Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 273
hồi hai mươi tư (18)..

❊ ❊ ❊

Hổ Vương bẻ cổ, bóp nắm đấm:

“ Nếu ta muốn vào, chưa chắc ông đã cản được ta. ”

“ Chỗ này không phải Hội Chí Tôn. Nếu Hổ Vương đã nhất quyết muốn xông vào, thì chớ trách tôi dùng độc công ngăn cản! ”

Hoàng Thiên Hóa trầm giọng, ánh mắt sắc như đao bén bay múa trong ánh trăng.

Hổ Vương nhếch mép, cái nhìn thoáng cái trở nên hung hãn như hổ dữ, trầm trọng như đầu quyền:

“ Độc thuật của đảo chủ độc bộ võ lâm, ai mà chẳng sợ? Nhưng thuật luyện ngải của bọn ta cũng không phải thứ mèo cào. Đến lúc đánh thật mới biết ai hơn ai! ”

Lúc này Lê Lợi ho khan một cái, tiến mấy bước, can giữa hai người:

“ Đều là người nhà cả, hai vị hãy bình tĩnh, chớ làm mất hòa khí. ”

Khí thế của hai tông sư bức người, Lê Lợi chen vào lúc họ đang giao phong, bản thân lập tức thành kẻ đứng mũi chịu sào. Hổ Vương bên trái như hòn núi lớn sừng sững, Hoàng đảo chủ lại tựa mặt biển đang nổi sóng cồn.

Hoàng Thiên Hóa nhận ra thân phận của chàng, bèn lui nửa bước, cố tình tránh khỏi mũi nhọn, hàm ý nhún nhường. Một tông sư đã nể mặt, tự nhiên Hổ Vương cũng thuận thế mà xuống đài. Lê Lợi tức thì cảm giác như đặt được hai tảng đá đè chặt trên vai xuống, lưng túa mồ hôi như tắm, miệng thở hổn hển.

Đảo chủ đảo Bạch Long ôm quyền, nói trước:

“ Kim Ngô tướng quân té ra có quen biết với Hổ Vương. Nếu vậy thì do ta lỗ mãng rồi. Hổ Vương và tướng quân cứ việc nói chuyện, Hoàng Thiên Hóa này không làm phiền nữa. ”

Nói là làm, Hoàng Thiên Hóa dùng khinh công, thoắt cái đã khuất sau những lều trại bạt ngàn.

Hổ Vương lúc này mới đảo mắt, nói:

“ Nhìn thần sắc chú mày, xem chừng quân tình không được tốt lắm? ”

“ Bác Lãm chắc đã biết từ trước, còn hỏi cháu làm gì? ”

Lê Lợi nhún vai, nói.

Vài ngày trước, Hổ Vương có gửi thư đến báo sẽ vào doanh trại gặp chàng. Lê Lợi đoán rằng người của ông thám thính được chiến sự giữa quân Minh và Hậu Trần, nên mới đích thân xuất hiện.

Hổ Vương nghe xong, mặt không đổi sắc, nhưng trong dạ thoáng cười, nghĩ:

[ Anh à, thằng Lợi bắt đầu ra dáng người làm chuyện lớn rồi, anh yên tâm mà đi. ]

Nói đoạn, ông lại lên tiếng:

“ Quân Trần lúc này không đánh lại quân Minh. Mấy nữa hai cánh quân Minh hội họp, theo thế gọng kìm mà đánh, như càng cua xiết cổ, thì Đặng Dung Quý Khoáng ắt phải bại. ”

“ Thú thực với bác, chính cháu cũng đang đau đầu về chuyện ấy đây. ”

Lê Lợi thở dài, đáp.

Bản thân quân Hậu Trần trong cảnh dưới búa trên đe, lí nào chàng lại không biết? Nhưng biết thì đã sao? Thế quân Minh như nước tràn bờ đê. Lúc quân Hậu Trần toàn thịnh, sĩ khí nuốt trâu thì cũng chỉ là một chín một mười khó phân thắng bại, nữa là lúc quân tâm rệu rã thế này. Một khi Mộc Thạnh và Trương Phụ hội quân thì thực là khó lòng chống đỡ.

Hổ Vương nói:

“ Thực ra, chỉ cần cháu gật đầu một cái, ta có thể đưa cháu an toàn vượt qua trùng vây của quân Minh về Lam Sơn an toàn. Thuộc hạ của cháu, không dũng mãnh như trâu chiến, thì trơn trượt như lươn trạch. Chỉ cần cháu thoát thân, thì chẳng mấy họ cũng an toàn rời khỏi nơi chiến sự, chẳng có gì mà phải lo. Chứ quân Hậu Trần thua trận chỉ là chuyện chẳng sớm thì muộn, cháu việc gì phải phí mạng ở chốn này? ”

Lê Lợi nghe những lời này, thì ngẩn cả ra.

Chàng tự hỏi bản thân, rằng lời Hổ Vương liệu có đúng không?

Lê Lợi thực chẳng phải loại tham sống sợ chết, nhưng mẹ già ở nhà chưa báo hiếu, lại vợ dại con thơ, bao nhiêu thứ ràng buộc thế, trách nhiệm làm con làm chồng đè nặng trên vai làm chàng không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Chàng nghĩ một chốc, rồi nói:

“ Bác Lãm nói lời này, không phải chê bai cháu tham sống sợ chết hay sao? ”

Hổ Vương nhếch mép, cười khẩy:

“ Nếu không phải mày là con của chị Thương, tao cũng lười xen vào chuyện của người Kinh. Lợi, nghe bác, chị Thương giờ có tuổi, chắc chẳng còn sống được bao lâu nữa. Chẳng lẽ mày đang tâm để u mày lúc gần đất xa trời còn phải chịu cảnh lá xanh rụng trước lá vàng hay sao? ”

Lê Lợi bèn nhìn lại Hổ Vương. Lúc này cái nhìn của chàng thẳng như ngọn thương, nhiệt huyết phản chiếu nơi đáy mắt hừng hực như lửa đỏ, nhưng thần sắc lại bình tĩnh như mặt hồ phẳng lặng.

“ Bác Lãm, có chuyện quá đáng này cháu muốn nhờ… ”

Hổ Vương xua tay, nói:

“ Nếu bảo chăm sóc u mày thì dẹp! Bác đây làm vua một xứ, đâu phải ít việc cần lo? ”

“ Ý cháu không phải thế. Bác Lãm, cháu hi vọng bác có thể giúp Lê Lợi một tay, cho cháu mượn quân đánh phủ đầu quân của Trương Phụ… ”

Hổ Vương nhếch mép, nói:

“ Mày nghĩ cũng hay nhỉ? Tao là người Miêu, chuyện người Tàu đánh với người Kinh can hệ gì tới tao? ”

Lê Lợi thấy ông đổi cách xưng hô, biết lúc này đã không còn là cuộc chuyện trò thân mật giữa hai bác – cháu, mà là Hổ Vương của người Mèo bàn chuyện quốc gia đại sự với Kim Ngô tướng quân của Hậu Trần. Chàng bèn nói:

“ Có câu môi hở răng lạnh. Vua nước Minh dã tâm rất lớn. Đại Việt chẳng qua chỉ là bàn đạp của chúng mà thôi. Đến lúc ấy, không có Đại Việt ở miền xuôi, buôn làng của Hổ Vương chống cự được đại quân của giặc bao lâu? ”

Hổ Vương đáp:

“ Gớm. Giờ cậu dọa cả bác cơ đấy? ”

“ Cháu chỉ nói điều cháu nghĩ, nếu có đắc tội thì mong bác đừng chấp trẻ con. ”

Lê Lợi nói, mắt vẫn nhìn thẳng Hổ Vương.

Hổ Vương nghĩ một chốc, rồi nói:

“ Coi như nể mặt thầy mày, được! Tuy nhiên, bác có một điều kiện… ”

Lê Lợi nghe được lời ấy như trẻ được quà, hai mắt sáng lên lấp lánh. Chàng đáp:

“ Chuyện lên núi đao xuống chảo dầu thì xin bác miễn cho, nhưng chỉ cần trong khả năng của cháu, thì chuyện gì cháu cũng làm. ”

Hổ Vương bèn nói:

“ Tốt! Đánh xong trận này, mày về Lam Sơn, đưa trầu cau đến chỗ bác dạm hỏi con Ngọc Trần cho bác. ”

“ Ơ… chuyện… chuyện này… ”

Lê Lợi quả thực không lường trước được Hổ Vương lại nhờ chuyện này, nhất thời đứng ngẩn ra.

Hổ Vương nói:

“ Con Ngọc Trần là cả hay là lẽ là chuyện của nó, tao không câu nệ ba cái chuyện đàn bà con gái này. Cốt là phải nhanh… ”

Đến lúc này, Lê Lợi chẳng thể nào giấu được, bèn thưa thật chuyện Ngọc Trần có ý với Đinh Lễ cho Hổ Vương.

Hổ Vương thở dài, nói:

“ Lợi, nó là con bác đẻ ra, chẳng lẽ bác không muốn nó được hạnh phúc? Nhưng mày thử nghĩ xem, thể chất thằng Lễ như thế, đến cả bậc thần y như Tuệ Tĩnh thiền sư cũng đành bó tay. Không ngoại trừ khả năng thiên hạ còn kì nhân dị sĩ ở ẩn không màng chuyện đời, nhưng tìm được họ sẽ tốn bao lâu? Mười năm? Hai mươi năm? Trước không nhắc đến thằng Lễ khó mà thọ, thanh xuân của người thiếu nữ được mấy lần mười năm? ”

Nói đoạn, ông quay lưng đi, bờ vai vững vàng hơi trùng xuống.

“ Chẳng thà bác gả phứt nó cho con, còn hơn là nhìn nó mòn mỏi phí hoài thanh xuân vào một chuyện chẳng có kết quả. ”

“ Nhưng… con… ”

Lê Lợi vẫn muốn từ chối.

Chuyện này tuy là liên can đến ba quân, nhưng Phạm Ngọc Trần dù sao cũng là bạn bè với chàng, chàng há lại có thể phản bội cô, đem cô nàng ra làm vật trao đổi cho được?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »