(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 98
kỳ phản nghịch đến muộn của tổ tông(25).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by Tuyết Hạ Bình Chi & Triệu Mộc Hạ.

~~~

Lầu Tinh Lạc không biết bắt rắn đen lại từ chỗ nào, rắn đen cuộn chặt thân lại, ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông của Lầu Tinh Lạc.

Lâu Tinh Lạc: "Nó biết con yêu thú kia."

Rắn đen mắng: "Hèn hạ!"

Lâu Tinh Lạc: "Yêu thú đuổi theo khí tức của nó."

Rắn đen tiếp tục mắng: "Vô sỉ!"

Linh Quỳnh: "Chúng nó có thù à?"

Lâu Tinh Lạc bình thản nói ra những gì mình đã hỏi được: "Không có thù, con yêu thú kia thích nó."

Rắn đen: ". . ."

Linh Quỳnh có chút kinh ngạc, bây giờ con rắn nào cũng cuồng nhiệt như vậy sao?

Đây gọi là cái gì?

Theo đuổi rắn ngàn dặm?

Có chút muốn xem nha! !

. . .

Rắn đen không sợ con yêu thú kia, cũng không phải bởi vì đối phương thích nó, nó mới không chịu nói.

Mà thân là đồng loại, nó không muốn bán đứng đồng loại.

Đây là vấn đề về nguyên tắc của yêu thú.

Nhưng mà cẩu nam nhân Lầu Tinh Lạc này. . .

Lúc nào cũng mang bộ mặt dối trá, hèn hạ, vô sỉ!

Nói gì cũng toàn nước mắt.

Rắn đen nằm rạp trên mặt đất tiếp tục làm đệm, Linh Quỳnh ngồi trên cổ nó, sờ đầu nó tám chuyện.

"Sao ngươi lại không thích nó?"

Rắn đen sợ Lầu Tinh Lạc, bất đắc dĩ trả lời: "Xấu."

Lòng yêu thích cái đẹp thì thú nào cũng có!

"Nó là yêu thú gì?"

". . ."

Rắn đen nằm rạp trên mặt đất không muốn trả lời vấn đề này của Linh Quỳnh, nhưng Linh Quỳnh vẫn lải nhải bên tai nó.

Cuối cùng rắn đen thực sự chịu không được, cả giận nói: "Con cóc!"

Linh Quỳnh: ". . ."

Đúng là có chút xấu.

Linh Quỳnh nghĩ nghĩ môt chút, cảm thấy không đúng lắm, "Chờ một chút, cóc có răng sao?"

Rắn đen: "Không có, nhưng mà nó tiến hóa."

Bản thân con yêu thú nào cũng có tu vi.

Nếu tu luyện đến nơi đến chốn, còn có thể không ngừng mạnh lên.

Cho nên ở những bộ phận mình yêu thích, chúng nó có thể tiến hóa thêm.

Con cóc kia không biết bây giờ đang núp ở chỗ nào, bây giờ mà muốn bắt nó cũng không dễ dàng như vậy.

Linh Quỳnh suy nghĩ nếu có cơ hội thì bắt lại, dù sao nàng cũng giúp nó cõng nồi, còn gϊếŧ hai đệ tử của nàng, không thể bỏ qua dễ dàng.

. . .

Linh Quỳnh nằm trên thân rắn đen ngắm sao, xung quanh rất yên tĩnh, tất cả mọi người đều đã ngủ.

Linh Quỳnh xoay người, Lầu Tinh Lạc ngồi trên mặt đất bên cạnh, dựa vào thân cây, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Linh Quỳnh nhìn hắn chằm chằm một hồi, kéo thanh tiến trình ra.

Mặt thẻ Kỳ Lân Đồ đã thay đổi ——

Hai chân thiếu niên không chạm đất, đứng lơ lửng trong không trung, dưới chân có các đường vân trận pháp như ẩn như hiện.

Quần áo màu tím nhạt phảng phất bị gió thổi lên, tóc đen xõa sau lưng cũng nhẹ nhàng bay lên.

Khuôn mặt thiếu niên thanh tú, trận pháp xẹt qua mắt hắn, xung quanh hắn có một tầng vầng sáng nhạt hiện lên.

Thiếu niên nhìn giống như thần linh giáng thế.

Từng cử chỉ, từng hành động đều như có hào quang của thần thánh.

Thế nhưng khi nhìn kĩ lại biểu cảm của thiếu niên, khóe miệng của hắn có chút giương lên, mang theo một chút tà khí dụ hoặc.

Ồ ồ ồ! !

Người này cũng quá đẹp. . .

Tâm tình Linh Quỳnh vui vẻ mở kho thẻ ra, nhìn số dư còn lại, trong nháy mắt lại cảm thấy lòng lạnh đi một nửa, yên lặng đóng lại.

Nàng xoay người ngồi dậy.

Rắn đen ngẩng đầu nhìn nàng một cái, lại nằm xuống, lè lưỡi rắn chơi.

Linh Quỳnh tuột từ trên thân rắn đen xuống, ngồi xuống sát bên cạnh Lầu Tinh Lạc.

Lầu Tinh Lạc đã tỉnh lúc Linh Quỳnh đi tới.

Đợi cô ngồi xuống mới mở mắt ra nhìn.

Tiểu cô nương tự nhiên lại gần, nhỏ giọng nói: "Lầu Tinh Lạc, ta có một kế hoạch."

Thanh âm cô mềm vô cùng, hơi thở ấm áp phả tới, lướt qua da hắn, khiến làn da hắn đỏ bừng.

Lâu Tinh Lạc kéo giãn khoảng cách một chút, cẩn thận hỏi: "Kế hoạch gì?"

Có cảm giác không tốt lắm.

Tiểu cô nương giương môi cười, như một con tiểu hồ ly giảo hoạt.

. . .

Phạm Không thành nằm giữa đại lục.

Những năm gần đây thế lực Phạm Không thành đang không ngừng mở rộng, thành trì cũng ngày một lấn ra bên ngoài, từ trên cao nhìn xuống, có chút chấn động.

Lầu phủ bị được bao quanh ở giữa, là chỗ cao nhất toàn thành.

Xe ngựa chạy tới từ con đường lát đá xanh, những chỗ bánh xe đi qua, đều để lại hai dấu vết mờ mờ.

Đẹ tử gác cổng chạy tới "Nhị thiếu gia, mừng ngài trở về."

Cửa xe ngựa mở ra, thiếu niên nhảy khỏi xe ngựa, môi hồng răng trắng, dáng vẻ đàng hoàng tuấn tú.

Nhưng biểu cảm lúc này rất bất thiện, ánh mắt lộ vẻ thù hận, nhấc chân đạp để tử gác cổng, "Ngươi mới gọi ta là gì?"

Đệ tử gác cổng bị đá ngã xuống mặt đất, vội vàng ngồi dậy quỳ xuống "Thiếu. . . Thiếu thành chủ."

Ở Lầu gia, trước kia Thiếu thành chủ không được sủng ái, cũng không thể nào quản chuyện trong thành, hằng ngày rất ít khi gặp được.

Vị này là người khó ưa lắm.

Nhưng ai bảo hắn được thành chủ sủng ái. . .

Chớ nói chi là đoạn thời gian trước Thiếu thành chủ đã bị phế.

Bây giờ Thiếu thành chủ, là Nhị thiếu gia Lâu Lăng Vũ.

Mọi người đã quen gọi nhiều năm như vậy, thuận miệng rồi, nhiều lúc khó tránh khỏi sẽ gọi sai.

Lâu Lăng Vũ có tính khí nóng nảy, mỗi lần bị hắn nghe thấy được, bị phạt là còn nhẹ.

Nếu là xui xẻo chút, đụng vào lúc tâm tình hắn không tốt, có khả năng đến mạng còn không giữ nổi.

Đệ tử gác cổng cảm giác mình chết chắc rồi.

Nhưng Lâu Lăng Vũ chỉ hừ lạnh một tiếng: "Tự đi lãnh phạt đi."

Đệ tử gác cổng thở phào một hơi, cúi đầu tạ lỗi.

Lâu Lăng Vũ đi vào cửa phủ, đằng sau đột nhiên truyền đến một tiếng gọi thanh thúy linh hoạt.

"Lầu Nhị công tử!"

Mới vừa bị đệ tử gác cổng gọi một tiếng Nhị thiếu gia, cục tức của Lâu Lăng Vũ còn chưa xuống.

Lúc này lại bị gọi một tiếng Lầu Nhị công tử, như là thêm dầu vào lửa, lửa giận phừng phừng quay lại xem ai không sợ chết như thế.

Thiếu nữ mặc một bộ váy đỏ tươi khéo léo đứng cách đó không xa, nhan sắc thanh tú, nở nụ cười nhạt.

Con ngươi Lâu Lăng Vũ hơi híp lại, dò xét trên dưới thiếu nữ mấy lần.

"Ngươi gọi ta?"

Thiếu nữ ngoan ngoãn gật đầu.

Lâu Lăng Vũ: "Làm sao? Muốn làm ấm giường cho ta à?"

Lâu Lăng Vũ cũng đã gặp qua không ít loại người này, trông mong được để mắt đến, còn không phải vì muốn biến thành Phượng Hoàng sao.

Bây giờ lại dám tìm tới cửa.

Đầu Linh Quỳnh đầy chấm hỏi, ngươi nghĩ cái rắm gì thế!

Chỉ bằng ngươi cũng xứng để ba ba làm ấm giường?

Linh Quỳnh thực sự nhịn không được, trực tiếp trợn trắng mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười, "Ta muốn nói chút chuyện với ngươi."

Lâu Lăng Vũ không kiên nhẫn "Hôm nay bổn thiếu gia không có tâm tình nghe ngươi nói nhảm, không muốn chết thì cút nhanh lên. . ."

"Chuyện về Lầu Tinh Lạc, cũng là nói nhảm sao?"

". . ."

Lâu Lăng Vũ đi tới mấy bước, đưa tay muốn bóp cổ Linh Quỳnh.

Ngón tay còn chưa đụng đến Linh Quỳnh, lại bị một cái quạt ngăn lại, chủ nhân quạt xếp cười nhạt: "Nói chuyện thì nói cho đàng hoàng, đừng động tay động chân, thật không có gia giáo."

Lâu Lăng Vũ cảm giác tay mình bị quạt xếp đè, giống y như bị một ngàn cân đè.

Hắn lui lại một bước, kéo dài khoảng cách.

Bốp ——

Tiểu cô nương mở quạt xếp ra, nhẹ nhàng đong đưa, cười như không cười nhìn hắn, "Bây giờ Lầu Nhị công tử, muốn cùng ta nói chuyện chưa?"

Lâu Lăng Vũ bóp cổ tay, sinh lòng cảnh giác.

Tiểu nha đầu này. . .

Sao có thể mạnh như vậy?

"Ngươi mới vừa nói đếm Lầu Tinh Lạc?"

"Ừm hứm."

Ánh mắt Lầu Lăng Vũ trầm xuống, "Ngươi biết hắn ở đâu sao?"

Linh Quỳnh quay đầu dáo dác nhìn xung quanh, "Ngươi muốn nói chuyện với ta chỗ này à?"

Cửa chính Lâu phủ thỉnh thoảng sẽ có người ra vào, đúng là không phải một nơi tốt để nói chuyện.

Lâu Lăng Vũ hơi suy tư một lát, trầm giọng nói: "Ngươi đi theo ta."

—— ---- Vạn vật đều có đường phân cách—— ----

Tiểu tiên nữ: Phần mềm nhỏ nhắc nhở chương trình bỏ phiếu đã online, xin vui lòng bỏ phiếu sau tiếng "Bíp".

Tiểu tiên nữ: Bíp ——

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »