(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 63
tu dưỡng cá nhân của chim hoàng yến(28).

❊ ❊ ❊

Linh Quỳnh bị đánh thức, từ từ ngồi dậy.

Trên đầu vẫn bị trùm miếng vải đen, không nhìn thấy bất cứ cái gì, khi cô muốn đưa tay lấy xuống, bị người thô lỗ ngăn lại, quát lớn một tiếng.

"Xuống xe!"

Linh Quỳnh nói thầm một tiếng, "Anh không cần tỏ ra dữ dằn như vậy, không phải tôi rất nghe lời sao?"

"......"

Giọng nói của cô gái ngọt ngào, còn mang theo khí tức rời giường, làm trái tim người nghe mềm nhũn theo.

Người vừa rồi quát lớn kia, cất gọng nhẹ nhàng hơn: "Vậy cô xuống nhanh lên."

"Bây giờ tôi không thấy đường, đi nhanh sẽ rất dễ bị ngã."

"......" Đẹp mà yếu đuối ghê.

......

Miếng vải đen trên đầu Linh Quỳnh được lấy xuống, cô thấy ba người đàn ông đứng trước mặt mình, đội mũ đen che hết mặt.

Linh Quỳnh chỉ nhìn một lát rồi thu hồi ánh mắt, nhìn ra bên ngoài cửa xe.

Bên ngoài mọc đầy cỏ dại , cách đó không xa có một tòa nhà bỏ hoang, bị cỏ dại bao quanh.

Mặt đất bởi vì trời mưa nên cực kỳ lầy lội.

"Xuống nhanh đi."

Linh Quỳnh đặt mông ngồi tới gần cửa xe "Mặt đất bẩn như thế làm sao tôi xuống."

Tiểu cô nương mặc một bộ lễ phục xinh đẹp, chân đi đôi giày màu bạc sáng lấp lánh, như được khảm kim cương lên.

Cô ngồi ngay ngắn trên ghế, thoáng như công chúa điện hạ ngồi trong cung điện tráng lệ.

......

Thẩm Hàn Đăng với Linh Quỳnh bị chia ngồi trên hai chiếc xe.

Thẩm Hàn Đăng mới đầu có chút lo lắng cho cô.

Nhưng suy nghĩ lại thấy trong vòng 2 phút Linh Quỳnh có thể làm Bùi Tử Thanh cởϊ qυầи áo thì đám người kia chắc cũng không thể làm khó nổi cô, dần dần bình tĩnh lại.

Trên đường đi đều bị bịt mắt, Thẩm Hàn Đăng tính toán thời gian, không sai biệt lắm đã ra khỏi thành phố được hai tiếng.

Sau khi xe dừng, Thẩm Hàn Đăng bị lôi vào một tòa nhà bỏ hoang, trói vào cột.

Mảnh vải trên đầu được lấy xuống, Thẩm Hàn Đăng thích ứng với ánh sáng và nhìn thấy người trước mặt.

Thân hình người đàn ông to lớn, mang mặt nạ đen che kín khuôn mặt chỉ để lộ đôi mắt.

Thẩm Hàn Đăng nhìn bốn phía một chút, không thấy Linh Quỳnh, bình tĩnh hỏi: "Cô gái đi cùng ta đâu?"

Cô bị đưa tới nơi nào rồi?

Sẽ không gặp chuyện gì......

Người đàn ông cười nhạo một tiếng, "Thẩm thiếu gia đừng vội, một lát nữa sẽ cho hai người gặp mặt."

Thẩm Hàn Đăng bị trói chặt tay, hắn thử giãy dụa một chút nhưng mấy người này trói rất chuyên nghiệp, không kẽ hở.

"Các người muốn gì cứ nhằm vào ta, đừng làm khó dễ một cô gái."

Người đàn ông liếc hắn một cái, "Thẩm thiếu gia yên tâm, bọn tôi sẽ không làm hại tiểu tình nhân của cậu đâu."

Khi Thẩm Hàn Đăng còn chưa thấy được Linh Quỳnh, một chữ cũng sẽ không tin.

Người đàn ông đi đến bên cạnh nói chuyện cùng đồng bọn "Đám người lão đại sao còn chưa đến?"

"Không phải bọn họ đi ngay sau chúng ta sao?"

"Sẽ không xảy ra chuyện xấu gì chứ."

"Đi, ra ngoài xem một chút."

Bọn họ vừa bước vài bước ra ngoài, bên ngoài đã có người đi đến.

Linh Quỳnh đi vào cùng mấy người, trong đó còn có một người che dù cho cô.

Cô xách váy, chậm rãi đi tới, ai mà không biết chắc còn tưởng cô mới là lão đại.

Thẩm Hàn Đăng: "......"

"Lão đại, anh đây là?" Đang làm gì thế? Làm sao còn che ô cho cô ta? Cô ta mới là con tin!

Lão đại khoát khoát tay, "Con gái nhà người ta là bị liên lụy , không cần làm khó cô gái đáng thương như vậy."

"???"

Chúng ta đang làm gì đây?

Cái này không phù hợp với thiết lập nhân vật của chúng ta đâu?

Lão đại hắng giọng một cái, "Trước tiên dẫn cô ấy đến một chỗ sạch sẽ để ngồi đi."

"......"

"???" Lão đại à, anh bị người ta thôi miên đúng không?

Linh Quỳnh trưng ra khuôn mặt vô tội, "Dẫn đường đi."

"......"

Đãi ngộ của Linh Quỳnh và Thẩm Hàn Đăng hoàn toàn đối lập.

Cô thì ngồi ở chỗ sạch sẽ, ăn uống thảnh thơi, trên đùi còn đắp một chiếc chăn mỏng, nhìn qua có vẻ rất dễ chịu

Nhìn lại Thẩm Hàn Đăng......

Vẫn còn bị trói vào cột, thảm một nhóm.

Nếu là có người nói với Thẩm Hàn Đăng, những chuyện này đều do cô sắp đặt, hắn tuyệt đối sẽ không hoài nghi.

Cô gái nhỏ này thật là đi đến đâu cũng mang buff công chúa..

Vì đã xác định Linh Quỳnh vẫn an toàn, tâm tình Thẩm Hàn Đăng cũng thoải mái hơn nhiều.

......

Bọn cướp cũng không làm gì Thẩm Hàn Đăng, mà chỉ gọi mấy cú điện thoại.

Thẩm Hàn Đăng không biết phải đến khi nào Kelly mới có thể tìm được mình, chỉ hi vọng trong thời gian này đừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì.

Ước chừng là một tiếng sau, Linh Quỳnh đã ăn uống no đủ đứng dậy, vươn vai vài cái.

"Ngồi xuống!" Người canh giữ cô lập tức quát lớn một tiếng.

"Tay chân tôi tê hết cả rồi, hoạt động một chút cũng không được?" Linh Quỳnh giơ lên cổ tay trắng nõn tinh tế của mình, "Anh nhìn một cô gái trói gà không chặt như tôi có thể làm hại anh sao?"

"......"

Làm sao tôi biết cô có nguy hiểm hay không.

Người đó nhanh chóng đi xin ý kiến của lão đại.

Lão đại: "Chỉ cần cô ta không chạy đi kiếm chuyện, thì chú ý hơn một chút là được, nhưng mà......"

Lão đại cười lạnh một tiếng, vẫy tay để tiểu đệ rời đi.

......

Linh Quỳnh lấy danh nghĩa tập thể dục, ra sân tản bộ.

Người đi theo giám sát cô cũng không thể làm gì khác ngoài tản bộ cùng cô. Hắn cũng không biết cô ra ngoài này làm gì, có gì đẹp đâu chứ.

Linh Quỳnh thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài một chút.

Khung cảnh bên ngoài vẫn đen kịt, còn mưa, khiến người ta không nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Tiểu đệ không chú ý đến ánh mắt Linh Quỳnh, hồ nghi hỏi: "Cô không lo lắng sao?"

Cô có chỗ nào giống con tin không?

Đây con mẹ nó là dáng vẻ chủ nhà a!

Linh Quỳnh: "Lão đại của các anh không phải đã nói, không phải nhắm vào tôi vậy tôi lo cái gì?"

"Nhưng bây giờ cô đang bị bắt cóc."

"Ừ, tôi biết a."

"Biết mà cô còn không sợ?"

"Tôi sợ mà." Linh Quỳnh khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt đầy sợ hãi "Tôi rất sợ."

"......"

Khinh tôi ngốc đúng không?

Linh Quỳnh liếc mắt quan sát vị tiểu đệ này mấy giây, sau đó lại như không có chuyện gì xảy ra tản bộ thêm một vòng, trở về chỗ ngồi.

Lão đại cũng đi đến trước mặt Thẩm Hàn Đăng "Thẩm thiếu gia, chờ người nhà cậu mang tiền đến đây chuộc người, cậu liền có thể đi. Cậu yên tâm, chúng ta chỉ muốn tiền, không làm hại cậu đâu."

Tròng mắt Linh Quỳnh đảo một vòng, cắn một thanh sô cô la, lắng tai nghe bọn họ nói chuyện.

Thẩm Hàn Đăng: "Các ngươi cần tiền?"

"Nếu không sao phải bắt cóc cậu làm gì?" Lão đại rút ra một điếu thuốc, châm lửa.

Thẩm Hàn Đăng có ý tứ không rõ hỏi: "Anh liên hệ với người đến chuộc tôi chưa?"

Lão đại vẫn rất tốt bụng an ủi Thẩm Hàn Đăng một câu, "Nhà cậu có tiền như vậy, người nhà sẽ chẳng mấy chốc chuẩn bị đủ tiền, cậu yên tâm đi."

Lão đại nói xong, ngậm điếu thuốc vào miệng bước đi.

Linh Quỳnh đỡ cằm, như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm vào bóng lưng lão đại.

"Tôi muốn đi vệ sinh." Linh Quỳnh đột nhiên xin tiểu đệ giám sát đằng sau cô.

"Làm sao cô lại phiền phức như vậy?" Tiểu đệ rất không kiên nhẫn.

Linh Quỳnh nhún nhún vai, "Con người có ba việc gấp, nếu anh không để tôi đi, chẳng lẽ muốn tôi giải quyết ngay ở chỗ này? Các anh sẽ không vô nhân tính như thế chứ? Vậy thì các anh sẽ thấy hết của tôi đó."

"......" Tiểu đệ không kiên nhẫn, "Đi đi."

Thẩm Hàn Đăng nhíu mày nhìn cô, không biết cô lại muốn làm chuyện xấu gì.

Linh Quỳnh nháy mắt với hắn, sau đó liền biến mất ở góc rẽ.

......

Dưới đáy lòng Thẩm Hàn Đăng thầm đếm thời gian, không sai biệt lắm là 3 phút, đã thấy Linh Quỳnh trở về .

Đi một mình.

Hai tay chắp sau lưng.

Chiếc váy nhỏ theo động tác làm nổi bật đường cong xinh đẹp của nàng.

Chỗ tồi tàn, đầy bụi bẩn này, phảng phất cũng trở thành cảnh đẹp.

Đợi khi cô đi qua ngang hắn, hắn mới nhìn rõ trong tay cô có thêm một cây gậy gỗ rất to.

Thẩm Hàn Đăng im lặng trừng cô, cô muốn làm gì!

Linh Quỳnh căn bản không để ý đến hắn, đi thẳng đến nơi đông người.

Kế tiếp chính là một màn cầm gậy đập củ cải, một mình cô có thể giải quyết hết đám người.

Bây giờ Thẩm Hàn Đăng mới phát hiện cô đánh nhau rất giỏi.

Bên kia đông người như vậy, cô lại chơi với bọn họ như làm xiếc khỉ, nhưng đám người kia đến một góc áo của cô cũng không thể chạm vào.

——— Tiểu tiên nữ ———

Linh Quỳnh: Ta là huấn luyện viên khỉ chuyên nghiệp!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »