Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 280
hồi hai mươi lăm (5)..

❊ ❊ ❊

Tối ấy, Lí Thường Thắng mang rượu đến đòi đối ẩm tâm sự với Tạng Cẩu, dây dưa thế nào đến tận sáng, thành ra hai người đành án binh bất động.

Phải sang hôm sau, lúc này Lí phủ bận chuẩn bị cho đại hội võ lâm vào ngày mai, hai người mới có cơ hội đi dò la tin tức. Tạng Cẩu bèn dùng Phách Không chưởng đánh vào tấm cửa. Nội lực Bách Quỷ Dạ Hành đặc thù, tức thì kình phong rít lên nghe như tiếng chân người hối hả chạy. Bốn phía tức thì có mấy bóng người nhảy ra chạy về bên ấy.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương bấy giờ mới tranh thủ mở cửa, rồi dùng khinh công nhảy ra khỏi cửa tây. Đêm trăng vằng vặc, cậu chàng mơ hồ phát hiện bốn phía đều có người đứng canh chừng. Thầm nghĩ:

[ Lăng Không Đạp Vân và Bách Quỷ Dạ Hành thần kì thế này, các đời Quận Gió không đi làm trộm thì cũng phí của trời. ]

Hai người cứ men theo bờ tường, luồn lách giữa các lối nhỏ đình viện, đi chừng thời gian uống xong chén trà thì trước mặt xuất hiện một hoa viên. Tạng Cẩu thấy giữa đêm tối trời mà hoa viên noi vẫn có ánh sáng vàng hắt ra tận lối nhỏ chẳng khác gì ban ngày, không khỏi kinh ngạc.

Lúc này lại có tiếng đàn cất lên, dập dìu trầm bổng, da diết ngâm nga.

Thế rồi, trong vườn hoa chợt có tiếng người lên tiếng:

“ Đồng bào từ xa đến tệ xạ, không kịp khoản đãi. Xin mời Quận Gió tân nhiệm là Tạng Cẩu thiếu hiệp và Hương công chúa vào gặp mặt. ”

Kinh ngạc hơn, kẻ vừa lên tiếng dùng tiếng Việt!

Tuy thói quen dùng từ vẫn còn lai lái tiếng Trung, chứng tỏ người này học tiếng Hán là tiếng mẹ đẻ, sau này lớn lên mới học thêm cả tiếng Việt, nhưng khẩu âm chẳng khác nào người nước Nam. Hơn thế, người này nhận ra được thân phận thật của hai người, nhất là chuyện Tạng Cẩu được Quận Gió chân truyền y bát thì lại càng khó hiểu.

Tạng Cẩu ngơ ngác nhìn Phiêu Hương, nhất thời không biết phải làm sao.

Lúc này ý nghĩ trong đầu cô nàng chuyển biến nhanh như điện, chớp mắt đã đoán được đại khái người lên tiếng hẳn là chủ nhân của Lí phủ.

Cô nàng bèn nói:

“ Cứ vào xem sao. Nhớ phải tĩnh quan kì biến. ”

Hai người theo đường mòn trải đá trứng ngỗng, qua một lần cổng tròn, thì đến một đoạn hành lang gấp khúc. Tuy tứ phía sáng rực nhưng chẳng thấy mùi khói đuốc cay mắt, hay hơi nóng phả ẳm, bởi mỗi cây cột gỗ đều khảm một viên Dạ Minh Châu soi sáng, tính ra dễ đến mấy chục viên. Phải biết thời ấy Dạ Minh Châu là thứ giá trị liên thành, đủ thấy Lí phủ này hoa lệ bực nào.

Hành lang len lỏi giữa cây quý hoa lạ, núi giả ao sen, hài hoà vừa vặn. Hương sen thanh mà không nồng, lẫn trong mùi gỗ trầm từ cột kèo khiến Tạng Cẩu và Phiêu Hương khoan khoái lạ, thần thanh khí sảng. Tuy là hoa lá um tùm, nhưng tỉa tót cẩn thận, nên dẫu có đứng ngay sát lan can mà ngó ra cũng không có cành lá nào quét vào mặt.

Hai người đi hết hành lang gỗ thì đến một ngôi đình nhỏ.

Trong đình bày một cái bàn đá trắng, mấy cái ghế con, trên bàn đặt một cây đàn bầu một dây. Bấy giờ đang có một trung niên ngồi gảy đàn, ấy là khúc cổ cầm Xuất Tái khúc của Vương Chiêu Quân lúc gả đến Hung Nô. Vốn dĩ khúc này đánh bằng hồ cầm ba mươi sáu dây, trung niên nọ biến tấu dùng đàn bầu một dây gảy nên, lại có một tư vị khác.

Y gảy xung một khúc, thở dài nhìn lên trăng sáng, ngâm khẽ:

“ Sàng tiền minh nguyệt quang.

Nghi kị địa thượng sương.

Cử đầu vọng minh nguyệt.

Đê đầu tư cố hương. ”

Hồ Phiêu Hương bấy giờ mới nói:

“ Bác đây giấu nỗi nhớ quê hương cố quốc trong thi ca, phải chăng có điều khó nói? ”

Trung niên bèn hỏi:

“ Công chúa đoán được tâm sự của tại hạ? ”

Hồ Phiêu Hương đáp:

“ Đã là dân mất nước, cái hư danh ấy cũng nên bỏ đi thôi. Không dám nói hiểu hết, nhưng một chút tâm tư thì cháu thấu được. ”

Tạng Cẩu nghe hai người nói chuyện, ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì cả.

“ Mời nói… ”

Trung niên vuốt cần đàn một cái sau cuối, rồi lên tiếng.

Hồ Phiêu Hương bèn đáp:

“ Khúc phổ ngài khảy là Xuất Tái khúc của Vương Chiêu Quân, tương truyền sáng tác khi bà ra biên ải làm dâu xứ người. Tiếng đàn thê lương ai oán đến độ nhạn trên bầu trời nghe được cũng chẳng thiết sống, đâm đầu xuống chết. Từ ấy Chiêu Quân có hiệu là Lạc Nhạn. ”

Cô nàng chậm rãi kéo ghế, ngồi xuống nói:

“ Còn bài thơ thì là bài Tĩnh Dạ Tứ của thi tiên Lí Bạch. Riêng câu cuối ngày ngân rất nhập tâm, nói lên nỗi lòng nhớ về cố quốc. ”

Trung niên nọ dẹp cây đàn, nói:

“ Hai vị đến tận đây, hẳn là vì cách phá giải thế Rồng Không Đuôi và bí mật của chìa khoá có phải không? ”

“ Còn ngài đây, không phải là hậu duệ của Thánh Chèm đấy chứ? ”

“ Công chúa đoán không sai, Lí Thân chính là tiên tổ của tại hạ. ”

Hồ Phiêu Hương nghe đến đây, chợt nhíu mày.

Cô nàng đảo mắt một cái, rồi lại hỏi:

“ Tại sao ông biết thân phận của chúng tôi? ”

Lí lão cười nhạt, đáp:

“ Quận Gió đời trước với cha ruột tại hạ là chỗ quen biết, tất nhiên tại hạ nhận ra được sở học của ông. Hồi ấy ở Tất gia trang đã được chứng kiến Tạng thiếu hiệp đây động thủ, tự nhiên là biết. ”

Nói đoạn, lão chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, nhẹ nhàng tiến ba bước.

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Nếu đã nặng lòng với Đại Việt, sao gia tộc ông khư khư giữ mộ, mà không lấy lại bí mật Rồng Không Đuôi đem về Đại Việt? ”

“ Có phải bản nhân không muốn đâu?? Là cái chìa khoá, thiếu hiệp ạ. Thứ này lưu lạc ở phương Nam tính đến nay cả hai ngàn năm, cửa một nơi chìa một nẻo thì mở bằng cách nào?

Huống hồ, tại hạ nghĩ chìa khoá đang nằm trong tay hai người. ”

Xét gia phả mấy trăm đời, thì quả thực Lí phủ ở Tây An này là dòng chính hậu duệ của Thánh Chèm.

Năm xưa Thánh Chèm quyên sinh, Tần Thuỷ Hoàng xây mộ ông ở Tây An, đúc tượng người sắt như thật. Vợ ông là hoàng phi Bạch Tĩnh Cung – con gái Tần Thuỷ Hoàng, xin cha cho ở vậy chăm con, lo mộ chồng. Trải qua mấy thời chiến loạn, li tán, tuy người chết vô số, song cũng giữ được hương hoả dòng chính. Đến nay lại khai chi tán diệp ở Tây An, trở thành một đại gia tộc lớn bậc nhất phía bắc Trường Giang.

Hồ Phiêu Hương nheo mắt:

“ Nếu đúng thế thì sao? ”

“ Vậy mau lấy ra! Tại hạ được biết tiên tổ có để lại một thứ vũ khí vô địch, địch được ngàn quân đấy! Có nó lo gì không phá được giặc Minh? ”

Lão vừa nói, vừa phủi phủi bàn tay.

“ Chẳng lẽ kiếm Thuận Thiên thực sự có thật? ”

Hồ Phiêu Hương thấy y nhắc đến vũ khí vô địch, lòng hiếu kì nổi lên, lại chẳng hiểu tại sao lúc này đầu óc chợt mơ hồ không suy nghĩ kỹ càng được, thế là buột miệng.

Tạng Cẩu chợt kéo áo bạn, giật lên khỏi cái ghế, tiếc là không kịp. Chỉ thấy từ bốn phương tám hướng, dưới mặt bàn, dưới chân ghế đều có xiềng xích bắn ra, trói nghiến cả hai lại. Tạng Cẩu thử vận kình, nào ngờ đống xích tự nhiên trở nên nặng kinh hồn bạt vía, xem kỹ lại mới thấy té ra xiềng xích đều làm từ đồng đen.

Té ra ngôi đình nhỏ này có bẫy, chốt mở đặt dưới viên gạch mà Lí lão vừa mới dẫm vào.

Lão lúc này mới kinh hô lên thật to:

“ Chư vị đã nghe cả rồi chứ! ”

Tạng Cẩu và Phiêu Hương tuy bị trói nghiến, nhưng tai không điếc mắt không mù, tự nhiên có thể thấy tứ phía túa ra rất nhiều người của các bang các phái.

Có Nguyên Mãn đại sư, Diệu Định sư thái, Quảng Thành tử…v.v… cả thảy đều xuất hiện. Đứng xa hơn, lố nhố nơi đầu tường, ngồi la liệt trên mái nhà là nhiều võ lâm nhân sĩ nữa.

Chấn Nguyên Tử bèn quát:

“ Đấy chư vị thấy chưa? Năm năm trước đã sớm nói hai tiểu tặc này có tà tâm, chẳng hảo ý gì với Đại Minh ta đâu! Bây giờ thì thế nào??? ”

Nguyên Mãn đại sư cũng thở dài, niệm Phật hiệu mà không nói gì.

Diệu Định sư thái quắc mắt như điện, nói chậm rãi đều đều mà ngữ khí lạnh như băng:

“ Hai tiểu tử An Nam, uổng cho năm xưa ở Tất gia trang bần ni đã tha mạng các ngươi, thật là thả hổ về rừng! Hôm nay bần ni phải thay trời hành đạo! ”

Tạng Cẩu khi không lại bị xích trói nghiến lại, đã vậy chẳng hiểu vì cớ gì mà lửa giận trong lòng bùng phát không tài nào kiềm chế được. Lúc này tuy hai tay đã bị trói chặt, nhưng hai chân vẫn còn cử động, bèn quát:

“ Giở trò ngậm máu phun người, đánh lén như thế, còn xứng làm tiền bối trong võ lâm hay sao??? ”

Diệu Định sư thái quát:

“ Khá khen cho tên tiểu tặc, chuyện bỉ ổi bản thân làm ra chẳng nhẽ còn không nhận hay sao? Tiếp chiêu! ”

Hồ Phiêu Hương cũng ấm ức nói:

“ Cẩu, người ta là người Tàu, lẽ dĩ nhiên là muốn cướp đi nghìn dặm sông núi Đại Việt ta! Trước lợi ích dân tộc, quả thực chẳng còn kể đúng sai phải trái chi hết, lấy oán báo ân! Chúng ta nhìn nhầm người rồi. ”

“ Còn giảo biện? ”

Diệu Định sư thái quát lớn, kiếm trong tay đâm ra như thiểm điện.

Tạng Cẩu gầm lên:

“ Năm năm trước ta kính bà, cũng không đánh lại bà! Nhưng giờ đây thì khác! ”

“ Cá nằm trong rọ còn già mồm? Động thủ đi! ”

Diệu Định sư thái thấy một thằng nhóc còn chưa thành niên chẳng thèm coi mình ra gì, bèn xuất kiếm đâm liền năm bảy nhát.

Tạng Cẩu cười khẩy, nói:

“ Đánh bại bà cần quái gì phải dùng đến đôi tay? ”

Đoạn sử dụng vô ngã, kiếm của Diệu Định sư thái vừa chém ra thì cậu chàng cũng co chân xỉa ra một cái. Tốc độ ngọn cước thật là như điện xẹt, kình phong rít lên ầm ầm. Diệu Định sư thái cũng phải bàng hoàng, vội sử một chiêu Bạch Vân Xuất Tụ, ý đồ hoá giải thế công.

Nào ngờ Tạng Cẩu biến chiêu còn nhanh hơn. Chỉ thấy cậu chàng tung người, cước thế chuyển từ đâm thẳng sang đá ngang. Diệu Định sư thái vốn mang lòng xem nhẹ, không kịp hoàn thủ, bị đá trúng bốn cái nặng như núi đè.

Lúc này lửa giận Tạng Cẩu ngút trời, ra tay chẳng còn biết nặng nhẹ chi cả. Bốn cước này xuất ra, ba thức là trong Diệt Tuyệt Tam Bộ, đòn cuối cùng lại là võ học thành danh của bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn là chiêu Chân Cứng Đá Mềm. Diệu Định sư thái chỉ thấy hùng kình đánh vào người, rồi dội ngược ra liên hồi, kình phong nổ bùng như tiếng quỷ khóc, khiến bà ta cơ hồ tẩu hoả nhập ma. Kế đó từng chiêu từng chiêu đá vào mạng sườn, tiếng xương gãy tức thì vang lên răng rắc, nghe mà rợn người.

Diệu Định sư thái bị Tạng Cẩu dùng sức đá mạnh như vậy, thế mà không bay đi, trái lại đổ gục ngay dưới ngôi đình, miệng nôn máu hôn mê, chỉ còn nửa cái mạng. Tạng Cẩu cáu tiết đạp một chân lên mặt bà ta, quát:

“ Còn ai không phục nữa??? ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »