(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4357 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 79
kỳ phản nghịch đến muộn của tổ tông(6).

❊ ❊ ❊

Về phần tại sao lại dùng độc?

Môn phái của cô là chuyên môn hạ độc, đệ tử cũng chỉ học hạ độc như thế nào, đánh nhau không hạ độc thì dùng cái gì?

Chẳng lẽ chơi trò nắm tóc Trình Thính Hàm sao?

......

Linh Quỳnh vốn là chỉ là muốn xem kịch, không nghĩ tới lửa sẽ đốt tới người mình.

Khi Trình sư huynh hỏi Điệp cô nương sau đó lại xảy ra chuyện gì nữa.

Điệp cô nương chỉ ngón tay ngọc về phía Linh Quỳnh "Nếu muốn biết sau đó Trình Thính Hàm xảy ra chuyện gì, tốt hơn hết nên hỏi vị cô nương này."

Linh Quỳnh phe phẩy cây quạt vài cái, vô tội nhìn về phía Điệp cô nương.

Điệp cô nương cười cười "Lúc đó ta cũng không muốn dây dưa cùng Trình Thính Hàm, nên muốn hất cô ta ra. Nhưng Trình Thính Hàm cứ đuổi theo không bỏ, lúc đó ta mới dùng độc."

Độc này tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lại làm cho người ta xuất hiện ảo giác.

Trình Thính Hàm cũng không biết ảo giác ra cái gì, hoảng hoảng sợ sợ chạy về một hướng.

"Ta thấy đó là hướng cấm địa Thiên Thanh tông, sợ cô ta xảy ra chuyện gì, cũng đi theo."

Điệp cô nương nói cô không muốn lấy mạng Trình Thính Hàm, chỉ là muốn giáo huấn cô ta, đừng có rảnh rỗi là chạy tới gây rắc rối cho người khác.

Huống chi đây là Thiên Thanh tông.

Cô lại không ngốc, nếu thật sự muốn gϊếŧ người cũng sẽ không chọn nơi này.

"Chờ khi ta đuổi kịp Trình Thính Hàm, đã nhìn thấy vị cô nương này ở với nàng."

"Ta cảm thấy đã có người thấy Trình Thính Hàm, vậy liền không đến phiên ta lo, cho nên ta liền đi."

" Sau đó có xảy ra chuyện gì, ta cũng không biết."

Giáng Canh bước nhanh đến cạnh Linh Quỳnh, đè thấp âm thanh: "Tổ...... Thiếu trang chủ, chuyện gì xảy ra vậy?"

Không phải người nói chỉ tùy tiện đi loanh quanh, không làm gì cả sao?

Còn nói không có ai thấy cô đến cấm địa!

Vì cái gì bây giờ bị người ta nhận ra kìa?

Linh Quỳnh đong đưa cây quạt trong tay, bày vẻ mặt vô tội, âm thanh mềm nhẹ, "Là ta thấy cô ta."

Cô thấy người ta với người ta thấy cô, vẫn có khác biệt.

Giáng Canh: "......"

"Nhưng mà lúc ta rời đi, cô ta còn sống mà." Linh Quỳnh dùng cây quạt che nửa khuôn mặt "Ta cũng không biết cô ta bị cái gì."

Lúc đó Linh Quỳnh nghe thấy có người thét lên, theo âm thanh đi tìm, trông thấy Trình Thính Hàm lăn lộn trong bụi cỏ.

Vừa lăn lộn vừa thét ầm lên, giọng đặc biệt thê thảm, giống như có thứ gì đang quấn, xé khắp người cô vậy.

Linh Quỳnh ngồi xổm ở một bên quan sát rất lâu, cũng không phát hiện trên người Trình Thính Hàm có thứ đồ chơi nào.

Khi đã chắc chắn an toàn, Linh Quỳnh mới lề mà lề mề đi qua.

Nàng gọi hai tiếng, Trình Thính Hàm hơi tỉnh lại một chút, dù sao cũng không quen, Linh Quỳnh cũng không có nói nhiều với cô ấy, nhìn qua một cái là đi luôn.

"Thiếu trang chủ có chắc chắn lúc ngài rời khỏi cô ấy còn sống chứ, Trình cô nương có biểu hiện gì?" Tam trưởng lão Thiên Thanh tông hỏi.

"Người chết, người sống ta có thể phân biệt." Linh Quỳnh nháy mắt, "Không chắc có thể nhảy nhót tưng bừng không, nhưng đi bộ bình thường chắc chắn không có vấn đề."

Giáng Canh chắp tay với Tam trưởng lão và Trình sư huynh một cái.

"Tam trưởng lão, Trình công tử, thiếu trang chủ nhà ta cùng Trình cô nương không oán không cừu, chỉ là tình cờ nhìn thấy mà thôi. Thiếu trang chủ không có lý do làm hại Trình cô nương , ta có thể lấy danh dự Nhạc Lộc sơn trang đảm bảo cho thiếu trang chủ nhà ta."

Linh Quỳnh ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh, cây quạt đã bị cô gấp lại, nhìn qua chính là một tiểu cô nương dịu dàng ngoan ngoãn vô hại.

Hơn nữa cô hình như không có tu vi gì.

Coi như Trình Thính Hàm trúng độc, cũng không có khả năng đổ tội lên đầu một tiểu cô nương vô hại như vậy.

Huống hồ bây giờ Giáng Canh cũng đã lấy cả danh dự Nhạc Lộc sơn trang ra.

Xét thấy uy tín Nhạc Lộc sơn trang những năm gần đây, Tam trưởng lão cùng Trình sư huynh coi như vẫn có hoài nghi, cũng giảm xuống rất nhiều rồi.

......

Chuyện này đại khái cũng coi như xong.

Điệp cô nương và Trình Thính Hàm nổi lên xung đột mà đánh nhau.

Trình Thính Hàm trúng độc, sau đó liền chạy.

Trình Thính Hàm gặp được Linh Quỳnh.

Sau đó, liền không có ai biết đã xảy ra chuyện gì.

Linh Quỳnh không có nhân chứng, chỉ là lời nói từ một phía của cô.

Nhưng mà cô không quen Trình Thính Hàm, cũng không có ân oán gì với Trình Thính Hàm, không có động cơ gϊếŧ người.

Tăng thêm có Giáng Canh đứng ra đảm bảo, hiềm nghi tựa hồ càng nhỏ hơn.

Điệp cô nương: "Ta không phải là người cuối cùng gặp Trình Thính Hàm, cho nên ta không còn việc gì nữa đúng không?"

Trình sư huynh đại khái vẫn cảm thấy, Điệp cô nương cùng Trình Thính Hàm không vừa mắt nhau nghi ngờ nhiều hơn "Chuyện này thì không chắc, nói không chừng là sau đó ngươi lại trở về thì sao?"

Điệp cô nương: "......"

Điệp cô nương rất không khách khí trợn trừng mắt một cái.

"Bây giờ hẳn là nên điều tra xem tại sao Trình cô nương lại biến thành cái dạng này trước" Tam trưởng lão chuyển đổi mạch suy nghĩ "Nếu biết rõ ràng điểm này, hung thủ hẳn là liền có thể tìm được."

Trình sư huynh nghi ngờ Điệp cô nương, thế nhưng biết chứng cứ không đủ.

Sau khi mọi người bàn bạc một phen, lại bảo Giáng Canh kiểm tra cẩn thận thi thể Trình Thính Hàm lần nữa.

"Có chút không giống vết răng người." Giáng Canh lấy tay sao với vết răng trên cổ Trình Thính Hàm.

Khoảng thời gian không đúng lắm.

Vết thương lớn nhỏ cũng không thích hợp.

Nhưng mà trừ những thứ này ra, lại không có đầu mối nào khác.

Trong lúc nhất thời mọi chuyện lại lâm vào cục diện bế tắc.

"Chẳng lẽ là yêu quái gì?"

"Nếu là yêu quái, tại sao trên thân Trình cô nương không có chút yêu khí nào?"

"Cũng đúng......"

"Đến cùng là thứ quái quỷ gì làm, bây giờ lòng ta vô cùng tò mò khó chịu."

"Đang êm đẹp lại mất một mạng."

......

Bởi vì tạm thời không tra ra manh mối nào, thời gian cũng không còn sớm, Tam trưởng lão để cho các đệ tử dẫn những người còn lại đi nghỉ ngơi.

"Thiếu trang chủ xin dừng bước."

Linh Quỳnh bị Tam trưởng lão gọi lại.

"Mặc dù hiềm nghi của thiếu trang chủ tạm thời rửa sạch, nhưng mà còn mong thiếu trang chủ ở đây đến lúc điều tra ra chân tướng, không thể rời khỏi Thiên Thanh tông nửa bước."

"......" Vừa muốn chạy xong.

Khóe môi Linh Quỳnh cong lên đường cong lễ phép, nhu thuận đồng ý, "Được."

"Còn có một việc......"

Linh Quỳnh: "Mời nói."

Linh Quỳnh lễ phép đến mức làm Giáng Canh kinh ngạc, vị tổ tông này sai bảo người khác làm việc lẽ thẳng khí hùng như chuyện đương nhiên thế, bây giờ tại sao lại lễ phép như vậy?

Tam trưởng lão: "Mạo muội hỏi ngài một câu, tại sao thiếu trang chủ lại chạy đến cái cấm địa kia?"

Đáy lòng Giáng Canh hơi hồi hộp một chút.

Vừa rồi không có ai xách vụ này ra.

Ai biết người ta căn bản không có bỏ qua dễ như vậy.

Giáng Canh khẩn trương nhìn về phía Linh Quỳnh, không nên nói lung tung!!

Linh Quỳnh nháy mắt, rất là mờ mịt hỏi: "Cấm địa gì?"

Vừa rồi bên trong nội dung nói chuyện chưa từng nói qua hai chữ cấm địa này.

Chỗ Trịnh Thính Hàm bị phát hiện, cũng chỉ là tương đối gần cấm địa.

Như thế nào vừa hỏi đã là một câu, cô đến cấm địa?

Ông cụ này tưởng ta dễ mắc câu sao!

Tam trưởng lão: "Thiếu trang chủ không biết sao?"

Linh Quỳnh vô tội mở miệng: "Tam trưởng lão, hôm nay là ngày đầu tiên ta tới Thiên Thanh tông, ta không biết không phải rất bình thường sao?"

Tiểu cô nương lại nghiêng đầu một chút, nói nhẹ nhàng "Ta chỉ là tùy tiện đi dạo một chút, các người cũng không lập bảng, nói không thể đi đến chỗ đó, làm sao ta biết bên kia là cấm địa không thể tới chứ?"

Tam trưởng lão: "......"

Tam trưởng lão ho nhẹ một tiếng: "Lão hủ không có ý gì khác, chỉ là dính đến cấm địa nên lão hủ hỏi nhiều một câu, tất nhiên thiếu trang chủ là vô tình, là do lão hủ hiểu lầm thiếu trang chủ, chỗ nào mạo phạm xin hãy tha lỗi."

Linh Quỳnh nói thế nào cũng là vãn bối, người ta trưởng bối đã khách khí như vậy, cô cũng không thể quá tính toán, làm người chơi là phải rộng lượng.

Giáng Canh: "......"

Ngài có tư cách tính toán với người ta sao!

Người xông vào cấm địa của người ta không phải người sao!!

Có phải hay không!

Giáng Canh nhanh chóng mang tiểu tổ tông rời đi.

Tam trưởng lão nhìn qua hướng hai người rời đi, lông mày chậm rãi nhăn lại.

Cấm địa cách mấy cái chủ phong bình thường rất xa.

Chỗ Trình Thính Hàm bị phát hiện, cách cấm địa không xa.

Trình Thính Hàm là bởi vì trúng độc nên xuất hiện ảo giác, hoảng hốt chạy bừa, chính mình có thể cũng không biết đã chạy đến nơi nào.

Vậy một con nhóc bình thường như này, tại sao lại xuất hiện ở nơi đó?

Thiếu trang chủ Nhạc Lộc sơn trang mới tìm trở về......

——— Tiểu kịch trường ———

Linh Quỳnh: Ta nói ta là thực sự đi ngang qua, các ngươi sẽ tin sao?

Tiểu tiên nữ: Ta nói ta là thực sự muốn phiếu, các ngươi sẽ tin sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »