(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4322 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 31
ta, linh quỳnh, thu tiền(31).

❊ ❊ ❊

Trên lầu có tiếng bước chân vang lên, tiếng bước chân đang đi xuống, nghe âm thanh, còn không chỉ có một người.

Vừa rồi lúc Linh Quỳnh hôn mình, khẩu trang còn chưa đeo lại, cái này nếu để cho người trông thấy. . .

Lục Văn Từ: "Anh đồng ý với em, em buông tay trước đã."

Linh Quỳnh khẽ cong khóe môi, buông tay ra.

Lục Văn Từ nhanh chân bước xuống lầu, buông nàng ra rồi đeo khẩu trang đàng hoàng lại.

Tiểu cô nương mừng khấp khởi bấm điện thoại di động, không biết nhắn tin cho ai, toàn thân đều lộ ra khí tức vui vẻ.

Lục Văn Từ có chút ngây người, nàng vui đến vậy sao?

. . .

Tô Phụ nhận được tin nhắn của Linh Quỳnh, toàn bộ quá trình đọc tin nhắn làm cho mặt Tô phụ đen đến không thể đen hơn được nữa.

[ Tô Miểu Miểu: Cha xem này, con tìm cho cha gương mặt đáng để quan tâm, tuyệt đối có giá trị, đầu tư không lỗ đâu! ]

Bổ sung thêm một tấm ảnh chụp.

"Tiểu bạch kiểm nào đây." Tô Phụ ném điện thoại, "Mới an phận bao lâu, lại ở bên ngoài làm ẩu."

Tô Phụ tức giận đến uống một chén trà dưỡng sinh, lại cầm điện thoại di động lên nhìn nhìn.

Tô Phụ gọi trợ lý đến, cầm điện thoại hỏi: "Ai đây?"

Gương mặt kia của Lục Văn Từ rất dễ nhận ra, trợ lý mặc dù không quan tâm giới giải trí, nhưng cũng biết hắn.

"Hình như tên là Lục Văn Từ, một minh tinh gần đây rất nổi ."

"Minh tinh?" Tô Phụ nhíu mày nói thầm, "Nha đầu chết tiệt kia lại bắt đầu chơi minh tinh rồi?"

"Tô tổng, ngài nói cái gì?"

Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, Tô Phụ lập tức lắc đầu, "Không có việc gì, ngươi ra ngoài đi."

Chờ trợ lý rời đi, Tô Phụ mới tìm kiếm tin tức Lục Văn Từ.

Thể chất huyền học này khắp các trang mạng đều có thể thấy được.

Tô Phụ xem hết, biểu lộ rất là vi diệu.

Nữ nhi kia của hắn mỗi ngày đều khóc than, dự án làm xong hết cái này đến cái khác, tiền kiếm được cũng không ít, nhưng nàng mãi vẫn không có tiền, nghĩ trăm phương ngàn kế xin hắn tiền tiêu vặt.

Tiền này. . . Sẽ không phải đều dùng để nâng tiểu minh tinh này chứ?

Tô Phụ càng nghĩ càng thấy có khả năng, thời điểm không có tiền nâng, hắn có thể không chìm sao?

Cho nên Tô Phụ cảm thấy Lục Văn Từ chỉ là kẻ vô dụng, mê tiền, hắn yêu con gái mình chỉ vì nó có nhiều tiền có thể nâng hắn nổi tiếng.

Cái này quá hợp lý!

. . .

Tô Phụ nhìn ra ngoài, kiến trúc bụi bẩn, nhìn qua rất giống một tòa nhà bỏ hoang.

Quả nhiên chỉ là lừa gạt tiền!

Nếu thật là nổi tiếng như vậy, làm sao lại ở loại chỗ này?

Tô Phụ không xuống xe, chờ trợ lý đi lên gọi người.

Lục Văn Từ vừa lúc ở nhà, hắn đi theo trợ lý xuống lầu, bối rối ngồi lên xe.

Tô Phụ vào thẳng vấn đề chính, "Lục tiên sinh, ta là cha Tô Miểu Miểu."

". . ."

Lục Văn Từ có thể đoán trước được sẽ có một màn này.

Thế nhưng là hắn không nghĩ sẽ tới nhanh như vậy.

Nhanh đến mức hắn còn không dám nghĩ.

Hắn hôm qua mới đồng ý với nàng. . .

Tô Phụ cũng không quanh co lòng vòng, "Hi vọng Lục tiên sinh có thể rời xa con gái của ta, các ngươi không thích hợp."

Lục Văn Từ: ". . ."

. . .

Linh Quỳnh tan làm trở về, lao thẳng đến chỗ Lục Văn Từ, nhào vào ghế sa lon.

Lục Văn Từ đón lấy nàng, "Em đừng chạy, gian phòng nhỏ như vậy, sẽ dễ bị té."

"Không có, em ổn mà."

Linh Quỳnh hừ hừ một tiếng, bưng lấy khuôn mặt Lục Văn Từ hôn lên.

Lục Văn Từ không quan tâm, Linh Quỳnh bất mãn, "Làm sao, mới ngày thứ hai, anh đã hết thích em rồi? Hay là thời gian qua chưa hề thích em đúng không?"

Lục Văn Từ dở khóc dở cười, "Anh không có. . ."

Linh Quỳnh hừ nhẹ một tiếng: "Cha em không phải tới tìm anh chứ?"

Lục Văn Từ vô ý thức mà nói: "Làm sao em biết." Nói xong lại bỗng nhiên im lặng.

"Cha con tụi em tâm linh tương thông." Linh Quỳnh hơi nâng cái cằm lên, trong giọng nói có chút kiêu ngạo, "Cha em có phải là còn cho anh chi phiếu không?"

". . ."

Lục Văn Từ đem tấm chi phiếu kia ra cho Linh Quỳnh xem.

Linh Quỳnh nhìn số không bên trên chi phiếu, sách một tiếng, cực kỳ bất mãn, "Đường đường là một ông chủ, nhỏ mọn như vậy. . ."

Linh Quỳnh lắc lắc chi phiếu, lại mừng khấp khởi mà nói: "Tịch thu."

Lục Văn Từ: "Cha em muốn chúng ta chia tay."

"Ah." Linh Quỳnh nghiêng đầu, rất là vui mừng gật đầu, "Được thôi, vậy chúng ta chia tay."

Lục Văn Từ khẽ mím môi, ánh mắt ảm đạm đi.

Linh Quỳnh đứng dậy, Lục Văn Từ muốn kéo nàng, nhưng khi đầu ngón tay đụng phải quần áo nàng, lại chậm rãi thu hồi lại.

Hắn nên nói gì?

Không phải là chính hắn nói, hắn không thích hợp sao?

Bọn họ trời sinh đã không thích hợp.

Như bây giờ không phải càng tốt hơn. . .

Lục Văn Từ buông thõng mặt mày không nói lời nào, Linh Quỳnh đột nhiên lại ngồi trở lại, ôm cổ của hắn, "Một phút, đôi bên cùng có lợi phải không?"

Lục Văn Từ: "? ? ?"

Tâm tình Lục Văn Từ như ngồi tàu điện siêu tốc, chợt cao chợt thấp, yết hầu có chút khô khốc.

"Em đừng nói giỡn."

"Không có a." Linh Quỳnh nghiêm túc bẻ ngón tay, "Cha em nói chúng ta chia tay, lại không nói chia tay bao lâu, lại không nói không thể quay lại, em đã cùng anh chia tay đúng hay không?"

Ngụy biện không kẽ hở, hoàn mỹ.

Lục Văn Từ còn cảm thấy có chút đạo lý. . . Cái quỷ a!

"Nhưng mà. . ."

"Nhưng mà cái gì mà nhưng mà, anh cứ như vậy là không thích em nữa sao? "Cô gái ngoẹo đầu nhìn hắn.

"Anh không có."

"Vậy anh có ý gì ?"

"Ba ba của em. . ."

Linh Quỳnh phồng má lên, "Anh quản ba em làm gì, anh lại không cùng ông ấy yêu đương."

". . ."

Loại chuyện này có thể tính như vậy sao?

Lừa gạt cha em lương tâm em sẽ không đau sao?

Người trong cuộc biểu thị —— sẽ không, cũng rất vui vẻ, còn muốn lừa gạt tiếp.

Tâm tình Lục Văn Từ lúc đầu rất nặng nề.

Bị Linh Quỳnh xử lý thành như vây, sao còn nặng nề được.

"Nếu không anh đi nói với cha em, muốn số tiền này?" Linh Quỳnh khoa tay, mong đợi nhìn hắn.

". . ."

Lục Văn Từ đem người đặt ở bên cạnh, dùng hành động cự tuyệt yêu cầu vô lý của nàng.

"Ai, anh suy nghĩ một chút đi." Linh Quỳnh nhảy khỏi hắn, ý đồ thuyết phục, "Rất có lời, nếu anh muốn em có thể chia cho anh một phần."

. . .

Lục Văn Từ từ công ty bên kia mượn một khoản tiền, đem khoản tiền đó cho Linh Quỳnh, còn số tiền kia trả lại Tô Phụ.

Lục Văn Từ cũng không phải là loại người giỏi ăn nói và tinh tế, cho nên hắn chỉ là rất trịnh trọng cam đoan với Tô Phụ, mình sẽ cố gắng, sẽ thích nàng, bảo vệ nàng, không để nàng chịu ủy khuất.

Tô Phụ: ". . ."

Tô Phụ đương nhiên không đồng ý.

"Ngươi chẳng qua chỉ là một minh tinh nhỏ bé, ngươi cảm thấy ngươi có thể đi bao xa?" Trong lời nói của Tô phụ có ý uy hiếp nhưng không quá rõ ràng.

Ánh mắt Lục Văn Từ cụp xuống, bình tĩnh nhìn ly trà trên mặt bàn.

Mấy giây sau, hắn đứng dậy, hơi cúi người với Tô phụ, "Tô tổng, nếu như ngài nhất định phải làm như vậy, ta cũng không có cách nào. Chỉ khi nào nàng từ bỏ ta trước thì chúng ta coi như kết thúc, ta sẽ không bao giờ rời xa nàng."

Lục Văn Từ nói xong cũng đi, để lại một mình Tô Phụ dựng râu trừng mắt.

Một tiểu minh tinh, cũng dám cùng hắn nói lý lẽ?

Đi!

Hắn ngược lại muốn xem xem, tên tiểu bạch kiểm này có thể kiên trì bao lâu.

Tô Phụ tìm người tung tin.

Trong vòng giải trí có gió thổi cỏ lay, rất dễ dàng liền bị truyền ra ngoài.

Lục Văn Từ đắc tội với người ta, tài nguyên các loại bị đóng băng.

Fan hâm mộ của Lục Văn Từ không ít, rất nhanh liền phát hiện, bắt đầu vì Lục Văn Từ bất bình.

Nhưng mà sau đó mọi người phát hiện, Lục Văn Từ nên hot vẫn là hot.

Lịch trình của hắn sẽ không trống không quá lâu, chắc chắn sẽ có tài nguyên mới đến —— mà loại tài nguyên này có bao nhiêu tiền cũng không chặn được.

Coi như thời gian đó chỉ có một bộ phim, cũng có thể bảo toàn nhiệt độ của hắn.

Tô Phụ sau đó lại muốn giở trò xấu.

Nhưng vẫn không làm được gì vì bên trong có những đại lão không thể tuỳ tiện đắc tội, chính là không cách nào nhúng tay .

Tô Phụ nhìn thấy trên mạng nói 'Huyền học thể chất', tức giận đến uống hai viên thuốc trợ tim cấp tốc.

Tên tiểu bạch kiểm này không ngờ vận khí lại tốt như vậy. . .

Tô Phụ cuối cùng cũng phải im lặng chơi với nỗi cô đơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »