Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 242
hồi hai mươi ba (10)..

❊ ❊ ❊

Thiếu nữ chính là Hồ Phiêu Hương.

Cô nàng lơ đãng nhìn theo một chiếc thuyền buôn vừa mới tháo dây neo rời bến, cánh buồm giương ra đón gió căng phồng lên. Hoa lả tả rơi theo cơn gió, tựa hồ muốn đuổi theo con thuyền đương rẽ sóng. Nhưng thuyền kia vẫn vô tình tăng tốc, nương theo cơn gió mạnh phóng mình hướng về dòng sông Hoàng Hà. Cánh hoa kia rốt cuộc chẳng thể tìm đến con thuyền, đậu xuống bến nước lạnh giá, sau cùng chẳng biết trôi đến phương nào.

Chợt sau lưng Hồ Phiêu Hương có tiếng gọi cất lên:

“ Xin lỗi nhé, chờ có lâu không? ”

Người đến tất nhiên là Tạng Cẩu.

Cậu chàng chạy đến bên cạnh cô bạn, vươn vai, nhắm mắt thưởng thức từng chút từng chút ấm áp của nắng sớm rơi lên gương mặt. Mùi hoa thoang thoảng lướt qua, không thanh thoát như sen, chẳng nồng nàn như lài. Đằm một hương hoa sữa khiến cho hai cánh mũi Tạng Cẩu máy động, không khỏi nhớ về một chiều thu Kinh Bắc.

“ Cẩu làm cái gì mà lâu thế? ”

Hồ Phiêu Hương quay sang, cau mày với cậu chàng.

“ Rửa bát mà được bằng một nửa lúc Cẩu khinh công thì đã xong từ đời nào rồi. ”

Tạng Cẩu ho khan mấy cái, đoạn gãi đầu:

“ Tớ mà không rửa kỹ, Hương về thấy bát đĩa bẩn thể nào cũng cằn nhằn tớ cả tối cho xem. ”

“ Thế bây giờ lại thành tại tớ à? ”

Tạng Cẩu thấy cô bạn có vẻ muốn nổi quạu, bèn vội vàng chuyển chủ đề:

“ Tại tớ, là tại tớ. Nhưng mà… sao tớ nghe như có mùi hoa sữa? ”

Hồ Phiêu Hương thản nhiên đáp:

“ Thì đúng rồi.”

“ Bên Tàu cũng có hoa này à? ”

Tạng Cẩu nhắm mắt, hỏi.

“ Tất nhiên là không. Nhưng có người đưa đến cho tớ. ”

Nói đoạn, Hồ Phiêu Hương vỗ vào cái túi lụa đeo lủng lẳng ở thắt lưng. Có vẻ cô nàng học cách làm túi thơm, rồi lấy hoa sữa bỏ vào đấy.

Tạng Cẩu lúc này mới chợt hiểu, nói:

“ Thì ra cậu dẫn tớ xuống thị tứ là muốn tớ gặp một người phải không? ”

“ Không sai. Một người Đại Việt. Hơn nữa còn là người quen cũ của mình đấy. ”

Hồ Phiêu Hương mỉm cười, đoạn chỉ tay về phía quán trà:

“ Đi thôi. Người ta chờ nãy giờ rồi đấy. ”

Tạng Cẩu tự nhủ không biết người nào lại vượt ngàn dặm từ Đại Việt lên tận nước Tàu để gặp hai người. Phải biết bây giờ là thời loạn, người ta đề phòng gian tế trà trộn rất gắt gao, thành thử biên ải đều bị phong tỏa. Muốn từ nam lên bắc, từ bắc xuống nam, thì phải đi qua vùng núi rừng phía tây bắc Đại Việt, sau đó xuyên qua vùng núi Xuyên Thục mới vào được đến trung nguyên.

Hành trình này chẳng những lâu, còn khó khăn nguy hiểm trùng trùng. Nếu không có trí có dũng, thì tuyệt đối không đi nổi. Ngay cả bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn những năm gần đây cũng không thể thường xuyên vào Đại Minh dạy võ cho cậu chàng.

Tạng Cẩu tự hỏi…

Nếu có người nào hội tụ cả trí và dũng để vượt qua núi non cách trở, lại là người quen của cậu chàng, thì có lẽ chỉ có một người mà thôi.

Tiết trung thu đã qua được nửa tháng, đang buổi nông nhàn, người ta bắt đầu rủ nhau tìm lấy một cái nghề phụ mà làm để mưu sinh. Quán trà cũng vì thế mà đông khách hơn mọi ngày.

Trà lầu cũng vì thế mà náo nhiệt.

Người ta đến đây uống trà, nói chuyện, kẻ thì vì mưu sinh, người thì vì khuây khỏa… duy chỉ có một ông sư già nua ngồi một mình ở bàn trong góc của quán trà là khác biệt. Lão đến đây không phải vì mưu sinh, cũng không phải để giải sầu. Lão cứ ngồi một mình, đổ trà ra chén, đoạn nhắm mắt lẩm nhẩm như đọc kinh. Cũng chẳng thấy lão dừng lại uống trà, mãi đến khi nước trà nguội ngắt lão mới mở mắt, lấy trà trong chén đổ lại vào bình, rồi rót thêm một chén.

Người ta thấy lão kì lạ, đều cho là bị điên, nên không lí gì đến nữa.

Tiểu nhị lúc thấy lão bước vào, ăn bận rách rưới, mình mẩy hôi thối thì đã muốn đuổi ra khỏi cửa. Nhưng rồi thấy lão cười lành quá, y lại không nỡ đuổi nữa.

Lão hòa thượng vừa mập vừa lùn, trông chẳng khác nào cái chuông, nhìn đến là tếu. Nhưng hiếm thấy là cái nét cười của lão. Hình thể của lão tuy không đến mức xúc phạm người nhìn, nhưng cũng chẳng thể coi là đẹp đẽ gì cho cam, tuyệt không thể coi là mĩ nam mĩ nữ gì… Coi như là hai chữ “ tầm thước ” gán cho lão cũng hơi gọi là nói quá lên. Nhưng nhìn lão cười toe toét, nghe tiếng lão giòn tan, người ta thấy thư thả, bao nhiêu phiền muộn trong lòng đều như có cánh. Nên tuy là lão hôi rình, không ai lấy làm khó chịu.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương vào quán, trông thấy lão.

Hai người không nhịn nổi, reo lên như hai đứa trẻ.

“ Ông Khiếu Hóa! ”

Rồi cả hai cùng chạy. Mỗi bước chân là một năm trôi về quá khứ. Khinh công của cả hai đều rất cao, nên chỉ năm sáu bước là chạy đến bên ông sư.

Kí ức của hai người cũng quay trở lại cái miếu hoang nọ, lúc sư phụ hai người – Quận Gió – dẫn họ đến nhờ ông sư già trông nom.

Người xuất hiện ở quán trà đích thực là Khiếu Hóa tăng.

Bảy năm không gặp, giờ lão đã già hơn xưa một chút, lông mày đã điểm bạc. Nhưng có lẽ vì cái cách lão sống, cái cách lão cười, nên năm tháng không hề lưu dấu trên cái bản mặt tròn tròn của lão. Quả thực giống một lão trẻ con.

Khiếu Hóa tăng gặp lại hai người, bèn giang rộng hai tay, đón Tạng Cẩu và Phiêu Hương nhào đến.

Lão lại dựng họ lên, lấy hai bàn tay sờ lên mặt, đặt lên trán cả hai, rồi mới chép miệng:

“ Hai đứa lớn thế này rồi đấy à. Thầy chúng mày mà biết chắc mừng lắm. ”

Ông nhắc đến thầy, khiến lòng cả hai bất giác chạnh lại. Niềm vui mừng vì được gặp lại ông sư già cũng vì vậy mà thiếu đi cái trọn vẹn.

Tạng Cẩu nói:

“ Ông vượt ngàn dặm đường, chắc không phải chỉ để thăm chúng con xơi xơi thế đấy chứ? ”

Không phải cậu chàng không muốn gặp lại Khiếu Hóa tăng, ngược lại là khác. Dù sao, môn võ chó Khiếu Hóa dạy, Tạng Cẩu vẫn dùng đến tận bây giờ. Song nói sao thì nói, chặng đường từ Đại Việt lên tận phương bắc xa xôi này thực là hiểm trở, nguy hiểm trùng trùng. Nếu không phải có việc trọng đại, có lẽ Khiếu Hóa tăng đã không việc gì phải lặn lội đến tận nơi gặp hai người.

Thế nên lần này ông sư già xuất hiện, hẳn là có chuyện động trời.

Khiếu Hóa tăng quả thực có chuyện lớn cần phải nói cho hai người.

Chuyện lớn này… liên quan cái bí mật đằng sau chìa khóa Loa thành hai người đang giữ.

Khiếu Hóa tăng bèn hỏi:

“ Hai đứa đã giải được manh mối nào về vật của thánh tổ hay chưa? ”

Tạng Cẩu đảo mắt, thầm suy đoán rằng ông sư già đã được bốn người Địa Khuyết Thiên Tàn kể cho chuyện cái chìa khóa.

Hồ Phiêu Hương tuy rằng không đoán được vì sao Khiếu Hóa tăng lại biết về cái trống đồng con đấy, nhưng cô nàng thầm nghĩ ông sư này là bạn thân của thầy. Mà Quận Gió vốn là vua giới lục lâm, không thể không có thuộc hạ trung thành ngày trước. Chắc hẳn một trong số bộ hạ cũ của vua trộm đã báo cho ông biết. Dù sao, Tạng Cẩu lúc mang trống về cũng không nói rằng chuyện này chỉ một mình cậu chàng biết.

Hai người thở dài:

“ Cũng chưa đâu vào với đâu cả. Hiện tại bọn cháu biết manh mối tiếp theo nằm trong một quyển kinh ở Thiếu Lâm tự, tên là Niết Bàn kinh. Năm đó thánh tổ lên Tàu cuỗm đồng, đã đi qua Thiếu Lâm, giao lại quyển kinh cho trụ trì bảo quản. Chính thánh tổ cũng giao phó rằng người nào muốn có quyển kinh này thì phải vượt qua được trận mười tám người đồng canh giữ Tàng Kinh các mới được. ”

“ Rồi sao… ”

Khiếu Hóa tăng cau mày.

Tạng Cẩu đáp:

“ Khốn một nỗi là võ công của những người đồng này rất cao. Bọn cháu bị vây ở đây năm năm mà cũng chưa phá được trận. Chẳng biết đến năm nào tháng nào mới tìm được kinh Niết Bàn nữa. ”

Hồ Phiêu Hương chợt đảo mắt, rồi nói:

“ Ông Khiếu Hóa, ngày mai là lần phá trận tiếp theo, chi bằng ông theo giúp sức cho bọn con? Võ công của ông và họ đều là công phu của nhà Phật, biết đâu lại tìm được cách phá giải? ”

Khiếu Hóa tăng nói:

“ Thế thì để ông thử một chuyến xem sao. ”

Tạng Cẩu lại tiếp:

“ Quên nữa. Ông nói xem, ông cất công lên tận đây tìm bọn con làm gì? ”

Khiếu Hóa tăng bèn nói:

“ Thực ra, ông đã biết được mục đích thực sự vì sao thánh tổ bắc tiến, cũng như bí mật đằng sao chiếc chìa khóa nọ. ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »