Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5059 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 270
hồi hai mươi tư (15)..

❊ ❊ ❊

Oanh Thiên Lôi được đà, đề song chưởng lên định vỗ nát hai bên thái dương của cô nàng, thì bỗng nhiên chưởng tâm nhói lên. Liền đó, một cơn đau buốt tấy từ tay lên tận não khiến gã ngã sõng soài.

Gã lật bàn tay lên nhìn, chỉ thấy chưởng tâm hiện tại đã trúng hai cây kim thêu mỏng như sợi tóc. Nơi vết thương đỏ tấy lên rồi tím đen lại. Cái trước là hậu quả do bị nội lực thượng thừa chấn kích vào kinh mạch, còn cái sau thì tất nhiên là do trúng độc.

Tạng Cẩu chậm rãi phủi áo, đứng dậy, nói:

“ Chư vị, tiểu tử tài mọn không cứu được tất cả, thôi thì để ta thay mọi người trút cơn giận này! ”

Cậu chàng cố ý vận công, tiếng quát cất lên nghe lồng lộng. Quần hào trong sảnh đường vốn trọng thương, đôi mắt ảm đạm lúc này thoáng sáng lên.

Tạng Cẩu nhẹ nhàng tiến ra giữa sảnh, nói:

“ Châm thứ nhất! ”

Lời vừa dứt, thì sau lưng Đào Khiêm đã có tiếng người rú inh tai cất lên. Y thảng thốt ngoái đầu, thì thấy một bộ hạ đã trúng một mũi châm vào vai từ lúc nào. Thế nhưng, cả y lẫn Quách Phong đều một mực quan sát nhất cử nhất động của Tạng Cẩu. Chẳng thấy cậu chàng giơ tay nhấc chân gì, cũng không nghe tiếng tay áo phập phù, tiếng châm rít gió. Giống như mũi châm hóa ra từ hư không vậy.

Lúc này, một trại chúa nằm gần hàng ghế đầu gượng ôm quyền, nói:

“ Đa tạ tiểu hữu. ”

Đoạn, y cố gắng nhỏm dậy, giơ bàn tay:

“ Thiếu hiệp đây vừa rồi đã lấy châm chích máu độc của Sa mỗ, phóng vào bọn ác! Xem như Sa mỗ này chết không oan, chết có kẻ bồi táng! Ha ha ha! ”

Y cười lên càng điên cuồng, thì ánh mắt nhìn Đường Vân càng chứa nhiều hận ý.

Tạng Cẩu gật đầu, lại chậm rãi lên tiếng:

“ Châm thứ hai! ”

Quả nhiên, cậu chàng mới dứt câu, thì một bộ hạ khác của Quách Phong đã trúng châm ngã gục.

Đào Khiêm lúc này bèn quát:

“ Mau! Mau! Chúng ta người đông thế mạnh, há có thể để một thằng nhóc man di hoành hành bá đạo ở đây? Tin này truyền ra, sau này làm sao chúng ta đi lại trên giang hồ nữa? ”

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Kể cả Đào đại gia có thắng, nhưng tin này truyền ra ngoài, ngài cũng đừng mơ hành tẩu giang hồ nữa. ”

Hai người đấu khẩu một hồi, thì Tạng Cẩu đã đếm tới bảy.

Lại thêm năm kẻ trúng châm ngã gục.

Các trại chủ sơn trại thủy đạo sau khí trúng độc thì dựa vào tường, kéo về ngồi kề vai ngay gần ghế chủ vị. Sảnh đường rộng lớn, hai chục người chia làm hai hàng mà ngồi sát nhau thì cũng không chiếm đến một nửa sảnh đường. Đáng nói là trong mắt thế nhân, Tạng Cẩu thủy chung đứng lù lù một chỗ. Chẳng hiểu cậu chàng đi tới, chích máu độc, rồi phóng độc châm ra sao mà chẳng ai nhận thấy được hành tung. Duy chỉ có Oanh Thiên Lôi nội lực cao nhất là kịp thấy Tạng Cẩu hành động ra sao. Nhưng y trước đó mải đánh Hồ Phiêu Hương, sơ sảy trúng chiêu, thành thử cũng chỉ bất lực. Bởi có nhắc cũng không kịp…

Gia Luật Vân nhíu mày, nói:

“ Thiếu hiệp niên kỷ còn chưa quá hai mươi, mà võ nghệ đã kinh hồn bạt vía như thế, lão hủ thua cũng tâm phục khẩu phục. ”

Đoạn lão cụp mắt xuống.

Nhưng, chính bởi lão nói như thế, mới khiến Hồ Phiêu Hương sinh nghi.

Kẻ như lão này lại chịu trận dễ dàng đến thế hay sao?

[ Thực chất, việc Tạng Cẩu làm chẳng qua là giúp người trong sảnh đường trút giận một chút mà thôi. Gia Luật Vân nếu muốn dùng những trại chủ này làm con tin thì không thể để họ chết quá sớm. Thế thì chất độc này hẳn là một loại độc khiến người ta đau đớn, càng dùng nội lực áp chế thì độc càng lan ra toàn thân, nhưng nhất thời nửa khắc không lấy mạng. Chà… hèn gì lúc nãy Tần đại ca định vận công giúp lão lão bèn gạt phắt đi. ]

Hồ Phiêu Hương nãy giờ phải vừa câu giờ vừa cẩn thận giữ mình, không có thời gian suy nghĩ kỹ càng. Nay nhân lúc Tạng Cẩu xuất đầu, cô nàng bèn ngồi xuống, cẩn thận xem xét lại chuyện ngày hôm nay một lượt.

[ Độc này một khi đã không thể lấy mạng người ngay tức khắc, thế thì chắc Đường Vân cũng chẳng dại gì mang quá nhiều thuốc giải để mà bị bắt thóp. Tạng Cẩu có dùng châm dính máu độc bắn lão cũng chẳng uy hiếp nổi lão nôn thuốc giải ra. Chắc chỉ có cách dùng châm độc chế trụ đám Đào Khiêm rồi mở đường máu cho những người này thoát thân, sau đó để Cẩu dùng nội lực ép độc ra ngoài vậy. ]

Tạng Cẩu chuẩn bị rút châm, thì Oanh Thiên Lôi đã quát to:

“ Tiểu tử chớ làm càn, xem kiếm! ”

Té ra Oanh Thiên Lôi đã tự chữa trị được kinh mạch ở tay, cũng trục được chất độc ra khỏi cơ thể. Bấy giờ y vác thanh cự kiếm to hơn cả người y nhảy xổ tới, bổ xuống đầu Tạng Cẩu. Thanh kiếm huy vũ phát gió vù vù, tóc tai quần áo Tạng Cẩu theo đó mà bay phấp phới. Song lúc y phát động thế công, thì thân Tạng Cẩu cũng đã động theo. Cậu chàng nhẹ nhàng nhích nửa bước chân, tránh thoát thế công của Oanh Thiên Lôi, đồng thời ba viên phi châu đã phân làm ba đường thượng trung hạ bắn vào yếu huyệt ở vai, bụng dưới và đầu gối y.

Tạng Cẩu phản công sắc bén ngoài sức tưởng tượng làm Oanh Thiên Lôi thoáng giật mình. Y vội vàng quy kiếm về thủ, che kín toàn thân. Người y vốn lùn, thành thử khi dựng đứng thanh cự kiếm, thì trước mặt y lập tức như dựng một bức tường đồng vách sắt vậy.

Cốp!

Oanh Thiên Lôi ngã vật ra.

Nguyên do là cằm dưới của y trúng một viên phi châu của Tạng Cẩu.

Té ra, lúc Oanh Thiên Lôi quy kiếm về thủ, thì cậu chàng cũng đã biến chiêu. Tạng Cẩu ngả người rồi trượt sát sàn nhà, đợi đến lúc ở bên dưới Oanh Thiên Lôi thì bất ngờ bắn phi châu ngược lên.

Oanh Thiên Lôi dùng cự kiếm chắn kín mít, cũng tự che đi tầm nhìn của bản thân, thế là không nhìn thấy biến chiêu của Tạng Cẩu, tự mình hại mình.

Được cái Oanh Thiên Lôi da dày thịt chắc, trúng một phi châu vào chỗ không yếu hại cũng chưa hề hấn gì. Hắn lập tức nhảy bật dậy, nhổ khỏi mồm hai cái răng gãy, đề kiếm thủ thế.

Tạng Cẩu bèn đưa một tay ra trước, tay còn lại đặt ở sau lưng, tỏ ý nghênh chiến.

Oanh Thiên Lôi lắc mình nhảy tới, kiếm xoay nửa vòng, trảm một chiêu nhắm vào eo lưng Tạng Cẩu. Cậu chàng theo đó mà động, tâm như mặt nước, từng cử chỉ từng hành động của gã lùn nhất nhất đều bị bắt được. Tạng Cẩu trước là nhảy lên, sau đó nằm ngang trên mặt kiếm mà lăn tròn người. Tay trái mượn đà giáng một chỏ vào trán đối thủ, hai chân lại thừa thế đá vào huyệt Kiên Tỉnh ở bả vai trái. Oanh Thiên Lôi trúng đòn, tay trái tê rần, buộc phải bỏ ý dùng chưởng đánh lén. Sau đấy lại trúng ngay một cùi chỏ vào trán, không khỏi đầu váng mắt hoa.

Tạng Cẩu thừa lực chân đá, quạt thành hình tròn, sau đó vận lực vào lưng búng người nhảy ngược lên như con tôm giãy. Cậu chàng xoay mình nửa vòng, chân đạp vào mặt Oanh Thiên Lôi làm cằm hắn ngửa ra trước, tay thì đã rút Phi Châu bắn về phía Đào Khiêm và Quách Phong. Hai tên này không ngờ Tạng Cẩu đang đánh với Oanh Thiên Lôi còn thừa cơ ném ám khí vào mặt mình, vội vàng giở vũ khí ra đỡ. Đào Khiêm lấy quạt sắt, Quách Phong thì lấy Yên Vân.

Đào Khiêm nghiến răng, quát:

“ Là mày khiêu chiến trước, chớ có trách bọn ta ỷ đông hiếp ít! ”

Nói đoạn lấy một nắm Thấu Cốt Đinh phi về phía Tạng Cẩu.

Oanh Thiên Lôi bị đạp vào mặt thì gầm lên, vung kiếm toan chém. Lúc này Tạng Cẩu nhẹ nhàng đạp chân trái lên bàn chân phải, thân hình phiêu hốt rút lui. Oanh Thiên Lôi khua cự kiếm một vòng, lại thành ra giúp cậu chàng đánh gạt Thấu Cốt đinh.

Tạng Cẩu nói:

“ Lưng! ”

Đoạn lấy hai viên phi châu, vận lực gảy ra ngoài. Oanh Thiên Lôi thấy phi châu bắn đi như sấm sét, vội vàng dựng kiếm muốn đẩy gạt. Nào ngờ viên sau đụng vào viên trước, tức thì bẻ ngoặt cả hướng. Quách Phong vốn đang ngưng thần chờ viên phi châu thứ hai nhắm vào mình, bỗng nhiên thấy bi sắt quỷ dị đảo ngoặt một vòng cung, toan thúc ngay vào be sườn.

Đào Khiêm thấy thế bèn chặc lưỡi, ném quạt ra giải vây. Cũng lại phải nói phi châu của Quận Gió không phải toàn năng. Muốn bẻ hướng, lực bắn và tốc độ ắt phải yếu đi, thành ra Đào Khiêm mới có cơ hội mà phản ứng.

Quách Phong từ chỗ chết trở về, mồ hôi lạnh tứa ra như tắm.

Tạng Cẩu lúc này mới chậm rãi nói:

“ Đường lão, tiểu tử sức quèn, có lẽ trừ phu thê Tần đại ca, hôm nay không cứu được ai khác. Thế nhưng ngài cũng nên nhớ… ”

Nói đến đây, thì một viên phi châu đã lao đi, găm thủng bức tường sau lưng lão.

“ Nếu tiểu tử muốn, một mạng đổi một mạng chưa chắc đã là chuyện gì khó khăn! ”

Gia Luật Vân bèn nói:

“ Ngươi là người An Nam, ta là người Mông Cổ. Ngươi đến Đại Minh ắt có lòng riêng, há lại có thể phung phí thời gian với một lão già như ta, đúng không? ”

Tạng Cẩu lấy một viên phi châu ra, ném lên không trung, rồi tóm gọn trong tay:

“ Vậy… cũng chưa chắc. Tiểu tử cũng muốn xem thử, Đường lão nếu ngày ngày phải đề phòng ta, ăn không ngon ngủ không yên, thì lấy thời gian đâu mà làm chính sự. Ngài nên nhớ cho… ngài ở ngoài sáng, còn tiểu tử ở trong tối. ”

Nói chưa dứt câu thì đã ở sau lưng Gia Luật Vân.

Đoạn, Tạng Cẩu ra dấu cho Tần Trảm. Y bèn đỡ vợ dậy, bốn người chậm rãi đi khỏi sảnh đường.

Bốn phía lặng ngắt như tờ…

Tuyệt không có một ai dám cản bước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »