(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4257 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 64
tu dưỡng cá nhân của chim hoàng yến(29).

❊ ❊ ❊

Linh Quỳnh ném gậy gỗ đi, mở một chai nước để rửa tay, tiếp đó lại phủi phủi tro bụi không tồn tại trên váy.

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Tôi còn bị trói đây này!

Linh Quỳnh sửa soạn lại chính mình, xong rồi mới nhớ còn có người, nhanh chóng cởi trói cho Thẩm Hàn Đăng.

Thẩm Hàn Đăng xoa cổ tay, ánh mắt liếc qua phía cô, "Cô đánh nhau cũng giỏi quá ha."

"Đương nhiên." Tiểu cô nương kiêu ngạo hất cằm, "Tôi đã được đào tạo chuyên nghiệp đó."

Thẩm Hàn Đăng: "Nhà ai dạy đánh nhau kiểu gõ đầu thế hả?"

"......" Linh Quỳnh lảng tránh "Mấy loại đó thì sẽ không nhanh như vậy, bọn chúng có nhiều người đến thế cơ mà, nếu không đánh nhanh thì tôi sẽ phải chịu thiệt."

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Thẩm Hàn Đăng lấy điện thoại trên người lão đại gửi định vị cho Kelly.

Điện thoại còn mới, tất cả ứng dụng đều là cài đặt gốc, hộp thư và nhật ký cuộc gọi đều trống rỗng.

"Tìm được gì không?" Linh Quỳnh bắt chéo tay, hơi khom lưng, nhìn về phía màn hình điện thoại.

"Không có gì cả."

Linh Quỳnh a một tiếng, "Còn cẩn thận như thế sao?"

Linh Quỳnh liếc về phía bên cạnh, khóe môi cong cong, "Nhưng mà, không phải chúng ta có thể hỏi sao?"

Thẩm Hàn Đăng hiểu ý cô.

Chỉ là......

Cô gõ người ta đến đầu rơi máu chảy, liệu người ta có tỉnh lại nổi không.

Linh Quỳnh kêu Thẩm Hàn Đăng đi lôi tên lão đại kia qua.

Thẩm Hàn Đăng: "Tại sao lại là tôi?"

Linh Quỳnh: "Chẳng lẽ thiếu gia bắt tôi đi sao? Tôi không phải là chim hoàng yến anh yêu nhất sao? Làm sao có thể ép tôi đụng vào những xú nam nhân khác, anh......"

Ba chữ xú nam nhân này thành công làm cho mi tâm Thẩm Hàn Đăng cuồng loạn "Ngậm miệng."

Thẩm Hàn Đăng đi qua kéo lão đại tới, nghĩ cách làm cho hắn tỉnh lại.

Đầu lão đại còn đau, rõ ràng còn không biết lúc nãy đã xảy ra chuyện gì.

Một lát sau khi biết rõ ràng tình cảnh của mình, sắc mặt liền khó coi như ăn phải ruồi.

"Ai sai anh tới bắt cóc chúng tôi." Thẩm Hàn Đăng đứng trước mặt lão đại, ánh mắt âm lãnh, phảng phất như có thể đâm xuyên qua người.

Ánh mắt lão đại cũng hung ác không kém "Phi."

Lúc trước hắn căn bản không để cô gái xinh đẹp kia vào mắt, một người như cô ta, ai cũng có thể giải quyết.

Ai biết......

Con nhóc này lại diễn giỏi như vậy.

"Các người không cần uổng sức tra khảo, cái gì tôi cũng không biết, mà dù có biết cũng không nói cho các người."

"Chết cũng sẽ không sao?" Linh Quỳnh thăm dò ý hắn.

"......" Lão đại cắn răng, "Chết cũng sẽ không!"

"Oa!" Linh Quỳnh lập tức xúi dại thẩm Hàn Đăng, "Thiếu gia, không bằng chúng ta......"

Tiểu cô nương cười híp mắt khoa tay một chút.

Lão đại: "......"

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Một cô bé đáng yêu như vậy, sao có thể như thế......

......

Lòng Kelly nóng như lửa đốt, mang theo vệ sĩ từ ngoài mưa xông vào tòa nhà bỏ hoang.

"Thiếu gia!"

"Thiếu gia!!"

Kelly mở cánh cửa ngăn cản tầm mắt ra, tiếp đó liền như bị đóng đinh tại chỗ.

Đây là cái...... Tình cảnh gì?

Đã nói là bị bắt cóc cơ mà?

Đây rốt cuộc là ai bị bắt cóc?

Lúc này người bị trói chính là đám lưu manh, Thẩm Hàn Đăng đứng với một tay đút túi, mà Linh Quỳnh ngồi, còn đắp trên đùi một chiếc chăn mỏng, tư thế ngồi rất là ngoan ngoãn.

Kelly cảm thấy chuyện này có lực sát thương khá lớn, phải từ từ bình tĩnh lại.

Kelly hít sâu một hơi, "Thiếu gia, cậu không sao chứ?"

"Không sao."

"Vậy là tốt rồi, làm tôi sợ muốn chết. Thiếu gia, có chuyện gì xảy ra vậy? Những người này...... Muốn làm gì?"

Quỷ mới biết khi ông mở cửa xe rồi phát hiện không có ai đã có tâm trạng như thế nào......

Thẩm Hàn Đăng: "Về nhà trước đã."

"A a a, được......"

"Đi ." Thẩm Hàn Đăng gọi Linh Quỳnh.

Người sau đưa tay ra, nhẹ giọng nói "Tôi muốn bế."

Thẩm Hàn Đăng: "......" Bế cái đầu cô!

Thẩm Hàn Đăng nhịn một chút, đi qua bế người lên.

Kelly giả bộ như không thấy, những người còn lại nhìn trời một chút, một lúc sau lại nhìn xuống đất.

Kelly đợi khi Thẩm Hàn Đăng đi được vài mét, dặn dò vệ sĩ "Mang theo mấy người này đi luôn."

......

Thẩm Hàn Đăng không trở về căn biệt thự kia, mà là đến một chung cư khác.

Kelly đối với nơi này hình như rất quen, rất nhanh liền an bài thỏa đáng tất cả mọi thứ.

"Cô đi ngủ trước đi."

"Tôi không muốn." Linh Quỳnh uốn người trên ghế sa lon.

Thẩm Hàn Đăng liếc nhìn cô một cái, không có ép buộc, chỉ kêu Kelly đi lấy một tấm chăn cho cô đắp.

Thẩm Hàn Đăng kể cho Kelly những chuyện vừa xảy ra.

Đám người kia là do Chu Tịnh tìm đến .

Đương nhiên mục đích không phải gϊếŧ chết hắn, mà là để cho hắn xảy ra chuyện 'Ngoài ý muốn ', trở thành người thực vật.

Chuyện này có thể cắt đứt ý định của một số người trong công ty vẫn muốn hắn thừa kế gia nghiệp, không ủng hộ Chu Tịnh.

Mà hắn không chết, nên tài sản công ty cũng sẽ không bị quyên ra ngoài, Chu Tịnh còn có điều khiển công ty thuận lợi hơn.

Thẩm Hàn Đăng đoán rằng Chu Tịnh sẽ muốn từ từ di dời tài sản để đến khi hắn nhận được công ty thì chỉ còn một cái xác rỗng.

"Tại sao Chu Tịnh đột nhiên làm vậy?" Kelly có chút không hiểu.

Mà một gián điệp như ông không nhận được bất kì tin gì.

Chẳng lẽ ông bị phát hiện rồi sao?

Gián · Kelly · Điệp cảm thấy rất không có khả năng, rõ ràng mình không để lộ chút sơ hở nào.

"Loại chuyện này đương nhiên người biết càng ít càng tốt rồi." Linh Quỳnh chen vào nói "Khi thiếu gia mất tích, ông sẽ là người đầu tiên bị hỏi, nếu như lộ ra chút manh mối nào, vậy coi như toang, nên bà ta đương nhiên muốn giấu ông."

Kelly gật đầu: "Có lý...... Vậy chuyện này thiếu gia muốn xử lý như thế nào?"

Linh Quỳnh lập tức giơ tay "Trước tiên phải lấy lại tiền."

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Kelly: "......"

Linh Quỳnh yếu ớt rụt tay về, ôm gối ôm, "Mới là lạ." Tiền của NPC đã đưa tới cửa, sao có thể không lấy.

Nếu không có tiền thì bảo tôi khắc kim cho anh thế nào.

Sao anh có được sống cuộc sống tốt hơn.

Tôi đây là vì ai!

Con yêu căn bản không hiểu cuộc sống khó khăn thế nào..

Thẩm Hàn Đăng đưa một cái thẻ cho cô, "Tiền ở trong đủ cho cô dùng một thời gian, chuyện này cô đừng nhúng tay vào."

Linh Quỳnh nháy nháy mắt, cười tủm tỉm nhận, "Cảm ơn thiếu gia."

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Chính là dễ dỗ dành như vậy.

Nông cạn đến cực điểm.

......

Chuyện Thẩm Hàn Đăng bị bắt cóc đã lên tin tức.

Bởi vì Chu Tịnh báo cảnh sát.

Kelly bị gọi đến thẩm vấn, bị nhiều con mắt nhìn chằm chằm như vậy, nên không thể liên lạc với Thẩm Hàn Đăng.

Chu Tịnh diễn vai mẹ kế lo lắng cho con riêng cực kì đạt, ngay cả công ty cũng không đến.

Tới ngày thứ hai Thẩm Hàn Đăng vị bắt cóc Chu Tịnh tại thẩm Hàn Đăng bị trói sau ngày thứ hai mới nhận được điện thoại, bắt bà ta chuẩn bị 1000 vạn tiền chuộc.

Chu Tịnh nhíu mày một chút, nhưng ngay trước mặt nhiều người như vậy, rất nhanh phát huy kỹ thuật diễn xuất, tỏ ra bọn chúng chỉ cần không làm hại Thẩm Hàn Đăng, muốn bao nhiêu tiền bà ta cũng sẽ cho.

Chu Tịnh cúp điện thoại, lấy lí do đi chuẩn bị tiền tới phòng làm việc.

"Xảy ra chuyện gì thế?" Chu Tịnh bấm một cuộc điện thoại ở phòng làm việa, trực tiếp chất vấn, "Đã nói chỉ lấy 300 vạn, vì sao đột nhiên tăng tới 1000 vạn?"

Đã thỏa thuận là 300 vạn, sau khi bọn hắn chỉ cần cầm được tiền liền sẽ rời đi.

Mà Thẩm Hàn Đăng nhất định phải thành phế nhân.

"Lúc trước chúng ta cũng không nói sẽ báo cảnh sát......" Giọng nói đầu bên kia điện thoại âm trầm, rõ ràng rất tức giận.

"......"

Chu Tịnh cũng không muốn báo cảnh sát, thế nhưng do lúc Kelly đến tìm bà ta, vừa vặn có một nhân viên ở đó, lúc đó Kelly rất gấp, nói thẳng là Thẩm Hàn Đăng bị mất tích.

Chuyện này liền lập tức liền truyền khắp công ty.

Bà ta không thể không báo cảnh sát có được không?

"1000 vạn, bằng không bọn ta sẽ đem những chuyện bà làm nói cho tất cả mọi người biết."

Tút tút tút ——

———— Tiểu kịch trường————

Tiểu tiên nữ: Nếu các nàng không bỏ phiếu, ta sẽ tung ra toàn bộ mọi chuyện các nàng từng làm!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »