lạ. ]

Khoảng thời gian này bà chỉ còn cách phái Đinh Lễ sang huyện Lam Giang ngay chân núi Lam Sơn, vừa luyện quân vừa cự lại người Ai Lao ở đó. Đinh Lễ biết Ai Lao sau khi thua trận chạy trối chết ở ngã ba Gián Khẩu thì túng thiếu lắm, thường hay xuống cướp phá làng xóm dưới chân núi, nên đồng ý đi ngay. Y lại nhớ đến trại chó săn của Nguyễn Xí cũng ở trên núi Lam Sơn, bèn giục trâu chạy thật nhanh.

Từ ngày có Đinh Lễ trấn giữ, quân Ai Lao cũng xanh mặt. Tuy vẫn có những nhóm liều lĩnh mò xuống nhưng đều bị côn của Lễ đuổi cho phải chạy thục mạng, thành thử những lần đánh phá thưa dần. Đinh Lễ từ dạo ấy đâm nhàn, ngày luyện quân, rảnh rỗi lại rủ Nguyễn Xí xuống núi qua chiêu luyện võ. Con Đại Thắng có Trương Phụ chơi cùng, cũng vui hẳn ra.

Ít nhất nó không bị cậu chủ chửi là ngu như bò thường xuyên như trước nữa.

Cuối năm ấy Trần Ngỗi tổ chức lễ tế trời, mừng công trận Bô Cô thắng lớn. Lê Hổ thân là Kim Ngô tướng quân, tất nhiên cũng được mời đến dự.

Lần này bà Thương chưa kịp lên tiếng, Lê Sát đã xin đi. Y đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối, dù sau cả năm nay không khi nào bà Thương đồng ý với quyết sách của y cả. Thế mà lần này vừa nghe, bà đã cho phép y đi ngay. Lê Sát vừa thấy khó hiểu, vừa thấy mừng…

Lê Hổ thấy mẹ đồng ý nhanh như thế, đợi đến bữa cơm bèn nhắc nhỏ:

“ Cả Lam Sơn thì chỉ có Lê Sát là ngang ngửa với Đinh Lễ. U đồng ý nhanh thế, không sợ bị quân Hậu Trần đòi người à? ”

Bà Thương bèn mắng:

“ Thằng này, chỉ biết nghĩ một, chưa biết nghĩ hai.

Lê Sát là ngọc quý, mài xong rồi phải mang ra chỗ sáng, bằng không chỉ khiến ngọc thêm u ám uất ức. Ngọc quý không đeo khác gì cục đá, kiếm báu không chém khác gì thanh sắt? Thế thì có khác gì xuẩn phu được ngọc mà không biết trọng, nhược phu được kiếm mà không biết quý. Huống hồ, Lê Sát cũng chẳng phải người hữu dũng vô mưu. Y tự biết cân nhắc thiệt hơn.

Ngựa khôn phò minh chúa, lợi khí xứng anh hùng. Nếu Lê Sát thấy đi theo thánh thượng là chuyện tốt, thì cứ để y đi. Dù sao đều là kháng Minh. Theo chúng ta cũng kháng. Theo thánh thượng cũng kháng. Có gì khác biệt?

Chúng ta không giữ được nhân tài, là tự mình không bằng người ta, chẳng việc gì phải tiếc rẻ hối hận. Lại còn so đo, chẳng phải nhỏ nhen lắm ư? ”

Lê Hổ nghe xong, bèn gãi đầu gãi tóc.

Cậu vì quý tài Lê Sát, mà bụng dạ tự nhiên hẹp lại lúc nào không hay. May mà có bà Thương điểm chỉ kịp thời.

Lê Hổ bèn nói:

“ Vậy u giữ rặt y một chỗ cả năm, là đang muốn mài y? ”

“ Sát tính của Lê Sát quá nặng, như kiếm không có bao. Cái bát rỗng là cái bát hữu dụng nhất. Bảo kiếm biết giấu đi phong duệ mới là lợi khí đáng sợ nhất thiên hạ. Thành ra nếu không ghìm được phong duệ của Lê Sát lại, thì sẽ bất lợi cho nó về sau. Ngựa hoang mà không thuần, thì không thành ngựa chiến được. Gạo trắng không giã sẽ thành ô mễ con ạ. ”

Lê Hổ bèn đáp:

“ Đồng đen chẳng luyện vẫn là hoàng kim. Con thì lại nghĩ, Lê Sát là người như vậy, Đinh Lễ cũng là người như vậy. Chỉ cần cho họ một cơ hội mà thôi. Hai khối đồng đen, không đúc thành lợi khí phá giặc, thì thực là đáng tiếc. ”

Bà Thương bèn cười:

“ Tiên sư nhà anh. Đọc sách thánh hiền chưa thấy đối đáp với ai, chỉ cãi u là nhanh. ”

Lê Hổ cười phá lên…

Lúc rời nhà, cậu cũng cười như thế.

Lê Sát ruổi ngựa theo sau, Lê Thận nằm gạ gật trên yên cương của y.

Không có dây buộc, cũng chẳng thấy y lấy tay chân kẹp bám gì vào thân ngựa. Song vô luận Lê Sát giục ngựa nhanh đến mấy, Lê Thận vẫn có thể nằm ngửa mặt trên yên cương vững vàng không ngã. Lưng y uốn cong như một cánh cung, một bên thân ngựa là đầu, một bên còn lại là cặp chân.

Ba người chẳng thể ngờ, lần rời nhà này, sẽ đối mặt với một trận phong ba bão táp lớn nhất trong đời. Một hồi âm mưu tâm kế, cứ theo một bước này mà mở ra…

Lại nói đến bốn người Hổ Vương…

Lần này lên sơn trang Bách Điểu, Hổ Vương cầm đầu, hai người Nguyễn Trãi và Bạch Thanh Lâu hộ pháp hai bên, con hổ làm thú kéo xe…

Trên xe đặt một cái kiệu rước dâu…

Không sai, là kiệu rước dâu!

Người ta đi mừng cưới, thường là mang theo lễ vật, tiền cưới.

Hổ Vương không phải người thường. Thế nên vật ông mang đến đám hỏi, cũng tuyệt nhiên không giống người thường!

Người đi đường thấy hổ kéo kiệu, sợ xanh mặt lè lưỡi, nép hết sang một bên đường.

Người ta không sợ hổ…

Người ta sợ chủ của con hổ hơn!

Hổ Vương ngồi bất động trên lưng hổ, một ngón tay cũng không thèm động.

Nhưng người ta vẫn sợ xanh mặt. Vì con hổ đáng sợ nhất không phải con hổ đi trên đường cái, mà là con hổ nằm phục trong bụi cây, nhăm nhe chực vồ.

Nguyễn Trãi vừa đi, vừa ngâm nga một bài thơ:

“ Nhất tòng luân lạc tha hương khứ,

Khuất chỉ thanh minh kỷ độ qua.

Thiên lý phần doanh vi bái tảo,

Thập niên thân cựu tẫn tiêu ma.

Sạ tình thiên khí mô lăng vũ,

Quá bán xuân quang tê cú hoa.

Liêu bả nhất bôi hoàn tự cuỡng,

Mạc giao nhật nhật khổ tư gia. ”

( Dịch nghĩa

Từ khi lưu lạc quê người đến nay,

Bấm đốt ngón tay tính ra tiết thanh minh đã mấy lần rồi.

Xa nhà nghìn dặm không săn sóc phần mộ tổ tiên được,

Mười năm qua bà con thân thích đã tiêu tán hết.

Tạnh cơn mưa mây, trời chợt sáng,

Hoa đồ mi đã quá nửa chừng xuân.

Hãy cầm lấy chén rượu mà gượng uống,

Ðừng để ngày ngày phải khổ vì nỗi nhớ nhà.

Dịch thơ – bản dịch của Ngô Văn Phú, nguồn thivien.net

Tha hương đất khách từ lưu lạc,

Bấm đốt thanh minh đã mấy lần.

Muôn dặm mộ phần khôn viếng lễ,

Mười năm thân thích cứ vơi dần.

Mưa rào đổ tạnh, đang vào tiết,

Hoa đẹp đơm bông, quá nửa xuân.

Gượng chén tay nâng khoây khỏa chút,

Nỗi nhà nỗi khổ liệu xua tan.)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »