Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5182 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 225
hồi hai mươi hai (7)..

❊ ❊ ❊

Ầm!

Hai chân Đại Bàng Tinh vẫn cắm chắc dưới đất, nhưng lưng áo thì đã rách toạc ra, để lộ tấm lưng đang đổ máu ròng ròng. Ngũ tạng lục phủ trong cơ thể gã tưởng như vừa đổi chỗ, thành thử không nhịn nổi, nôn ra một búng máu.

Ngước mắt lên thì đã không thấy Hổ Vương đâu nữa…

Bởi, Hổ Vương đã xuất hiện trong tầm mắt của một Tinh khác.

Nắm đấm của ông cũng đã in vào một đôi con ngươi khác!

Rầm!

Quạ Tinh ỷ vào khinh công, đang muốn tập kích hai người Bạch Thanh Lâu, Nguyễn Trãi thì bỗng nhiên trước mặt xuất hiện một nắm đấm to bằng miệng bát! Y đang tung mình giữa không trung, chân không chạm đất, làm gì có cánh mà xoay chuyển phương vị?

Nắm đấm của Hổ Vương xuất hiện chẳng khác nào chưởng ấn của Phật Tổ đè xuống đầu Ngộ Không. Quạ Tinh muốn tránh cũng không được, chỉ đành bắt chéo tay hi vọng cản bớt được kình lực của một đấm kinh thiên động địa.

Rắc!

Hai tay hắn bị kích gãy!

Quyền thế chưa dứt, liệt kình xuyên qua cánh tay kích thẳng vào ngực y!

Bụp!

Quạ Tinh ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Trong vòng hai chiêu, Hổ Vương đánh gục hai trong bốn Tinh của sơn trang Bách Điểu.

Gà Tinh Mạc Viễn và Phượng Hoàng Tinh đã đến trước mặt Bạch Thanh Lâu. Lúc này một người dùng chiêu Hóc Xương Gà, Sa Cành Khế đánh ập từ mé trái qua, chiêu số cực kì hung ác. Người còn lại dùng một chiêu số quái dị, diễn sinh từ câu ca dao:

“ Chốn này vui vẻ tưng bừng

Hạc nghe tiếng phượng đè chừng sang chơi ”

Hai sát chiêu đột nhiên hợp kích, kình lực giăng ra như mạng nhện, che kín toàn bộ các phương vị. Cơ hồ cùng một lúc mà trước mặt, sau lưng, trên đầu, dưới chân đều bị công kích ập tới. Một người chỉ có một đôi tay, làm sao che kín được toàn thân?

Lúc này Nguyễn Trãi đột nhiên động thân!

Thanh Giáo Mê Linh trong tay vẩy ra một cái.

Một cái vẩy đó, là một nét chấm phá!

Có người nói thi trung hữu họa, chính là vậy. Đôi lúc một nét chữ, một âm thanh, có thể gợi nên cả một khoảng trời đất bao la, một mảnh tình sâu đậm. Một chữ của thi nhân có thể khiến ông trời bật khóc lu loa, một nét của danh họa cũng có thể làm mặt đất nổi cơn tam bành.

Cũng cái đạo lí đó …

Một chiêu vẩy ra, có thể biến hóa vô cùng, dẫn động cả trận đấu, xoay chuyển càn khôn…

Đó là ý của chiêu này! Chấm phá!

Đó là thế của Nguyễn Trãi!

Một tiên đánh ra, bất chợt như đông qua xuân tới…

Hai chiêu hiểm ác đều bị phá trong nháy mắt!

Đánh xong một chiêu, thi hứng chưa tận, Nguyễn Trãi bèn đọc luôn bài thơ từng làm trong đêm đậu thuyền ngoài cửa biển:

“ Nhất biệt giang hồ sổ thập niên,

Hải môn kim nhật hệ ngâm thuyền.

Ba tâm hạo diểu thương châu nguyệt

Thụ ảnh sâm si phố tự yên.

Vãng sự nan tầm thời dị quá.

Quốc ân vị báo lão kham liên.

Bình sinh độc bão tiên ưu niệm,

Toạ ủng hàn khâm dạ bất miên. ”

( Dịch nghĩa

Từ ra đi lưu lạc giang hồ đã mấy mươi năm

Tối nay buộc thuyền thơ nơi cửa biển

Đáy nước mênh mang, trăng chiếu trên bãi lạnh

Hình dáng cây cối lô nhô, khói phủ trên bến

Khó tìm nhớ lại việc xưa, thời gian trôi quá dễ

Tự thương xót mình đã già mà ơn nước chưa đền

Bình sinh một mình ôm cái chí lo truớc hưởng sau

Ngồi cuốn chăn lạnh thức suốt đêm.)

Nguyễn Trãi đỡ một chiêu xong, thu tay không thèm truy kích, còn được rảnh rang mà cao hứng ngâm vịnh, quả thực cũng là hạng hiếm có khó tìm trong lịch sử mấy ngàn năm tranh tranh đấu đấu trên giang hồ.

Nhưng kì thực không phải chàng ta cao ngạo không muốn đánh.

Lại càng không phải là không thể truy kích.

Đơn giản là không cần phải đánh tiếp cho phí hơi phí sức.

Hai Tinh đánh một chiêu thất thủ, còn đang giơ tay nhấc chân đã nghe tiếng kêu thất thanh của đồng bạn, tự biết là hỏng chuyện. Hai người vừa hối hận, vừa hoảng sợ trước võ lực của Hổ Vương. Mà đối với thực lực của bảy đại tông sư, bốn người nhận thức càng thêm sâu sắc…

Võ công của bốn Tinh trong Bách Điểu sơn trang tuyệt đối không phải hạng xoàng xĩnh, đã đủ đi lại không cố kỵ trong giang hồ, thậm chí có thể tính đến chuyện khai tông lập phái được rồi.

Song…

Trước mặt Hổ Vương, bọn họ đến một kích cũng không cản nổi!

Tuyệt đối không phải là đối thủ xứng tầm!

Mới nghĩ đến đấy thôi, mà trước ngực Gà Tinh Mạc Viễn đã trúng một đấm cực nặng của Hổ Vương. Trong khoảnh khắc ấy y cảm giác toàn thân đau như bị một con hổ lớn vồ trúng, không ngừng đưa vuốt lên xâu xé. Nhưng y vẫn cố ngoái đầu, phun một búng máu về phía Hổ Vương.

Đề Lãm còn tưởng đối phương ngậm ám khí trong miệng, vung tay lên gạt phăng, thì phát hiện té ra chỉ có một búng máu bình thường, mùi tanh tanh đặc trưng chẳng thể lẫn đi đâu được, tuyệt đối không phải chất độc…

Ông không khỏi lấy làm nghi hoặc.

Về phần Phượng Hoàng tinh, Hổ Vương thấy đối thủ là thân con gái, nên cũng không nặng tay, chỉ dùng một chưởng muốn đẩy thị văng đi.

So với một đấm dành cho Mạc Viễn thì quả thực chưởng này nhẹ đi nhiều, hơn nữa chỉ dùng xảo kình, quả nhiên là đã nương tay.

Nào ngờ y thị không những không tránh, ngược lại rút phắt cây lược gỗ đang gài trên tóc ra, ném về phía Hổ Vương.

Đối thủ đột nhiên phát kì chiêu làm Hổ Vương hơi giật mình, nhưng một cây lược gỗ thì làm sao làm khó nổi ông? Chỉ thấy Hổ Vương giơ tay lên, kích ra một cái, toan đánh cái lược văng ngược về phía Phượng Hoàng Tinh. Nào ngờ dị biến lại phát sinh lần nữa, cái lược gỗ trúng xảo kình thì bỗng nhiên lược gỗ gãy làm đôi.

Gãy làm đôi…

Người có võ công như Hổ Vương thì làm gì có chuyện khống chế kình lực không được như ý? Nguyên bản ông chỉ muốn đánh văng cái lược đi, vậy mà bây giờ cái lược lại gãy làm đôi, chứng tỏ Phượng Hoàng Tinh đã động tay động chân với cái lược gỗ này.

cây

Lược gỗ gãy làm đôi, hai nửa thi nhau bắn về phía mắt và yết hầu của Hổ Vương. Hàng răng lược không đều nhau, bây giờ lại trở thành vũ khí đả huyệt đâm mắt hữu hiệu. Song, Hổ Vương chỉ đưa tay gạt một cái, tức thì cả hai nửa cây lược đều bị ông đánh rơi xuống đất.

Phượng Hoàng Tinh thấy thế, thì thở dài:

“ Võ công của Hổ Vương quả thực siêu quần bạt tụy. Bốn chúng ta liên thủ, cũng không đụng nổi chéo áo của ông… Thôi, ba người lên núi mau lên. ”

Nói rồi ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần…

Hổ Vương nheo mắt nhìn hai nửa của cây lược gãy nhưng không nói gì. Đoạn, ông dùng tay nhấc bổng cả cái kiệu hoa lên, dụng khinh công lao đi trên đường núi.

Bạch Thanh Lâu và Nguyễn Trãi thấy vậy, cũng chạy gấp theo phía sau.

Đường lên núi Điểm Sơn quanh quanh co co, hai bên là rừng cây, lại có hành lang bằng gỗ để cho khách không quen trèo đèo lội suối đi được dễ dàng. Trời ngả về chiều, tà dương chếch chếch sau lưng ba người. nhưng chẳng thể xuyên vào những tán cây. Rừng rậm vì thế càng sâu, càng heo hút mà sâm nghiêm. Đèn treo hai bên đường rọi xuống lối đi từng ánh vàng vọt, leo lét, chẳng thể khiến người ta an tâm thêm chút nào.

Ba người leo được một lúc, thì tòa đình nhỏ đã khuất sau những tảng đá và rừng cây, không còn bóng dáng nữa. Lúc ấy thì có một tảng đá lớn xuất hiện giữa đường núi, hành lang gỗ cũng được xây vòng quanh. Trên tảng đá có dán bùa viết chữ chu sa, đề ba chữ Trấn Sơn Thần Thạch.

Hổ Vương vác kiệu chạy trước, vòng qua tảng đá to, sau đó thấy hai cung đường, một đi xuống lối khác, một tiếp tục rẽ quanh tảng đá, dẫn tới một lối đi lên.

Ba người theo đó mà phóng đi…

Chạy được chính xác ba khắc, thì Hổ Vương đột nhiên đứng lại.

Hai người Bạch Thanh Lâu và Nguyễn Trãi cũng dừng chân theo.

Ba người đều đã cảm thấy có chuyện không đúng.

“ Chúng ta đã về chốn cũ rồi. ”

Hổ Vương cắn răng, trầm giọng.

Hai người kia nhìn theo hướng ông đang nhìn, chỉ thấy ở phía xa xa, ngang tầm mắt, chỉ cách một khóm trúc nhỏ là nơi bọn họ được Bùi Văn Đức dẫn lên.

Ba người tưởng là đã leo nửa canh giờ, nhưng té ra chưa từng lên nổi một tấc.

“ Lọt vào trận đồ của đối phương rồi sao? ”

Bạch Thanh Lâu và Nguyễn Trãi đều là người của Quốc Tử Giám, tự nhiên kiến thức cũng quảng đại hơn người.

Nhưng rốt cuộc là trận đồ thế nào, lại có thể khiến người ta lạc lối?

“ Lên lại lần nữa! Lần này phải cẩn thận một chút. ”

Hổ Vương trầm giọng.

Muốn phá trận, trước phải tìm được mắt trận.

Cho dù có muốn hủy trận, cũng nhất thiết phải tìm được trận pháp ở đâu cái đã.

Đằng này một đường lên núi, ngoại trừ lan can gỗ và đèn lồng ra thì không có gì khác, ba người cũng không rẽ sang đường nào.

Thế thì mấu chốt ở đâu?

Đi thêm một chốc…

“ Lại trở về vị trí cũ rồi… ”

Hổ Vương đặt kiệu hoa xuống, dậm mạnh chân xuống bậc thềm đá.

Ba người lần nữa quay trở lại điểm xuất phát.

Thậm chí, Phượng Hoàng Tinh vẫn đang ngồi trong đình nhỏ mà chải tóc, thấy ba người quay lại cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên bao nhiêu. Lúc này, nếu còn không biết đã lọt vào trận của đối thủ thì họa chăng chỉ có kẻ ngốc.

Vẫn là một đường hướng thẳng, nhưng rốt cuộc lại không lên được núi.

Tại sao?

Nguyễn Trãi thấy Hổ Vương vác theo cả cái kiệu đi băng băng đã gần một canh giờ, nếu còn gặng thì chỉ tổ hao phí nội lực. Đề Lãm là chiến lực chủ đạo của họ, nếu ông kiệt sức lúc này chỉ khiến đối thủ được lợi. Thành thử chàng ta bèn nói:

“ Hai người tạm thời ở lại, để tôi lên núi xem sao. ”

Nói đoạn phóng mình lên những bậc thang đá.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »