Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4960 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 277
hồi hai mươi lăm (2)..

❊ ❊ ❊

Tạng Cẩu chậm rãi đi ra từ chỗ đang ngồi, nói:

“ Dọa họ một chút là được, móc mắt người ta thì không khỏi quá tàn nhẫn. ”

Thiếu niên họ Lí từng nếm thử chỉ kình, biết mình không phải đối thủ, mới dè dặt:

“ Các hạ cũng cùng một bọn với chúng? ”

Trong buồng lại có tiếng thiếu nữ eo éo:

“ Lí ca ca, sao còn chưa móc mắt của hắn luôn đi? ”

Tạng Cẩu đảo mắt, thầm nghĩ:

[ Cô nàng này hở chút là đòi móc mắt kẻ khác, tâm địa cũng không khỏi hẹp hòi quá thể. Nhưng lần này dù sao cũng là ba tên trộm cướp kia sai trước, mình lên tiếng trách cứ thì không được hay cho lắm. ]

Cậu chàng xua tay, giải thích:

“ Nào phải. Nói cho đúng thì tôi cũng có thể là người bị cướp đây. ”

“ Vậy quá tốt. Nhưng bọn đầu trộm đuôi cướp này nếu tôi không cho một bài học đau thì sau này thể nào cũng hại người ta tiếp. Nếu hôm nay không phải chúng ta thuê trọ ở đây mà là một người không biết võ công thì khéo đã bị hắn hại thảm rồi. Trước khi chúng ta đến trọ, lại không biết đã có mấy trăm, mấy ngàn nạn nhân. ”

Thanh niên họ Lí bắt đầu phân trần.

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Móc mắt vẫn quá ác độc, thôi thì từ mai hủy đi cái quán này, không cho chúng kinh doanh bất chính nữa. ”

Ba tên kia còn tưởng từ rày mất toi đôi mắt, chẳng ngờ lại từ đâu nhảy ra một thiếu niên nói đỡ cho, bèn vái lạy như tế sao, luôm mồm “ bọn tiểu nhân không dám nữa ”. Tên tiểu nhị thì càng sợ vỡ mật. Trước khi lên đây hắn rõ ràng đã thấy Tạng Cẩu vào phòng, ngáy đều đều. Thế mà chẳng hay cậu chàng lẩn ra ngoài này từ lúc nào. Hắn có ngu ngốc mấy thì cũng nhìn ra, võ công của Tạng Cẩu so với tay thiếu niên kia càng cao hơn.

Thiếu niên họ Lí bèn thu chân, nói:

“ Nếu vậy thì nể mặt các hạ, tha cho bọn này một phen. Từ nay về sau cấm không được làm chuyện bại hoại này nữa. ”

Tạng Cẩu chậm rãi đến bên tên họ Lăng, nói rất khẽ:

“ Suýt nữa thì quên, bỏ cái thói hái hoa đấy đi, bằng không thì coi chừng vật đó… ”

Nói đoạn, cậu chàng lấy một hòn đá xanh ra, gõ một cái cho nát thành phấn mạt. Tạng Cẩu lại cố tình nhìn xuống đất một cái, ánh mắt đầy ý đe dọa. Tay họ Lăng biết hòn đá ấy ám chỉ vật gì, sợ vỡ gan vỡ mật. Nếu như chỗ đó của hắn cũng bị gõ thành bụi như thế thì sau này còn mặt mũi gì làm đàn ông nữa? Thế là hắn rối rối rít rít vâng dạ.

Tạng Cẩu dọa hắn một chặp, đoán chừng sẽ không tái phạm, bèn thủng thẳng đẩy cửa phòng mình. Đúng lúc này thiếu niên họ Lí kia hướng cậu chàng ôm quyền thi lễ, nói:

“ Tại hạ Lí Thường Thắng, xin hỏi cao danh quý tánh của thiếu hiệp? ”

Lúc Tạng Cẩu lên tiếng thì đã lộ ra thanh âm của người chưa thành nhân, nên Lí Thường Thắng đoán được cậu chàng còn trẻ, thậm chí còn nhỏ hơn mình mấy tuổi.

Tạng Cẩu khoát tay, nói:

“ Tên của tại hạ rất xấu, nói ra sợ thiếu hiệp cười chê. Chúng ta bèo nước gặp nhau, ta lại xen vào chuyện của các hạ, thiết nghĩ cũng nên cáo lỗi một tiếng. ”

“ Đâu dám, đâu dám. ”

Lí Thường Thắng tiếp tục khách sáo.

Lúc này từ trong phòng, có tiếng con gái cất lên, chính là thiếu nữ đòi móc mắt người hồi nãy:

“ Lí ca ca dầu gì cũng giúp ngươi một bận, lại là con nhà danh gia võ lâm đương đại, khách sáo với ngươi hai câu đã là cho mặt mũi lắm rồi, ngươi lại còn không lĩnh tình hay sao? ”

Nàng ngừng một chốc, lại nói:

“ Lí ca ca, muội thấy loại tiểu nhân sống chui sống nhủi trên giang hồ đến cả tên họ cũng không dám khai báo này chắc cũng chẳng phải hạng tử tế gì, ca ca không nên giao thiệp là hơn. ”

Lí Trường Thắng nhìn Tạng Cẩu, cười khổ.

Cậu chàng nhún vai, đáp:

“ Nữ hữu của các hạ cũng thật là điêu ngoa. ”

Hành tẩu giang hồ bấy lâu, Tạng Cẩu cũng phát hiện ra trên đời có một loại người rất khó coi. Ấy là hạng “ thằng chột làm vua xứ mù ”, được người ta nịnh bợ nâng niu mãi, đâm ra có cái tâm thái chẳng coi kẻ khác ra gì.

Bỗng nhiên từ căn phòng cuối cùng trên tầng hai, tiếng của Hồ Phiêu Hương cất lên:

“ Cô nương nói đúng lắm. Chân nhân bất lộ tướng, té ra trong lời cô nương đều là loại hèn hạ không đáng kết giao cả. ”

Cô nàng nọ bị xoáy đúng chỗ kẹt, loay hoay một hồi, mới chống chế:

“ Chân nhân bất lộ tướng đã hẳn, nhưng bất lộ tướng đâu chắc đã là chân nhân? ”

“ Đúng vậy. Đúng vậy. Muốn biết là chân nhân hay vô danh tiểu tốt, cũng cần phải có nhãn lực mới được. Mà ấy là lại làm khó cô nương thái quá rồi, tiểu nữ vô ý quá… ”

“ Ngươi… nhà ngươi… ”

Thanh âm Hồ Phiêu Hương có đầy vẻ đắc chí, đối đáp nhanh như trảo chớp. Điểm ấy càng chứng tỏ kì thực cô nàng sớm đã cố tình gài cho cô bạn của Lí Thường Thắng trả lời như thế, vừa rồi chỉ là giật chốt hạ bẫy mà thôi. Đáng thương thay cho thiếu nữ trẻ vừa ra đời đã gặp cô tiểu yêu, bị nói cho á khẩu, thanh âm rưng rức như muốn khóc.

Tạng Cẩu đưa mắt nhìn Lí Thường Thắng, gãi đầu vẻ áy náy.

Lí Thường Thắng thì cũng ngơ ngác nhìn về phía căn phòng còn lại trên lầu hai, đoạn cũng quay sang Tạng Cẩu, nhìn bằng con mắt khác hẳn ban nãy…

Thực là gặp người cùng cảnh ngộ…

Sáng ngày sau, Lí Thường Thắng dắt một thiếu nữ độ mười sáu mười bảy, ăn mặc theo lối tiểu thư nhà quyền quý đến chỗ hai người Tạng Cẩu, Phiêu Hương đang ngồi.

“ Hôm qua chưa có duyên gặp mặt, tại hạ Lí Thường Thắng, còn đây là bằng hữu của tại hạ: Bắc Đường Liên Hoa. ”

Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương ôm quyền trả lễ, đoạn Phiêu Hương cướp lời bạn mà nói:

“ Chào Lí đại ca, Bắc Đường tỉ. Ngày hôm qua tiểu muội thất lễ. Tiểu muội là Tiêu Vũ Thanh, còn đây là gia bộc Tam Văn Cẩu ( Chó Ba Vằn). ”

Cô nàng còn nhớ Tạng Cẩu hôm qua đã nói tên mình rất khó nghe, nay muốn che giấu thân phận thì cũng chỉ có cách bịa ra cái tên khác khó nghe không kém. Ban nãy thấy bên ngoài có lá cờ phướn ghi chữ tam là ba gạch ngang, bèn bịa đại ra cái tên Tam Văn Cẩu.

Bắc Đường Liên Hoa che miệng cười, hỏi:

“ Đây là Tam Văn, thế còn Nhất Văn và Nhị Văn? ”

Hồ Phiêu Hương được thể nổi tính trẻ con muốn trêu Tạng Cẩu một chặp, bèn đáp:

“ À. Ấy là hai anh của nó. Người thứ nhất là Nhất Thiết Thương ( Một Ngọn Thương Sắt), kẻ thứ nhì là Nhị Khoái Tử ( Hai Cây Đũa), một người làm gia bộc giữ nhà, một người làm trong nhà bếp. Duy chỉ có tên này vô dụng quá, mới lót thêm chữ Cẩu, coi như là lấy cái trung thành đền bù. ”

Lí Thường Thắng thấy cái tên Tam Văn Cẩu quả thực có phần vũ nhục người nghe, bèn ho khan một tiếng:

“ Không biết Tiêu tiểu thư nhà tận đâu, đến Tây An đây làm gì? ”

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Ra ngoài thưởng ngoạn, lịch luyện chốn giang hồ. Vừa mở mang tầm mắt, lại học được nhiều điều bổ ích, chứng kiến nhiều cái thú vị. Dầu sao tiểu thư khuê các bọn ta, sau khi xuất giá thì không còn cơ hội đi đây đi đó như vậy nữa.

Bắc Đường Liên Hoa nghe những lời này, có vẻ đồng tình, gật đầu lia lịa mấy cái liền.

Tạng Cẩu nhún vai, đang định nói, thì bàn chân ở dưới gầm ghế đã bị Hồ Phiêu Hương dẫm cho một cái đau nổ đom đóm mắt. Cậu chàng lúc này toàn thân thả lỏng, không vận khí phòng thân, tuy rằng gân cốt cứng cỏi hơn người thường nhưng cũng là thân máu thịt, vẫn biết đau. Tạng Cẩu cơ hồ tí nữa thì la toáng lên, nhưng đoán chừng ấy là cô bạn ra dấu cho mình sắm vai người hầu cho tốt, bèn cụp mắt nhịn đau, mím môi mím lợi trông đến là buồn cười.

Hai cô nàng nói chuyện tán gẫu một hồi, càng lúc Bắc Đường Liên Hoa càng nể kiến thức quảng đại của Hồ Phiêu Hương, đề tài thay đổi không ngớt. Lí Thường Thắng thấy cũng tảng sáng, đã đến lúc mở cửa thành bèn nói:

“ Nơi này đã bị ép đóng cửa, tiểu nhị chưởng quầy đã bỏ đi hết rồi, ở lại không ai hầu hạ cũng bất tiện. Tệ xá ở ngay trong thành Tây An, không biết có thể làm chủ mời tiểu thư đến làm khách hay không? ”

Bắc Đường Liên Hoa thấy vậy bèn reo lên:

“ Hay quá, Tiêu muội cứ ở lại thành Tây An chơi ít bữa, chuyện du sơn ngoạn thủy thưởng ngoạn thăm thú cứ để bọn ta lo. ”

Hồ Phiêu Hương bèn đáp ngay:

“ Vậy thì hay quá. ”

Tạng Cẩu nghe vậy, chợt ho khẽ:

“ H… Tiểu thư, chúng ta còn việc trên người. ”

“ Xùy, đừng bép xép mất vui, chẳng mấy khi ta cầu được tri kỉ. ”

Hồ Phiêu Hương phẩy phẩy tay, đoạn đánh mắt cho Tạng Cẩu một cái. Nói đoạn, cô nàng bèn đứng lên làm thủ thế mời với hai người bọn Bắc Đường Liên Hoa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »