Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5043 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 259
hồi hai mươi tư (4)..

❊ ❊ ❊

Tiệc đã tàn, dân tình ai cũng đã có phần mình gói đem về cả, nhưng cái không khí hoan hỉ vẫn còn lảng vảng. Chư tướng chỉ trừ bỏ có Nguyễn Xí hôm trước đều uống say bí tỉ, thành ra người nào người nấy chân nam đá chân chiêu, lục tục vào được đến chính đường cũng mất một lúc.

Thực ra cũng khó mà trách. Vợ chồng son mới cưới, ai nấy đều tưởng là Lê Lợi và Ngọc Lữ còn quấn quýt nhau thêm ít lâu. Nhanh thì mấy ngày, chậm thì nửa tháng mới phải bàn chính sự. Thành ra ai nấy đều bị bất ngờ.

Lúc này trên ban thờ gia tiên đã có mấy nén nhang cháy dở, khói bốc nghi ngút.

Lê Lợi ngồi ở chủ vị, chờ cho mọi người ngồi ấm chỗ, rồi mới đưa cho Đinh Lễ ngồi ở hàng bên phải phía trước nhất một cuộn giấy. Cậu chàng tự nhiên là hiểu ý chủ công, bèn cẩn thận đọc kỹ nội dung trên giấy, rồi chuyền tay cho người tiếp theo.

Lê Lễ thấy mọi người còn uể oải do hôm qua uống say bí tỉ, lại thấy cũng còn mấy người nữa mới đến lượt mình đọc, bèn nửa đùa nửa thật:

“ Chủ công không tranh thủ còn được thư thư ít bữa mà có một đứa với cái Lữ, lại gọi anh em bọn tôi đến đây làm chi? Bọn tôi uy dũng thì có Đinh Lễ, tài trí thì có Văn Linh, nhưng cái chuyện sinh nở phải hỏi cái chị Lữ nhà chúa công chứ? ”

Lê Văn Linh được nhắc đến thì trong lòng tự nhiên vui vẻ, song cũng nhẹ giọng nhắc:

“ Kìa, anh Lễ nói sai rồi, giờ phải gọi là chủ mẫu. ”

Vũ Uy là người hào sảng, bèn vỗ đùi đánh đét một cái, nói:

“ Cái cậu kia chả hiểu gì cả, chúa công đâu thể tầm thường như anh em mình được? Không khéo một phát ăn ngay, chỉ chờ ngày khai hoa nở nhụy nữa thôi ấy chứ. ”

Cả đám bèn cười ầm lên.

Chỉ có Nguyễn Xí càng nghe càng thấy choáng, bèn nói chen vào:

“ Một phát ăn ngay là sao? Sao lại khai hoa nở nhụy?? ”

“ Chuyện ấy lớn thêm chút nữa mỗ sẽ nói với chú mày. ”

Lê Thận kéo áo ghì đầu thằng nhỏ lại.

Lê Lợi cũng đã được u dạy cho chuyện nam nữ, nghe mọi người đùa thế thì vừa ho khan vừa đỏ mặt, nghiêm giọng:

“ Các anh thôi đi. Sao lại đùa chuyện ấy trước ban thờ được, vô lễ với vong linh các cụ quá. ”

Vũ Uy nói:

“ Có gì mà vô lễ? Các cụ không làm cái chuyện ấy thì chủ công có ngồi đây được đâu. ”

Lê Văn Linh bèn đụng vai y một cái, lắc đầu.

Vũ Uy biết mình nhanh miệng, nghĩ lại thì đúng là không đúng, bèn nói:

“ Đúng là cái mồm làm khổ cái thân. Xin chủ công thứ lỗi. ”

Mọi người đọc qua cuộn giấy một lượt, mặt mày ai nấy đều trầm xuống hẳn.

Lưu Nhân Chú là người đầu tiên lên tiếng:

“ Chủ công chớ trách tôi mạo phạm, nhưng xin hỏi quân cơ này do đâu ngài có? ”

“ Do hai lão già bọn ta. ”

Lúc này, từ dưới nhà dưới, hai bóng người chậm rãi đi lên nhà trên, ngạo nghễ đứng sau lưng Lê Lợi. Đinh Lễ vừa thấy hai lão, bàn tay đã bóp nát tay vịn của ghế gỗ, vẻ mặt cảnh giác cực độ. Lê Thận vội vàng thò tay vào vạt áo toan rút ám khí. Lê Lễ mó ra sau lưng bắt kiếm, Lê Văn An thận trọng bước ra một bước, toan nhào ra cản giữa hai lão và Lê Lợi.

Lê Lợi bèn khoát tay, nói:

“ Mọi người bình tĩnh. Hai người này là thân tín của Quận Gió. ”

“ Quận Gió? Chẳng phải người ấy ở đại hội võ lâm đã bị vạch trần là kẻ bán nước thông địch hay sao? ”

Vũ Uy cũng tính là người đi lại trong chốn giang hồ, thành thử cũng có nghe thiên hạ đồn đãi về Quận Gió. Kì thực y cũng nhận được giấy mời tham dự đại hội võ lâm, nhưng không có thời gian nên đành bỏ lỡ.

Hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn trừng trợn mắt.

Tức thì, Vũ Uy bất chợt cảm thấy mình như con chuột nhắt, bị hai con cú vọ nhìn chằm chằm vào vậy. Y từng này tuổi, cũng coi như đã xông pha giang hồ, gặp gỡ các lộ anh hùng hào kiệt. Thế nhưng bị hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn lườm một cái mà lưng đã tứa mồ hôi lạnh đẫm cả lưng áo.

Chưa ra tay mà khí thế y đã ở vào hạ phong, nếu quả thực qua chiêu thì y có một nghìn cái mạng cũng không đủ chết.

Đúng lúc này, từ bên ngoài có người sải bước vào.

“ Hai vị xin hãy nương tay. ”

Tiếng người này như sấm nổ, vừa cất lên đã áp chế ngược được uy thế của hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn.

“ Hổ Vương đã lên tiếng, hai lão già bọn tôi mà còn so đo với kẻ hậu sinh thì bụng dạ không khỏi quá hẹp hòi… ”

Địa lão là người già hơn, bèn lên tiếng thay mặt hai người.

Vũ Uy thì như vừa dạo một vòng qua Quỷ Môn quan, song cứng cỏi không chịu ngã. Hai lão nhìn thấy y quật cường như thế, không khỏi khen thầm một tiếng là có bản lĩnh.

Địa Khuyết Thiên Tàn biệt tích đã lâu, tự nhiên Vũ Uy là người của thế hệ sau không biết đến. Nhưng thanh danh Hổ Vương như sấm động, đường đường là một trong bảy tông sư nước Nam, nếu y không biết thì quả thực không cần phải lăn lộn giang hồ làm gì nữa.

Hổ Vương vào trong sảnh đường, gật đầu với mấy người một cái, đoạn thuật lại mọi chuyện xảy ra trên sơn trang Bách Điểu.

Quần hào nghe đến chỗ trang chủ sơn trang Bách Điểu Phan Chiến Thắng thực chất do Chế Bồng Nga giả mạo thì giật mình tưởng hồn phi phách lạc. Năm xưa Chế Bồng Nga vong trận ở Bình Than, Trần Nghệ Tông xuống chiếu đại xá thiên hạ ai mà không nhớ? Bây giờ hay tin Bồng Nga thực ra chưa chết, mà suốt bấy nhiêu năm âm thầm giật dây chia rẽ võ lâm Đại Việt, ngấm ngầm qua lại với quân Minh thì không khỏi căm phẫn.

Hổ Vương kể đến đây, bèn tiếp:

“ Có lẽ Thiên Cơ lão đạo cũng bị hắn lừa, đấu với Quận Gió một trận trên đàn Nam Giao lưỡng bại câu thương, rốt cuộc bị Chế Bồng Nga làm ngư ông đắc lợi. ”

Ông nói câu này hàm ý Thiên Cơ lão đạo có lẽ cũng đã bị Chế Bồng Nga khử rồi, làm quần hào càng thêm chạnh lòng.

Những người ở đây ngoại trừ Lê Lợi ra, hôm ấy đều không có mặt ở Tây Đô.

Lại nói Quận Gió trước giờ hành tung vô định, ông đi đâu về bao giờ cũng chẳng ai hay, thành thử tuy trực giác chàng mách bảo ông bị oan, nhưng lại không thể giải thích được.

Uy Vũ bèn hành lễ với hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn, nói:

“ Là kẻ hậu sinh vô tri, mong hai vị thứ lỗi. ”

Hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn gật gù, đoạn lại chúi đầu vào nhau bàn chuyện gì đấy.

Lê Lợi bèn nói:

“ Cứ theo quân cơ mà hai vị trộm được, thì Chu Đệ vừa điểm năm vạn đại binh, do Trương Phụ cầm đầu nam tiến. Chỉ độ dăm bữa nửa tháng nữa sẽ tới ải Chi Lăng, rồi xuôi nam vào Đông Quan hội binh với Mộc Thanh. Khi đó quân địch người đông thế mạnh, phe ta khó mà cản phá. ”

Đinh Lễ bèn lên tiếng:

“ Chủ công, Đại Thắng một ngày có thể đi ngàn dặm, chi bằng ngài soạn gấp một bức mật thư, tôi sẽ đưa tận tay đến cho Trùng Quang đế và Đặng đại nhân. ”

“ Tạm thời chỉ có cách này. Trên đường nhớ cẩn thận. ”

Lê Lợi dặn dò Đinh Lễ kỹ càng, lại quay sang chỗ Lê Lễ:

“ Anh mau chóng làm xong chuyện luyện binh, đầu tháng sau chúng ta xuất phát hội ngộ với đại quân. ”

“ Chậm đã! ”

Lúc này, chợt có người lên tiếng can.

Mọi người nhìn sang, té ra là Lê Văn Linh

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »