Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 289
hồi hai mươi lăm (14)..

❊ ❊ ❊

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Hừ, cứ cho là vũ khí địch lại thiên quân vạn mã là có thực đi, nếu rơi vào tay người Minh, thì Đại Việt ta gặp họa lớn rồi. ”

Chấn Nguyên Tử nói:

“ Đại Việt ngày xưa vốn là Giao Chỉ, là một phần của Đại Minh ta, rơi vào tục man di lâu ngày quên cả tổ tiên rồi sao? ”

Hồ Phiêu Hương bèn bốp lại ngay:

“ Xí! Tự dát vàng lên mặt, ai là quận là huyện, ai là con cháu của mấy người kia chứ? ”

Hai bên cãi nhau ỏm tỏi.

Chấn Nguyên tử quay sang phía Trương Tam Phong, nói:

“ Trương chân nhân, ngài nói gì đi… ”

Không cần ai phải nói, người ta tự ý thức được lúc này quyền quyết định sau cùng là ở Trương Tam Phong.

Lão đạo sĩ bèn cười:

“ Các người xem, có người nhắc lão đạo nước phù sa không chảy ruộng người ngoài đấy. ”

Lý Thông bèn nói:

“ Cổ mộ nằm ở trung nguyên mấy ngàn năm, không thể tính là vật của Đại Việt được nữa. Càng hà huống lúc này hết thảy võ lâm đều ở đây, nếu như nhún nhường hai đứa nhóc Giao Chỉ, thì chẳng phải mất hết mặt mũi hay sao? ”

Lời này ám thị không chỉ muốn toàn bộ võ lâm đánh hội đồng Tạng Cẩu Phiêu Hương, ỷ đông hiếp yếu, mà còn bóng gió chuyện cai trị Giao Chỉ lâu dài của người Minh.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương tuyệt đối không thể để bí mật Rồng Không Đuôi rơi vào tay người Tàu, thế nên chắc chắn không thể nào nhún được. Mà quần hào trung nguyên, một phần do khiếp đảm cái danh tiếng vũ khí địch lại thiên quân vạn mã, phần khác lại vì mờ mắt bởi của cải châu báu trong mộ mà quyết không lùi bước.

Lúc này Trương Tam Phong buộc phải lên tiếng:

“ Được rồi. Được rồi. Theo bần đạo thì mỗi môn phái cử một người vào theo hai người An Nam này, rồi dựa vào vận may, bảo vật vào tay ai thì người đó giữ. Còn vào mộ rồi thì tự nhiên là dưới ba thước đất, lão đạo này không có thiên lí nhãn mà nhìn xuyên qua, khi ấy sống hay chết bỏ, tranh đoạt cướp giật thế nào là tùy các vị, bần đạo không quản, không biết gì hết! ”

Hồ Phiêu Hương đang định nói: “ Lí Thân là người Đại Việt, người Minh can hệ gì mà muốn chia chác? ” thì Tạng Cẩu đã kéo áo cô nàng, nói khẽ:

“ Thôi Hương đừng làm khó Trương chân nhân nữa. Cậu không nể ông ấy, thì cứ coi như mình trả công giữ mộ hai ngàn năm cho người Tàu đi. ”

Lời này cũng hàm ý ám chỉ Lý Thông là người Tàu, không can hệ gì tới nước nam nữa cả.

Quảng Thành Tử bèn nói:

“ Cớ sao hai người này được vào, mà mỗi phái chúng ta chỉ cử được một người? ”

Trương Tam Phong nhíu mày, đoạn lại dùng công phu truyền âm nhập mật nói riêng với Quảng Thành Tử:

“ Chớ có vô lễ! Nếu không phải thiền sư thấy ngươi cũng bị trúng kế, lại muốn hoá giải can qua, thì nhà ngươi nghĩ đôi tay mình hồi phục được nhanh như thế không? ”

Quảng Thành Tử nghe thế mới tỉnh người. Đôi tay của y bị Tạng Cẩu phế bỏ, đến nay xương cốt cánh tay đã nát, nhưng từ khuỷu đổ đến vai lại không bị hậu hoạn gì, mà kinh lạc gân mạch điều khiển năm ngón vẫn dùng được. Trước đây y cứ nghĩ do nội công mình tài, hoặc Tạng Cẩu hoả hầu non kém mới không phế hẳn đôi tay y đi. Nay mới vỡ nhẽ là có thần y Tuệ Tĩnh ra tay cứu chữa.

Tuệ Tĩnh thiền sư bèn cười:

“ Các vị nếu không chịu, thì cứ vào thử đi. Đợi các vị vào cỡ một tháng hai tháng gì đó rồi hai đứa này vào sau cũng được. Chúng ta không vội. ”

Ông nói ra lời này, thì quần hào Đại Minh mới chịu yên.

Không có chìa khóa Loa thành đang ở trong tay hai người Tạng Cẩu Phiêu Hương thì cửa sinh của ngôi mộ sẽ không mở. Lúc này xông vào chỉ có đường chết.

Về phía Hồ Phiêu Hương thấy bạn khuyên cũng có lí, cô nàng mới chịu thôi.

Các môn các phái chọn ra được người tài tuấn cơ trí nhất, sửa soạn hành lí, chuẩn bị những vật cần dùng như mồi lửa, lương khô nước uống, dây thừng…v.v… Lí Thông là chủ nhà, bèn sai kẻ dưới chuẩn bị nơi ở cho quần hào các phái, lại ấn định ngày đẹp, chuẩn bị vào mộ Thượng Đẳng thiên vương.

Kể tiếp chuyện Lê Lợi…

Hổ Vương dẫn Đinh Lễ về Lam Sơn được ít hôm thì Lê Lễ cũng cáo từ bỏ về một mình. Y không quá dũng mãnh, trí mưu không thuộc hàng đầu, nhìn qua có vẻ chỉ là người phụng mệnh áp lương nên Trùng Quang đế cũng ưng thuận cho về.

Qua được ba tháng, quân Trần khôi phục nguyên khí, lại liên hợp được các lộ nghĩa binh trong dân gian, Trùng Quang đế bèn sai Nguyễn Cảnh Dị, Nguyễn Súy, Đặng Dung cầm quân đánh ra bắc lần nữa. Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục, chính biên quyển thứ mười hai chép rằng:

“ Tháng 5, mùa hạ. Đế Quý Khoáng đánh nhau với quân nhà Minh ở Hồng Châu, bị thua.

Đế Quý Khoáng đem bọn Nguyễn Cảnh Dị lại tiến quân đến Hồng Châu, phá vỡ được đạo quân của Giang Hạo, đô đốc nhà Minh; nhân thế thắng, tiến thẳng đến Bình Than. Hào kiệt nghe tiếng, nhiều người hưởng ứng. Đồng Mặc, người Thanh Hóa, hiệu là Lỗ Lược tướng quân, tung quân ra đánh quân nhà Minh, bắt được chỉ huy Tả Địch.

Đế Quý Khoáng trao cho Mặc quản trị phủ Thanh Hóa. Lại có bọn Nguyễn Ngân Hà, Lê Nhị, Lê Khang, Đỗ Cối và Nguyễn Hiêu cũng đều đem dân chúng đánh giết quân nhà Minh. Nhưng vì quân không có người thống lãnh, hiệu lệnh không thống nhất, nên quân nhà Minh đi đến đâu, thì quân sĩ ở nơi ấy liền bị tan vỡ. Đế Quý Khoáng lại dẫn quân về Nghệ An. ”

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư không nói gì đến việc này.

Trong các trận này, tướng của Lam Sơn cũng lập được không ít công lao, được thưởng rất hậu, nhưng chiến tích thì tuyệt nhiên không được ghi lại. Chư tướng cũng vì thế mà lấy làm bất bình, duy chỉ có Lê Lợi là hầu như không để bụng, còn một mực khuyên can chư tướng nữa.

Lưu Nhân Chú thấy chủ công cứ cam chịu không oán thán, bỗng thấy tò mò, bèn nhân lúc canh khuya thanh vắng hỏi nhỏ mấy lời.

Lê Lợi bèn nói:

“ Lúc này đang buổi giặc dã nhiễu nhương, sao có thể vì cái tư lợi cỏn con mà làm quân sĩ tự mình cắn xé, vua tôi đấu đá lẫn nhau cho đặng? Huống hồ Đồng Mặc kia tự mình phất cờ bắt được cả chỉ huy quân Minh thì ắt có tài hơn ta. Mình phải học cái tốt của người ta, cớ sao lại hạnh họe ganh tị? Lại nói Lam Sơn ta bây giờ vẫn đang giả ý theo giặc, nếu như bây giờ ta lên nắm quyền một phủ, ngoài mặt thì oai phong, nhưng chẳng có lợi cho đại kế lâu dài. Mà các chư tướng nếu được công lao hiển hách, thể nào giặc cũng cố sức truy tra. Chẳng may truy đến Lam Sơn thì hỏng cả chuyện lớn. U của ta phải nạn đã đành, quan trọng hơn là không thể tiếp tục làm nội ứng. Thực là lợi không bằng hại, được không bù nổi mất. ”

Lưu Nhân Chú cười mà không nói gì thêm về chuyện này, chỉ nghĩ thầm:

[ Bà Thương quả là biết dạy con. ]

Đoạn lại bảo:

“ Bà lớn có viết phong thư cho chủ công, bảo hoàng đế nhà Minh cho chiếu ân xá trăm họ, một mặt lại bảo bọn quan lại rằng: “ Người Giao Chỉ đều là dân của trời, đã vỗ về chúng, thì chúng đều là con đỏ của trẫm. Chúng nhất thời đi theo bọn giặc, nghe nói bị giết, trẫm thực thương xót trong lòng, sao lại nỡ để chúng như vậy? Vả lại, bọn gây tội ác chỉ có mấy đứa thôi, còn trăm họ nơi bãi biển, hang núi,bị chúng cưỡng bức, uy hiếp, hoặc giúp chúng lương thực, hoặc bị chúng đem theo làm giặc ở các nơi, đều là bắt đắc dĩ, bị chúng làm cho lầm lỡ chứ không phải là do bản tâm. ”

Y ngừng một chốc, chờ xem phản ứng của Lê Lợi, rồi mới tiếp:

“ Nếu biết hối hận sửa bỏ lỗi lầm, đều cho được đổi mới. Làm ác chỉ có mấy đứa, trăm họ không có tội gì. Trong đó, người nào hiên ngang dũng cảm, có kiến thức, có thể bắt được mấy đứa kia đem dâng thì nhất định sẽ ban cho quan to, tước cao. Còn bọn làm ác, nếu biết tẩy rửa tâm trí, đổi lỗi sửa mình, thì chẳng những được khoan tha tội lỗi, lại còn chắc chắn được làm quan vinh hiển nữa ”. ”

Chàng bèn đáp ngay:

“ Ấy chỉ là vỗ về ngoài mặt, hòng làm mất cái chí đánh giặc của trăm họ mà thôi. Cũng như cái “ phù Trần diệt Hồ ” năm xưa vậy, vốn chỉ là nói phét. ”

Lưu Nhân Chú bèn đáp:

“ Vua Minh đặt nặng chuyện phu phen sưu thuế, trăm họ đâu phải sung sướng gì? Nhưng nếu không có bà Thương trá hàng thì làm sao biết được cái ngụy kế an dân này? ”

Lê Lợi hiểu đại nghĩa, nên không tranh công tham thưởng, cứ việc gì làm được thì cố hết sức, việc gì được giao thì chẳng nề hà. Lâu dần vua Quý Khoáng thấy chàng không có dã tâm nên cũng không cảnh giác như trước nữa, song cũng không trọng dụng.

Chừng sang năm sau, thì Đặng Dung bàn với vua Trùng Quang cử sứ thần sang nhà Minh xin phong tước lần nữa, kì thực chỉ là kế hoãn binh. Vua Trần Quý Khoáng ưng thuận, cho Hồ Ngạn Thần làm chánh sứ, Bùi Nột Ngôn làm phó sứ sang xin với nhà Minh phong tước vương. Đoàn sứ bộ đi được mấy tháng thì về, cáo là mang theo tin tốt. Vua Minh phong Trần Quý Khoáng làm Bố chánh sứ ở Giao Chỉ, Nghiện Thần làm tri phủ Nghệ An.

Nhưng chẳng được bao lâu thì Hồ Ngạn Thần bị bắt giam, rồi chết trong ngục. Lê Lợi tuy chẳng hiểu vì sao nhưng cũng không hỏi nhiều.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »